Về ông “nhà chó “(ngôn ngữ của cựu ĐTCA) Nguyễn Như Phong

baby reading newspaper

Về ông(cựu ĐTCA) Nguyễn Như Phong

petro-logo

 Vì sao Nguyễn Như Phong lại tự đút đầu vào “tử địa”?

Phạm Viết Đào

Phúc Lộc Thọ

3-10-2016

h176

Ông Nguyễn Như Phong, “cựu” TBT báo PetroTimes. Nguồn: internet

Vụ Nguyễn Như Phong bị trảm lần này là một bài học để đời cho dân viết lách đam mê đụng bút vào chuyện thế sự, một mảng đề tài đang hot?

14591799_1145761685517600_4754409214687738424_n

14494721_1145761722184263_3686550087625933769_n

Nguyễn Như Phong nguyên Phó TBT báo Công an nhân dân, hàm đại tá được ngành dầu khí, một ngành mà tiền nhiều như nước “sông Đà, Biển Đông…” đón về để “kiến tạo” một tờ báo để vênh vanh với thiên hạ, để có thêm quyền nói, sau quyền ăn, vốn đã ngập tràn của những ông bà quan chức ngành này…

So với các TBT khác, Nguyễn Như Phong có thâm niên ngành công an nên có quan hệ rộng, sâu với nhiều quan chức cao cấp với ngành này nên nắm được nhiều thông tin thuộc diện thâm cung bí sử, được cái tự tin: nói có người nghe, đe có ngưới sợ…

Thế nhưng ở đời ai đoán được chữ ngờ, đi đêm lắm có ngày ắt gặp ma. Không ai khi ngờ phẩm chất “phò chính thống” của Nguyễn Như Phong, bởi có lần chính Nguyễn Như Phong đã tự nhận nghề làm báo không khác gì thân phận con chó; nhờ sự cúc cung tận tụy với nghề “phò chính thống” mà Phong có vai vế trong làng báo…Thế nhưng giờ đây tất cả đã lộn nhào, sau cú đột quỵ này Nguyễn Như Phong chỉ còn về hưu là nhẹ, không cẩn thận Phong còn khả năng ăn đòn lao lý…

Chuyện của Phong suy cho cùng cũng chỉ nhằm mục đích tỏ ra ta là anh chị trong làng thông tin, câu view, tỏ ra nhanh nhạy thông tin, coi trời bằng vung nên đã thò đầu vào tử địa…

Phong đưa lại bài phỏng vấn Người buôn gió, tác giả của loạt bài đang làm lộn tiết một số phe nhóm Việt Nam qua vụ Trịnh Xuân Thanh bỏ trốn; bài phỏng vấn của một tờ báo Việt Kiều mặc dù đã cắt gọt, thêm nếm nhưng đã lộ ra sự ngông nghênh về nhận thức thời thế, tưởng mình “chân cứng rễ bền”, “ô dù” hoành tránh cóc biết sợ ai; căn bệnh chung của dân police…

Ở các nước dân chủ, người ta rất hạn chế cho dân police có báo riêng vì ông được trang bị súng, dùi cui rồi, mà ông có thêm báo nữa thì trời bằng vung thật…

Phong đưa lại thông tin này khác nào gián tiếp vinh danh, xác nhận thông tin của Gió, trong khi Gió chỉ nhận mình là là “kẻ chém gió” ất ơ, trúng đâu thì trúng…

Theo người viết bài này Nguyễn Như Phong đã rơi vào các tử địa sau đây mà rất nhiều blog lề dân đã tỉnh táo không xông vào:

1/ Chuyện của Người buôn gió tung lên mạng chưa biết thật giả đến đâu nhưng chắc chắn là những “tấn muối” gieo vào lòng TBT Nguyễn Phú Trọng người đích đanh chỉ đạo đích danh vụ Trịnh Xuân Thanh đã bị đẩy vào bẫy việt vị của ai đó? Trịnh Xuân Thanh trốn là một sự kiện gây mất điểm ghê gớm với uy tín của Nguyễn Phú Trong trong sự ngiệp “đả chuột, diệt ruồi”… Vụ này tạo dư luận nghi ngờ về sự chia rẽ, mất lòng tin giữa phe đảng và phe an ninh; một thời cái sự liên minh này đã nâng thành khẩu hiệu, phương châm xử thế: Còn đảng còn mình…

Thành ra các cây bút lề dân ở trong nước chỉ đứng xa xa mà xem cơ trời vận nước xoay vần đến đâu, chứ không đụng bút vào hùa với Gió bởi đề phòng chuyện ăn đòn giận cá chém thớt…

2/ Qua vụ Trịnh Xuân Thanh blogger lề dân cũng lờ mờ nhận ra đổ bể cuộc chiến phe nhóm, thành ra mình thò bút vào không cẩn thận bị coi là ăn tiền của nhóm này để chơi nhóm kia. Một trong những lý do Trương Duy Nhất, Phạm Viết Đào bị nhập kho là do bị nghi là ăn tiền của phe nhóm Y. tấn công phe nhóm X. Thế nhưng, khi người ta lần theo từng cái “giải rút” của từng cái quần lót của 2 blogger này và không phát hiện thấy một dấu vết, một đồng tiền của nhóm lợi ích nào tài trợ cho 2 blogger này…

Riêng Phạm Viết Đào không một cú điện thoại nào kể cả gọi cho em út bằng sim rác cũng bị sờ nắn tới; Ra tù hơn 2 năm rồi mà thỉnh thoảng vẫn có đuôi theo…

3/ Nguyễn Như Phong là người bên an ninh, là người ăn tiền dầu khí, vậy Năng lượng mới (Petro Times); dù muốn hay không người ta vẫn tin cái “đạo lý” đồng tiền: ăn cây nào rào cây ấy; đưa chuyện của Trịnh Xuân Thanh, đưa Người buôn gió lên thành chuyện của công luận thì khác gì giỡn mặt phe nhóm đang tìm cách bắt trị Thanh, làm sôi máu những ông đang thần hồn nát thần tính, đang muốn tùng xẻo Trịnh Xuân Thanh?

4/ Nguyễn Như Phong chắc chắn sẽ bị xử nặng bởi đây cũng còn là cái cớ để giết gà dọa khỉ; “Con gà” Nguyễn Như Phong rất có thể trở thành món cúng “động thổ” cho chiến dịch “tảo thanh” nội bộ, “giải phóng mặt bằng”…

Đó là 4 lý do, “tứ tử” do Nguyễn Như Phong tự thò đầu vào thế “chết không kịp ngáp”, “hối không kịp hận”… Các ô chắc cũng chẵng dại xòe ra che đỡ cho Nguyễn Như Phong trong hình thế sự đang như “nước sôi lửa bỏng”…

Sau vụ này Nguyễn Như Phong chắc chắn rơi vào cảnh ê chề của cái thân phận “hàng thần lơ láo phận mình sao đâu”; trở về lề dân chắc là không được; phò chính thống thì người ta cạch mất đường rồi, đành phải ôm, gặm nhấm một “nỗi căm hờn trong cũi chó?!

Nỗi ê chề của Nguyễn Như Phong âu cũng là bài học cho những cây bút “phò chính thống” mỗi khi thất cơ lỡ vận, điều ít ai tránh hết trong cõi đường đời?!

Phò nhân dân mới là sự nghiệp vạn đại vì không ai chiến thắng được nhân dân; một đúc kết của quan chức văn hóa Hà Nội khi hồi hưu…

_____

FB Luân Lê

RUỒNG BỎ

3-10-2016

Thực ra làng báo thiếu Nguyễn Như Phong là một điều thiếu vui cho người dân. Vì rất nhiều vụ lùm xùm ông ấy “nghe hơi ngửi nồi chõ” để viết bài một cách rất bậy bạ, vu khống, cáo buộc vô căn cứ như bảo luật sư Hải trốn sang Mỹ, Tôi thì bị buộc cho việc Việt Tân xúi giục ứng cử Đại biểu quốc hội khoá 14, cô giáo Hoàng Ánh bị chửi là “sao lại có giảng viên mất dạy đến thế”, rồi bôi nhọ nghệ sỹ Vượng râu là “quốc hội không phải phường chèo” trong kỳ ứng cử nghị sỹ 2016 vừa qua. Và chính ông ấy nhận mình là làm nhà báo phải như một con chó ấy.

Nhưng với thân phận ấy, ông ta vẫn không thể tránh được sự đối đãi của chủ nhân mà ông ta hết lòng phục vụ bấy lâu nay lại đau đớn như vậy.

Nếu bạn không tự tôn trọng mình, không tự tạo ra giá trị của mình, không có tự trọng của một kẻ sỹ, dễ dàng sai khiến, dễ dàng khuất phục, mà như Khổng Tử nói, nếu thiếu những phẩm giá ấy thì không được gọi là kẻ sỹ chân chính.

Ông Phong, đáng thương hơn đáng trách, bởi ông ấy rời đi trong sự ruồng bỏ của một bên, còn một bên là sự hả hê trong nỗi khinh ghét vì những gì ông ấy đã bất chấp làm khi còn cầm bút.

Việc ông ấy không làm tôi tớ với phận con chó nữa thì cũng may cho ông ấy được đứng lên làm người, nếu ông ấy đủ bản lĩnh và liêm sỷ để thực hiện điều đó.

____

FB Huy Đức

2-10-2016

Chúng ta có thể không đồng tình với cách làm báo của ông Nguyễn Như Phong nhưng nếu chúng ta đồng tình với việc ông bị rút thẻ hành nghề vì những “lỗi” như thế thì đất nước không thể nào thay đổi. Một khi số phận của một tờ báo (một cơ quan báo chí) có thể bị kết liễu bởi một quyết định hành chánh thay vì một phán quyết của tòa án thì quyền tự do ngôn luận của tất cả chúng ta đều bị đe dọa.

PS: Tự do ngôn luận chỉ đến được với những người coi đó là quyền đương nhiên. Thời tiền internet, quyền này đã bị các thể chế độc tài, trong đó có ĐCS, tước đi. Nay, ai có ý thức đều đã có thể thực thi. Cái thứ tự do ngôn luận mà chờ đảng trao cho thì không bao giờ có cả.

Để lại lời nhắn

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s