Thơ Trần Vấn Lệ

tho1_logo

trần vấn Lệ

Trần Vấn Lệ

 

ho_da_nhim

 

Mai mốt tôi về

 

Mai mốt tôi về thăm Đơn Dương
Chao ôi tôi nói mà tôi buồn!
Hẹn hoài mai mốt, còn mai mốt
Ai khiến quê nhà hóa Cố Hương?

Nhớ sao Lạc Nghiệp rau xanh ngắt
Những giàn chouchou trái trĩu giàn
Vườn ở Lạc Lâm dền củ đỏ
Lúa đồng Thạnh Mỹ gió mơn man…

Nhớ sao Eo Gió ôi chao gió
Gió thốc Cà Beu cuốn mái nhà
Bà Thượng buông gùi lau nước mắt
Bếp tàn củi ướt giọt mưa sa!

Nhớ sao căn quán bà Tư Nhựt
Nem nướng thơm lừng khách vắng hoe
Mấy cái bàn không ai động đũa
Ai đi xa xứ chửa ai về…

Nhớ sao đường đất lam nham đá
Chiếc xe lam nằm cỏ mọc quanh
Ôi biết bao năm đời vắng quạnh
Ước gì nghe được tiếng “Chào Anh!”.

Nhớ sao xe lửa nghiền như cứa
Đường sắt răng cưa cũng dãi dầu
Ga bỏ trống không, bò đến núp
Một Quê Hương đó, lạ lùng sao!

Em ơi anh nhớ em nhiều nhất
Đôi mắt bồ câu chắc nhạt nhòa?
Vầng trán buồn hiu vài sợi tóc
Gió chiều không giạt tới trời xa…

Mai mốt tôi về, mai mốt nào?
Những bè bạn hỡi bụi chưa lau
Ôm choàng mà khóc “thương mày quá”
Già hết cả rồi, chết táng đâu?

 

Đời lính đời tàn binh

nguoi linh

Đã bốn mươi mốt năm
Cộng thêm mười bảy tuổi
Thời gian không ai đuổi
Em năm tám tuổi rồi…

Nửa trăm năm bốc hơi
Nửa trăm năm còn lại
Con thuyền vẫn xuôi mái
…và thời gian cứ bay!

Anh mở hoài vòng tay
Ôm hết ngày hết tháng
Ôm em… từng buổi sáng
Ôm em… mỗi buổi chiều…

Gọi Việt Nam mến yêu
Chảy hai hàng nước mắt
Ai còn và ai mất?
Còn…đã mất niềm tin!

Thật chưa đã hòa bình?
Thật chăng thơ Tố Hữu:
“Còn gì đẹp trên đời hơn thế
Người yêu người sống để yêu nhau!”

Tố Hữu có làm thơ cho Huế, thật đau:
“Tôi giẫm giày đinh trên phố Huế
Lòng dửng dưng
không chút cảm tình chi!”

vuot bien1

Mấy triệu người ra đi
Mấy triệu người bỏ xác?
Thái Bình Dương bát ngát
Thái Bình Dương Thiên Thu!

Chưa tính xác cháy khô
Trong rừng bên Căm Bốt
Những nhà tù chết ngộp
Chặng cuối bao nhiêu người?

Lịch sử buồn chao ôi
Em cũng buồn chất ngất
Anh cũng từng bốc lịch
Đời lính đời tàn binh!

 

Mùa Thu

áo trắng rừng thu

Em ạ, mùa Thu là mùa buồn
Em nhìn, kìa, bốn phía mù sương
Thời gian đi tới, đi tàn, tạ…
Mình cứ đi rồi tới dấu than!

Thời gian đi tới, xanh, hồng, tím…
Em nhớ không nhà thơ Huyền Kiêu?
Ông có bài thơ tìm kiếm chị
Xuân hồng, Hạ đỏ… chị đi đâu?

Chi đi đâu nhỉ? Về trong mộ!
Năm bốn mùa, ai biểu chị đi?
Ta có lớn khôn rồi cũng thế
Lẽ trời, lẽ đất khó du di!

Em ạ, mùa Thu là mùa buồn
Mai, mùa Đông tiếp… mới cô đơn
Cây thông vách đá reo cùng gió
Khăn xám choàng đầu một dải tang…

Em với anh ngồi đây trăm năm
Trăm năm sau nữa, bước chân thầm
Người sau đi tới và đi tới…
Ai mỏi chân, ngồi xuống, cũng nằm!

Nằm xuống đi em, lặng ngắm mùa
Ngắm trời nhàn nhạt nét sao thưa
Ngắm trăng để hiểu sao trăng khuyết
Rồi, trả lời Trăng Lạnh Gió Mưa!

Tôi có bài thơ như vậy, hả?
Làm cho em đó, làm cho ai?
Em ơi chim đã bay về núi
Hai đứa mình không có cánh bay!

muathucu

Trần Vấn Lệ

sangtao

Để lại lời nhắn

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s