Chiến hữu….-Thơ Hồ Chí Bửu

logo về thi ca

hochibuu

Hồ Chí Bửu

thuong_phe_binh_phan_van_tai

Chiến hữu…

Bạn tôi. Lính sư đoàn 18 bộ binh
Hai cánh tay đã bỏ nơi chiến trường Xuân Lộc
Hai cánh tay đã rơi trong đêm tháng 4 tàn khốc
Máu chan hòa nhuộm đỏ cả vùng quê

Thương phế binh nên cải tạo vài hôm thì cho về
Thu xếp cùng gia đình lên vùng kinh tế mới
Lên vùng kinh tế mới ngóng cổ lên mà đợi
Mua gạo xếp hàng mua thuốc được vài viên

Bệnh mẹ gì thì cũng chỉ có xuyên tâm liên
Uống riết vàng răng giống khỉ ngồi bàn độc
Có những đêm buồn ra rừng ngồi khóc
Khóc chán rồi lấy rượu thay cơm

Hơn một năm quần áo rách hết trơn
Bữa đói bữa no bữa lo sốt rét
Tàn đời rồi lo cái con cẹc (*)
Dẫn vợ con về sống ở vỉa hè

Bởi người hiền nên trời phật chở che
Rốt cuộc anh cũng có mái nhà tranh để ở
Đi bán vé số dạo chẳng còn gì mà sợ
Hào khí hết rồi một gã tàn binh

Sáng nay gặp anh tôi thoáng giật mình
Trung úy Phan Văn Tài đây hả
Ôm chặt anh nước mắt tôi rơi lã chã
Tàn cuộc rồi ta ở phía bên …thua…

(*) mượn âm Quảng Nam..

 

Sáng 2.9 – Café vỉa hè…

TPB-vnch-bui-van-thiet

Boléro não lòng của gã ăn xin
Sao vô cớ làm thơ ta chùn lại
Hay đồng cảm với ngôn từ tê tái
Của một thời thê thảm giống như ta ?

Người lính năm nào giờ thống thiết lời ca
Bằng mưu sinh – lay trái tim đồng loại
Đôi chân anh đã bỏ ngoài đảo ải
Vì mưu cầu hạnh phúc của toàn dân

Tiếng hát buồn hay một tiếng chuông ngân
Xoáy vào tim của một thời chinh chiến
Gã đang hát ngày xưa là lính biển
Áo trắng trùng dương hoa biển bạt ngàn

Chiến tranh qua rồi nhưng biển lại lầm than
Đang giẫy chết vì ôm đầy hóa chất
Cá đã hết – thuyền neo bờ là thật
Tham vọng nào bóp nát một trời quê ?

Ta cũng như anh – không có lối về
Khi mọi hướng đều an nhiên đóng chặt
Rồi mai đây khi chúng mình về đất
Ôm ngậm ngùi – đánh mất một đời trai..

 

Sắp hết mùa thu…

lá mùa thu

Sương gió – muôn đời sương khói bay
Chiều thu còn đọng lại chút nầy
Em xa vạn dậm- đừng mong đợi
Ta vốn quen rồi – tình trắng tay

Có phải ta là tên lãng du
Tìm quên trong những khói sương mù
Tìm mình trong đáy ly rượu cặn
Hồn rớt trên vành mây viễn du

Em đã xa rồi- quên cố hương
Mùa thu hoa dại nở bên đường
Bên kia – hoa tuyết rơi đầy lối
Có lẽ em từng thương nhớ thương ?

Ta gã giang hồ – yêu gió trăng
Xác ở trần gian- hồn cung hằng
Lửng lơ theo cánh hoa màu tím
Vỡ mộng bên đời- mây xám giăng…

29 tháng 8 phải không em ?
Mình ta bên phố nhỏ không đèn
Mình ta đếm gót bằng cô độc
Bất chợt nghe mình thương nhớ em..

Đêm đã khuya rồi- ta nhớ thêm
Choàng vai – sương lạnh – tóc em mềm
Ngày xưa – thoáng đã mười năm chẳn
Xa lắc – chỉ còn ta với đêm

Mắt ướt – bây giờ ta với ta
Xa rồi hương vị của ngày qua
Bao giờ em sẽ về thăm lại ;
Một gã giang hồ – Hay chính ta ?

Hồ Chí Bửu

Để lại lời nhắn

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s