Đứa trẻ đang hấp hối-Truyện Đào Hiếu

mèo đọc sách

Đứa trẻ đang hấp hối

Đài Hiếu

Đào hiếu

gap-go-va-chia-lia-02Chỗ khúc quanh của con đường cũng là ngã ba sông. Một nhánh của sông Sài Gòn đâm vô rồi chia làm hai, ôm lấy bờ cây thành một vòng bán nguyệt. Cây ở ven sông thường là cây bần, rễ dày, lá nhỏ, lấp lánh sáng. Tiếp đến là một vùng cỏ dại mọc lẩn lộn với rau muống nước và cây kèo nèo.

Những lúc sáng sớm, thỉnh thoảng tôi vẫn thường băng qua vùng cỏ cao, ra sát bờ sông, nhìn nước triều lên, mang theo lục bình nở hoa tím ngan ngát. Có khi lục bình biến đâu mất, chỉ còn lại một mặt nước phẳng lặng, gợn chút tăm cá. Mặt trời chưa lên và đôi khi có chút sương mỏng như khói mong manh, lan toả trong tĩnh mịch.

Tôi đứng chờ một sự vô định, ngẫu hợp và hư ảo. Tôi đứng chờ một tiếng sóng xa hút, bí nhiệm nào đó dưới chân những đám rễ cây chằn chịt ven bờ. Tôi đứng chờ một tiếng chim cuốc kêu mỏi giữa bình minh đang lên.

Rồi tôi trở về con đường cũ. Băng qua đám cỏ cao. Băng qua những vệt cỏ ngã rạp của con rắn nước vừa đi qua. Nó từ bờ sông lên, tìm cách vô khu đất hoang cạnh ngôi nhà đang xây dang dở vì ở đó có nhiều tiếng ếch nhái và ễnh ương. Ở đó cũng có những con cá rô, cá sặc nằm lẩn dưới những gốc rau muống.

Khi tôi qua khỏi vùng cỏ cao để bước vào lòng đường thì nghe có tiếng mèo kêu. Những tiếng meo meo yếu ớt như từ trong lá cỏ bốc lên, run rẩy như lời hấp hối.

Tôi dừng lại, tìm kiếm trong bờ cỏ, trong những cành củi khô, lá mục. Meo meo. Một chú mèo con màu đen nhỏ như củ khoai nằm ngay giữa lòng đường. Nó ướt nhẹp lạnh cóng và bất động.

Ở nhà tôi đang có sáu con mèo hoang. Tôi sẽ làm gì với đứa trẻ đang hấp hối này. Tôi biết rằng tôi không có chọn lựa. Dường như Đức Chúa Trời không bao giờ cho tôi sự chọn lựa. Ngài đặt trước mặt tôi một sinh vật hấp hối rồi biến mất. Không phải ngài muốn trao gánh nặng cho tôi, nhưng ngài biết tôi là ai. Tôi cũng là một sinh vật mong manh như đứa trẻ này và ngài biết tôi sẽ làm gì.

Tôi đặt nó trong lòng bàn tay trái và dùng bàn tay phải ủ lên người nó. Nó không còn một chút hơi ấm. Nó ngọ ngoạy yếu ớt.

Tôi mất mười phút để về tới nhà, bước vào phòng của cháu nội.

-Giúp ông nội một tay.

Con bé hiểu ngay chuyện gì đang xảy ra. Hai ông cháu rón rén. Lén lút như những tên trộm. Cháu nội đem vào phòng tôi một cái hộp giấy có lót sẵn cái áo cũ.

Tôi đặt đứa trẻ nằm xuống. Nó chưa mở mắt. Tôi đưa đầu ngón tay vào giữa miệng nó nhưng nó yếu đến nỗi không biết núc, không bú được. Cháu nội nói:

-Để con ra thú y mua một cái bình sữa.

Nhưng nó không biết ngậm núm vú. Sữa cứ trào ra khỏi miệng, làm ướt lông cổ. Cháu nội lấy khăn lau cho nó, rồi kêu lên:

-Có con gì, ông nội ơi!

Đó là những con giòi. Chúng nhỏ như đầu tăm, trắng hếu, bò lúc nhúc lẩn trong lông mèo. Cháu nội ném cái khăn xuống đất. Tôi lấy mắt kính, lúng túng không biết phải làm gì với những con vật kinh tởm ấy.

Rồi lấy một tờ giấy vệ sinh, tôi chộp từng con. Nhưng chúng nhỏ quá, không chộp được, có khi làm đứt cả lông mèo. Cuối cùng tôi phải dùng những ngón tay trần để bắt, nhưng không biết bỏ đâu. Tôi day nát chúng rồi chùi tay trên miếng giẻ.

Chúng lúc nhúc đầy trong hai lỗ tai. Những nơi ấy sưng lên, đỏ loét, nhầy nhụa. Giòi từ trong tai cứ trào ra, cứ đùn lên, đùn lên, hết lớp này đến lớp khác. Tôi bắt liên tục nhưng chúng cũng trào ra liên tục. Có cảm tưởng như trong não của con mèo bé bỏng này đang chứa đầy giòi. Toàn giòi là giòi. Trùng trùng điệp điệp.

Chúng tôi rất hoảng sợ. Cháu nội lấy miếng giẻ quấn con mèo lại cho ấm.

Khi chúng tôi đem nó ra trạm thú y thì bác sĩ phát hiện ra hậu môn của nó cũng đầy giòi. Hậu môn cũng đỏ loét, sưng tấy lên.

-Bây giờ làm sao, bác sĩ?

-Nó yếu quá. Khó đấy.

-Nhưng không có cách gì trục hết lũ giòi ra khỏi cơ thể nó sao? Cũng như xổ lãi vậy?

-Không được. Chỉ có thể bắt từng con.

-Không có thuốc gì nhỏ vào tai cho giòi trào ra hết sao?

-Không.

Mọi người xúm nhau bắt giòi. Có lẽ cũng được chừng trăm con. Bác sĩ nói:

-Cố gắng cho nó bú sữa.

Nhưng khi đem về nhà nó vẫn không bú được. Tôi xịt sữa vô cổ họng nó. Nó sặc. Nó quằn quại. Và lạnh ngắt. Cháu nội lấy một chai nước nóng, bọc trong miếng vải lót rồi đặt mèo lên trên. Nó ngủ được một lát.

Xế chiều chúng tôi lại đem mèo lên sân thượng để nhìn cho rõ mà bắt giòi. Tôi hy vọng giòi đã giảm bớt. Nhưng không. Chúng cứ trào ra từ hai lỗ tai và hậu môn như “chiến thuật biển người”.  Hai ông cháu cố gắng lần cuối. Bắt lia lịa, Hàng trăm con, trùng trùng điệp điệp. Trời ơi! Làm sao một sinh linh bé nhỏ như thế này lại có thể chịu đựng nổi lũ quái vật đang tràn ngập cơ thể như vậy?

Bấy giờ thì hai lỗ tai và hậu môn nó càng đỏ loét. Nó đau đớn, quằn quại nhưng không đủ sức để kêu khóc nữa. Giòi đã bớt, tuy nhìn sâu vào trong vẫn thấy chúng ngọ ngoạy.

Hai ông cháu nhìn nhau, tuyệt vọng. Tôi lấy ngón tay thấm sữa bột bôi lên lưỡi mèo với hy vọng nó sẽ nuốt được chút ít sữa nhưng dường như nó đã mất hết cảm giác.

Tối ấy nó ngủ trong cái hộp giấy đặt dưới chân giường tôi. Tôi lắng nghe tiếng nó khua động trong hộp để biết rằng nó còn sống.

Bốn giờ sáng, như thường lệ, tôi thức dậy và nghe có tiếng khua động trong hộp giấy, sau đó là một tiếng meo nhỏ. Tôi mừng là nó còn sống và nghĩ bụng: đợi khi cháu nội thức dậy sẽ bắt giòi cho nó lần nữa.

Bảy giờ, cháu nội thức dây, Chúng tôi lại bê cái hộp giấy lên sân thượng và mở nắp ra. Bế nó lên. Nhưng nó đã cứng đờ, hai mắt mở hé. Tôi nghĩ là nó đã chết sau tiếng kêu “meo” cuối cùng lúc bốn giờ sáng.

Bạn có bao giờ ủ một sinh vật nhỏ bé đã chết lạnh ngắt giữa hai lòng bàn tay mình chưa?

Một sự thương cảm quặn thắt. Bất lực và tuyệt vọng trước lẽ tử sinh. Một sự cam chịu ngậm ngùi lan toả mờ mịt. Nước mắt cứ trào ra, lặng lẽ, khốn khổ. Bạn sẽ cảm thấy kiếp người phù du, nhỏ bé, hèn mọn và tủi hổ dường nào …

Chúng tôi bỏ con mèo trong cái hộp nhựa trong suốt. Như chiếc quan tài bằng kiếng. Những con giòi vẫn còn bò lúc nhúc trên lông nó. Vĩnh biệt con. Vĩnh biệt một kiếp phù du, hèn mọn và tội nghiệp giữa cuộc sống muôn trùng này. Ông ngoại xin lỗi đã không cứu được con.

Tôi chôn nó bên cạnh Bún và con chim nhỏ bị  Xíu vồ chết hôm trước.

Dưới gốc cây này sẽ là nghĩa trang của những sinh vật bé nhỏ tội nghiệp của tôi. Vĩnh biệt các con yêu dấu.

ĐÀO HIẾU

(còn tiếp)

Để lại lời nhắn

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s