Lục bát tình xa-Thơ Trần Hương Giang

logo về thi ca

img_7252

Trần Hương Giang

   LỤC BÁT TÌNH XA

   THẢ RƠI

mưa1

Buông tay rơi những ngọc ngà

Một lần nào đã thật thà nỗi đau

Một lần nắng vỡ trong chiều

Mặt trời lịm tắt hương yêu nhạt màu

Bỏ lại hoa gấm đằng sau

Ta đi về phía không màu thời gian

Đường sao bỗng rộng thênh thang

Đi trong sương khói bàng hoàng như mơ

Nhẹ tay thả xuống bến bờ

Lòng ta nhẹ hẫng như tơ giữa trời

Không đau chẳng tiếc,buông lơi..

Cám ơn đã có một thời ngu ngơ

Thả luôn hết những dại khờ

Ta làm kẻ lãng chẳng chờ đợi ai

Đôi bàn tay trắng ngửa dài

Thôi thì thả hết cho đời nhẹ tênh…

   XA XĂM

thuyền và biển

Mới hôm nào hứa trăm năm

Bỏ duyên tình lỡ giữa chừng chơ vơ

Cuộc đời ai biết chữ ngờ

Một ngày thuyền nỡ xa bờ sang sông

Bỏ quên con nước giữa giòng

Cỏ buồn cúi mặt tuôn dòng lệ đau

Giàn hoa cũ cũng phai màu

Dáng người hôm ấy còn sầu nhớ nhung

Mới đêm nao dưới trăng rằm

Nụ hôn vội vã còn hằn trên môi

Chỉ nụ hôn đầu mà thôi

Cớ sao lại buột một đời nhớ thương

Tình đau như xé đêm trường

Tình đi bỏ lại vết thương trong đời

Để cho người mãi xa người

Tháng năm héo úa một thời chia tay…

chia tay3

Để lại lời nhắn

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s