Never lose the light/Không bao giờ đánh mất ánh sáng !-Nhạc Tây Tạng

nha%cc%a3c-si%cc%83-vi%cc%83-ca%cc%82m

NEVER LOSE THE LIGHT –

“KHÔNG BAO GIỜ ĐÁNH MẤT TIA HÀO QUANG”

Một bài ca về đất nước Tây Tạng

làng Phật Giáo Tây Tạng

Kiều Tiến Dũng

“Những ngôi sao đỏ phất phới trên cao

Ngay trên núi đồi của quê hương tôi

Có nghe chăng tiếng khóc của dân tôi

Có thấu được nỗi xót xa của dân tộc tôi

Ông có thể coi mình là thiên tử

Với cây súng trong tay

Thê lương ông đã mang tới

Cho đất nước hiền hòa này

Hỡi các anh chị em

Chúng ta hãy đứng lên giành quyền con người

Lẽ phải sẽ luôn dẫn dắt

Không bao giờ ta đánh mất tia hào quang”

Trên đây là lời của bài hát tiếng Anh mang tựa đề “Never lose the light”, phỏng dịch là “Không bao giờ đánh mất tia hào quang” của hai cô gái Tây Tạng tên Serlha và Youlha sáng tác và được trình diễn trong Đại Nhạc Hội mang tên “Một Thế Giới” (One World Concert) tại Syracuse vào năm 2012.

Đây là bài hát bị tuyệt đối cấm chỉ tại Trung Quốc chỉ vì nó dám nói lên cái tinh thần bất khuất và niềm hy vọng dành được tự chủ của người dân Tây Tạng.

Nỗi bi thảm của dân tộc Tây Tạng được chính thức đánh dấu vào ngày 10 tháng 3 năm 1959, khi Trung Cộng phá vỡ sự chống cự yếu ớt của quân đội Tây Tạng và bắt đầu chính tức xác nhập Tây Tạng thành một tỉnh của Tàu.

Rồi hằng năm người dân Tây Tạng và những người yêu chuộng tự do, lẽ phải và hòa bình lại cùng tổ chức lễ tưởng niệm và đáu tranh cho Tây Tạng vào ngày này. Cũng vào ngày Chủ Nhật vừa qua, ngày 10/3/2013, Cộng Đồng Người Việt Tự Do tại Tiểu Bang Victoria đã tham gia biểu tình với người Tây Tạng trước tòa Tổng Lãnh Sự Trung Cộng tại Toorak, Melbourne.

Rồi hứ hai tới đây, ngày 18/3/2013, cuộc đấu tranh cho sự tự trị của Tây Tạng sẽ được tiếp tục ngay trước tòa Đại Sứ Trung Cộng tại Canberra vào lúc 10 giờ sáng. Sau đó đoàn biểu tình sẽ kéo đến quốc hội Úc để bày tỏ nguyện vọng của mình cho đất nước Tây Tạng.

Người Việt Nam chúng ta cùng tham gia với người Tây Tạng không phải chỉ vì vì lòng yêu chuộng tự do, công bình và lẽ phải mà còn vì cái viễn ảnh dân tộc Việt Nam rồi đây có thể cũng sẽ phải chịu chung số phận với người Tây Tạng.

Đây không phải là một viễn ảnh mơ hồ, một niềm lo sợ vô căn cứ. Đây có thể là một hiện thực không xa một khi nhà cầm quyền Cộng Sản VN đã và đang tiếp tục dâng đất, bán biển cho đế quốc phương Bắc.

Làm người VN chúng ta phải làm sao? Phải làm gì để tiếp tục được ngẩng mặt với đời?

Để tiếp tục được:

“Làm người huy hoàng phải chọn làm người dân Nam,

Làm người ngang tàng điểm mặt mày nhân gian”

****

Trở về bài hát “Never Lose the Light”, những lời ca thống thiết được tiếp tục như sau:

“Nhưng chúng ta vẫn ca

Một bài ca yêu thương và hòa bình

Thù ghét là những gì ta không muốn

Rồi sẽ không còn những giọt nước mắt lặng thầm

Ông có thể cười vào chúng tôi

Và có thể giở trò tra tấn của loài quỷ sứ

Nhưng ông sẽ không bao giờ thấy được

Làm sao bẻ gảy được ý chí quật cường này”

Quật cường nhưng lại ôn hòa và từ bi.

Ôn hòa là vì tựa của bài hát là “Never lose the Light” thay vì “Never lose the Fight” tức là “Không bao giờ thua trận chiến này”. Tác giả đã tin tưởng rằng chính tia sáng của lẽ phải và chân lý sẽ giải phóng họ, chứ họ không trông chờ vào những trận chiến đẫm máu.

Tác giả cũng đã thể hiện cái lòng từ bi của chính mình , của con nhà Phật qua lời họ cống hiến bài hát này không những cho chính dân tộc Tây Tạng của mình, nhưng cũng còn cho các dân tộc đang bị trị khác như dân tộc Mông Cổ. Nhưng họ cũng đã không quên dâng tặng bài ca này cho chính người Trung Quốc đang bị một chế độ vô nhân, cường quyền, tham nhũng cỡi trên đầu trên cổ.

Từ bi đến thế là cùng. Có lẽ hai tác giả đã cho rằng kẻ thù của họ không phải là dân tộc Trung Quốc; nhưng chính nhà cầm quyền Trung Cộng mới là kẻ gây bao đau thương tang tóc cho quê hương Tây Tạng của họ.

Nữ cầu nguyện

***

Nhìn người rồi nghĩ đến ta!

Hãy nhìn vào đó cái gương Tây Tạng, Mông Cổ ngày hôm nay. Hãy nhìn vào đó lịch sử diệt chủng của giống dân Bách Việt phía Nam giòng sông Dương Tử.

Nếu chúng ta không lên tiếng, không làm gì ngay ngày hôm nay thì ai là người tranh đấu cho đất nước? Cho giòng dõi Việt Nam, một giòng dõi duy nhất còn sót lại của giống dân Bách Việt?

Nếu chúng ta tiếp tục thu mình trong trong cái tôi ích kỷ ngày hôm nay thì trong mai sau những ai rồi sẽ phải làm nô lệ nghìn đời cho ngoại bang? Phải chăng đó là chính con cháu của chúng ta?

Rồi một mai chúng ta làm sao dám đi gặp ông bà tổ tiên, làm sao có thể phân trần với những đồng bào đã hy sinh cho đất nước. Và nhất là làm sao tránh sao được lời nguyền rũa của các thế hệ mai sau chỉ vì mình đã thờ ơ trước vận nước?

Nếu chúng ta không làm gì ngay ngày hôm nay, thì cái tên “thiên cổ tội nhân” cũng không nói lên hết được cái tội của chúng ta –của những người làm đánh mất đất nước, đánh mất dân tộc, đánh mất giống nòi.

ca%cc%82u-nguye%cc%a3%cc%82n1

Kiều Tiến Dũng(Úc Châu)

Để lại lời nhắn

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s