Láng o !-Thơ Trần Dạ Lữ

tho1_logo

Trần Dzạ Lữ1

Trần Dạ Lữ

LÁNG O (*)

 

 áo tím2

Ăn chi mà ra rứa
Mặt láng o đó tề ?
Nụ cười như hoa nở
Đẹp một góc trời quê…


Môi mọng thấy mà mê
Mi cong cong cầu Huế
Đứng, đi như Các Mệ(**)
Nói năng lại nhu mì


Thấy o ngày hôm ni
Mềm khớp không dám bước
Dòm sau rồi dòm trước
Răng thẩn thờ như ri ?


O mô có cái chi
Giống như là bùa ngải ?
Răng lại thích ngồi tù
Trong trái tim ngai ngái?


Tối về lòng cứ hỏi
Thấp thỏm rứa mần răng?
Mới gặp chỉ một lần
Lại yêu như điểu đổ…(***)


Ngày mơi ( ****)tui có khổ
Cũng thích rứa đó ni
Tim có hóa thành chì
Thì đúc O thành tượng !


Ngó hoài không biết ngán
Bởi tình cứ chưa bưa(*****)
Ăn chi mà lãng mạn
O ưng làm vợ chưa ?

2016-1-14


Trần Dzạ Lữ


(*) Láng O, địa phương ngữ Huế là mướt rượt, đẹp
(**) Các Mệ là chỉ người hoàng phái, dòng dõi vua chúa
(***) như điểu đổ là yêu quá mức
(****) Ngày mơi là ngày mai
(*****) Chưa bưa là chưa đã, chưa đủ

Để lại lời nhắn

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s