Sếp về hưu-Tuổi Trẻ Cười

nguoi gia cuoi

c11b-bia-1-1447839121

Cơ quan nhà nước nào cũng từng có sếp về hưu. Có khi làm sếp từ lúc cơ quan mới được thành lập, trải qua “một chặng đường vẻ vang” cả chục năm sau sếp từ từ hạ cánh, có khi mới một nhiệm kỳ đã phải nói lời từ biệt anh em… Sếp nào cũng tìm mọi cách để “hạ cánh an toàn”, đó là nhận quyết định đúng hoặc sau tuổi hưu, các chế độ chính sách còn nguyên, bảo toàn mọi tài sản “trừ bà vợ già”, qui hoạch “luân chuyển” con cháu đâu vào đấy. Nói chung, kinh nghiệm cho thấy sếp càng kỳ cựu thì chuyện về hưu của sếp càng quan trọng, càng để lại “di chứng” lâu dài. 

Khi sếp thông báo nghỉ hưu, anh em hơi xôn xao, người vui người “buồn”, sếp trở nên “nhạy cảm” hơn, bực tức nhiều hơn, quát nạt nhiều hơn, và tính toán kỹ càng hơn cho mọi “thu nhập” của mình. 

Rồi đến ngày sếp nhận quyết định. Cơ quan tổ chức liên hoan 5 ngày 3 trận: toàn thể cơ quan, phòng ban chuyên môn sếp trực tiếp chỉ đạo, văn phòng, công đoàn, đoàn thanh niên, hội cầu lông, hội ten-nít, hội “chiếc ly vàng”, hội “giọng ca vàng” rồi hội “bàn tay vàng”… Rồi các anh em thân tín, rồi những người được ơn mưa móc… Cuộc nào cũng hoành tráng, cũng tràn trề tình cảm cũng đầy ắp lòng biết ơn. Cuộc nào cũng gói to gói nhỏ phong bì nặng nhẹ… Và sau cuộc nào cũng vậy, khi sếp vừa quay lưng thì mọi người đều thở phào nhẹ nhõm.

Thế nhưng hôm sau sếp vẫn đến cơ quan, anh em lại xúm xít hỏi chào. À đúng rồi sếp còn chưa thu xếp xong đồ đạc tài liệu, vài hôm mới dọn dẹp hết.

Rồi hàng tuần sau sếp vẫn đến, phòng làm việc vẫn là của sếp. Sếp mới vẫn phải ngồi ở phòng “phó” hay tạm phòng nào đấy (nếu là người từ nơi khác luân chuyển về). Hàng ngày sếp vẫn dặn lái xe đến đón đưa. Ra vào cơ quan sếp vẫn ngó nhìn chỉ đạo việc này việc khác. Thậm chí họp giao ban cả cơ quan sếp vẫn long trọng ghế trên, phát biểu đầu tiên, nói không ngừng nghỉ… Mặc dù phía dưới chẳng ai nghe, mặc dù sếp mới luôn chăm chú vào cái ipad trước mặt hay chồng công văn trên bàn.

Rồi đến lúc đến cơ quan không ai chào hỏi, các thể loại “hội” không thấy hội nào gọi tụ tập, phòng làm việc cũng phải trả lại, lái xe có mọi lý do để không đón đưa sếp nữa, đi đâu cũng bị nghe giới thiệu là “nguyên nọ nguyên kia”… Sếp tự ái đùng đùng: “chúng mày toàn bọn ăn cháo đái bát”, “thằng X. không nhờ tao thì có mà ăn cám chứ nói gì lên chức”, “con Y tưởng thế nào hóa ra lại đong đưa với sếp mới ngay được”… Cũng chẳng “đứa nào” thèm chấp, sếp khó chịu lắm, quay sang cáu gắt với sếp bà. Nhưng lập tức: “Này, ông còn làm vương làm tướng gì nữa mà quát nạt vợ con!”

Bởi vậy, lính ở cơ quan đố nhau: “sếp mới sợ ai?” 

Sếp (đương chức) mà sợ ai, cùng lắm thì sợ sếp bà ở nhà? Không phải.

Sếp mới sợ cấp trên? Cũng không chắc, nghe lời thôi, làm theo thôi chứ chắc gì sợ. Mà có khi sếp lớn “sợ” sếp nhỏ, như sếp nhỏ “ngại” lái xe. Lý do ai cũng biết rồi, phải không?

Chỉ có một người sếp mới phải “sợ”. Sợ, ngại, tránh mặt, khó nói… thậm chí không ưa, ghét nữa… Ai vậy? Đấy là sếp cũ, người “lãnh đạo trực tiếp và toàn diện” vừa mới về hưu.

Nhưng mà, sẽ đến lúc “sếp mới” cũng phải về hưu… Màn kịch sẽ diễn lại từ đầu.

Để lại lời nhắn

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s