Lời trăn trối-Thơ Thanh Mai

tho3

TRĂN TRỐI

 

Thanh Mai

 (Minnesota/U S)

ông già cô đọc

Nếu một mai tôi bỗng dưng bị stroke,

Liệt toàn thân không cử động, nói năng.

Bài thơ này là nguyện vọng, trối trăn,

Hãy giải thoát tôi khỏi thân tầm gởi.

Ngày chia tay sớm muộn gì cũng tới,

Ở lại đừng buồn nhớ tiếc thương nha.

Coi như tôi đang du lịch phương xa,

Đang bay bổng với mây xanh, gió mát.

Tôi không muốn bị người ta mổ xác,

Banh bụng ra moi gan ruột người ơi.

Khỏi nhà quàn, khỏi hòm hiếc lôi thôi,

Đem thẳng tới lò thiêu cho rẻ, khỏe.

Và nhớ thiêu iPhone luôn đấy nhé.

Nó bây giờ là vật bất ly thân,

Là món ăn đặc biệt của tinh thần

Là cầu nối của trần gian lắm chuyện.

Xin đừng thả tro tàn tôi xuống biển,

Rải xung quanh bồn hoa đẹp trước sân.

Để cho tôi cát bụi vẫn được gần,

Nhà có sẵn …wi-fi và facebook.

 

Nhớ đừng mời thầy tụng kinh về cúng,

Nghe ê a thật quá chán mớ đời.

Bạn bè thương thì hãy hát nhạc vui

Hoặc kể chuyện tiếu lâm nào mới lạ.

Cứ tưởng tượng tôi đang cười ha hả,

Tươi như hoa thưởng thức với mọi người.

Tiếc là không ăn được chỉ ngửi thôi,

Nhưng cũng tốt, coi như là giữ dáng.

Đừng cầu chúc tôi lên miền cực lạc,

Có thần tiên, có Đức Phật, Chúa Trời.

Chốn tu hành tôi không hợp người ơi,

Cứ để mặc tôi lãng du theo hứng.

Sao đi chết mà xem chừng cũng sướng.

Vậy bây giờ tạm biệt nhé tôi bay,

Nhớ đến tôi thì cứ việc lên “phây”,

Sẽ thấy mặt cười như con khỉ đột!

già1

Thanh Mai

 Minnesota

Oct 30th, 2015

Để lại lời nhắn

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s