Tình gởi “nẫu “-Thơ Trần Yên Hoà

thơ

Tình gởi Nẫu

(cho thanh thiết hay ĐPY)

Tôi gặp em trong một buổi chiều xanh

Hàng cây xanh và hoa lá cũng xanh

Em thì xinh trong màu áo đỏ

Những bông hoa vàng trước ngực… lung linh

 

Khi em nói tiếng quê hương nở rộ

Em tinh khôi trong âm sắc quê mình

Giọng nói đó không lẫn vào đâu được

Cũng giống như anh – “Nẫu” thiệt tình

 

Anh Nẫu ngoài và em Nẫu trong

Tiếng Nẫu ngoài cộc cằn hơn là cái chắc

Vì quê anh vốn ăn cục nói hòn

Nên anh nhường Nẫu em hơn là được

Image result for tranh đinh cường
Khi Nẫu nói, anh thấy mình trong đó

Có thịt, da, xương, hòa quyện trong lời

Ơi đất khổ của một thời chinh chiến

Anh băng qua rừng lội nát trường sơn

 

Anh dừng lại quê em, một miền đất Nẫu

Làm thân tù tội mấy năm trời

Xuân Phước, La Hai, oằn mình nín thở

Cố bơi qua sông, qua trời rộng sông dài

 

Đất Nẫu của anh, sao anh đi miết

Đi trong vô tâm, tìm kiếm thứ gì?

Nam bộ hiền khô, anh nào có biết

Chỉ có rừng tràm rừng đước còn ghi

Image result for tranh đinh cường

Bến bờ nào anh trở về gặp Nẫu

Giọng nói em cất lên buổi giao thời

Anh nghe lặng đi tim mình thổn thức

Đổ vỡ nào cũng có phút hồi sinh

 

Gởi Nẫu ơi, Nẫu thương yêu lắm đó

Đất cằn khô nhưng tim Nẫu rạt rào

Trái tim anh đập liên hồi kỳ trận

Sẽ dựng lại đời bên Nẫu. Ôi chao!

 

Anh đi xa ngái miền quê quán

Chợt nhớ về thương đất Quán Rường

Mai ta dắt Em về bên Mẹ

Nẫu có vui cùng mùi quê hương?

 

Mai em và ta cùng chung nhịp đập

Nhịp tim mình, nhịp tim Nẫu thân thương.


Ta lại gặp ta

Image result for tranh đinh cường

mai về mai về em ơi

con chim nó đợi bên đời hót vang

em còn tát nước bên đàng

anh thân lữ khách bắt quàng hát trêu

hỡi em cô gái mỹ miều

giọng ca xứ Nẫu nghe nhiều ái ân

làm tim anh cứ bần thần

trồi lên trụt xuống bao lần em ơi

ơi em xé nát tôi rồi

thịt, da, xương, tủy còn đâu yên bình

tôi nhừ với cuộc lửa binh

tôi ơn em với ân tình em cho

thâu đêm tôi vẫn chuyện trò

với em trong mộng hẹn hò trăm năm

tôi ra trải chiếu em nằm

bên khô cho nẫu, tôi nằm bên ni

ru em giấc ngủ li bì

đến khi thức dậy xanh rì cỏ hoa

bây giờ ta lại gặp ta

trai quê xứ Nẫu có xa xôi nào?

 

 

 Trần Yên Hòa
(trong tập thơ mới)

Để lại lời nhắn

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s