Cà phê với Tuấn Khanh-Thơ Nguyễn Lương Vỵ

logo thơ

Cà phê với TUẤN KHANH

nguye%cc%82%cc%83n-lu%cc%9bo%cc%9bng-vy

            ( ? )

Nguyễn Lương Vỵ

nguyen_tuan_khanh
Nhạc sĩ Tuấn Khanh

1.
giữa đời tưởng như là vực thẳm
chẳng biết đi đâu hay về đâu
đốt thuốc nhìn nhau ngày rớt chậm
thế kỷ người-ma bóng cụt đầu

2.
giữa đời tưởng như là rất xa
chuyện trò cho đỡ nhớ bên nhà
sớm mai khô gió mùa hanh nắng
hắng giọng nhắc tháng ngày hôm qua

3.
thời của giả hình và hung hiểm
ác nhơn bá đạo lắm chiêu trò
u trầm sóng vỗ đau lòng biển
dân đen ưu uất những sầu lo

4.
giàn bông giấy đỏ nhớ hiên ngoài
sài gòn xưa quán đổ bóng dài
đường trần quốc thảo ngơ ngác gọi
bằng hữu thưa dần biết hỏi ai

5.
biết hỏi ai tiếng ồn và bụi
cây me già đứng lặng lá bay
leng keng thổ mộ rền lưng phố
em biệt tăm mà ta đâu hay

6.
nhắc dăm câu chuyện cũ vậy mà
chuyện bây giờ nhói ngực trông ra
thương bạn ngậm ngùi lau nốt nhạc
đất nước oán hờn trong tiếng ca

7.
quán cà phê bolsa đủ ấm
chút thân tình nhẩm lại dư vang
ngày rớt chậm còn ta thở chậm
cười nhẹ mà đau thấu ruột gan

8.
giữa đời tưởng như là thiên cao
không còn nghe cơ khí gầm gào
không còn biết văn minh gầm rú
thèm vút lên ghé thăm muôn sao

9.
giữa đời tưởng như là diệu tưởng
giật mình nghe bạn hỏi mấy giờ
không gian lửng bóng thực hay mộng
nắng rớt trên bàn một tứ thơ

ca-phe%cc%822

08.2016
Nguyễn Lương Vỵ

Để lại lời nhắn

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s