Hai lỗ-Truyện Hồ Đình Nghiêm

thiếu nữ đọc sách

truyện ngắn

Hai lỗ


HoDinhNghiem (1)

Hồ Đình Nghiêm

peep_hole

Trời gần sang thu, chiều chuyển giông chóng tối. Gió lùa vô hẽm tới rát mặt những bụi cát, mây xuống thấp và mưa bắt đầu rải hạt để nhuộm đen mặt đường. Một hai ba bốn lộp độp, chừng năm phút thì rầm rộ luông tuồng, rạt rào điếc đặc cả mái tồn gợn sóng. Mùi hơi đất nực nồng, một vài cánh cửa đóng vội. Người ta ai nấy chừng nóng lòng trông mưa giải hạn, nhưng họ càu nhàu vì cách đến của mưa có hơi thảng thốt. Đùng một cái có sấm chớp giật rồi đoàng một đỗi nước ngập vuông sân. Ai nấy chạy về nhà áo quần thảy dính da, đàn bà con gái đâm sơ suất dễ lộ hàng. Làm sao biết được? Ơn thay mà có chêm nội y bên trong. Báo đăng tin buồn, có đứa bé 11 tuổi tự vẫn vì không có áo quần để che thân. Cuối bài đóng lại bằng dấu chấm than: Ôi Giời ơi! Một manh vải cũng không. Sao lại bất hạnh thế!

Nữ chạy ù vô khung cửa tối. Đứng thở sau bậc thềm, vắt tóc cho ráo, cho áo xống rỏ nước đôi phần. Má Nữ hiện ra sau lưng: Đi đâu dữ thần, còn không vào mà thay đồ, người ngợm gì ngó như cái thây chết trôi! Mẹ mắng con những roi những vọt, con hồn nhiên gạt bỏ ngoài tai: Đằng quán cà phê cô Ba chộn rộn lắm má, có anh thanh niên ra đứng mái hiên móc điện thoại di động nói chuyện bị sét đánh chết đó má, người đen thui co rúm lại mà tóc thì xông khói khét rẹt. Ác đức quá mà, mày tưởng ông trời không có mắt sao? Đâu có, người ta nhốn nháo bị thằng chả dại, giông tố thì đừng ra ngoài xài di động, dễ bắt sóng với Thiên Lôi. Vậy sao, vậy mày còn tơ tưởng tới cái Ai Phôn nữa không? Sở hữu được nó thì không chừng mang hoạ vào thân.

Nữ mang thân vào buồng lột bỏ ướt át để đậy điệm khô khan sau hồi dùng khăn dang tay dạng chân lau mình lau mẩy.Tấm ván ép ngăn chia căn phòng có anh công nhân xa nhà đến mướn thuê. Ván có lỗ thủng, anh công nhân sáng dạ kiếm ra cục nhựa tiệp màu đút vào bịt lấp. Không đợi buồn tay, anh vẫn ưa máy mó tới cục u sần sẹo đó, tựa như một cái vảy vừa đóng miệng vết thương làm ngứa ngáy da thịt. Thay vì bật máu, anh gãi cho văng cục nhựa ra, sướng đê mê khi ghé mắt nhìn qua bên kia biên giới, đúng toạ độ mà Nữ vô tư đang thoát y. Nín thở. Rạo rực. Quay mòng. Aó thun ba lỗ cùng quần xà lỏn tự dưng mà bức bối vướng víu, không nguội châu thân dù hoạt cảnh bên ấy chóng kết trúc và rồi anh tiếc nuối ngẩn ngơ nhém chặt cái nút bí mật nọ.

Anh từng đường đường chính chính sang đóng tiền thuê phòng sòng phẳng chưa một lần trễ hạn. Hai mẹ con vẫn đánh giá đó là thằng công nhân tử tế, hắn sống khép mình không thấy chộn rộn cảnh tùng tam tụ tứ nhậu nhẹt rượu bia. Má có làm cuộc phỏng vấn ngày đầu, an lòng vì biết ảnh có vợ dưới quê, ảnh đi tiên phuông lên thành đô mở đường, lao động tằn tiện chắt mót từng đồng và tiện thể dò la cho vợ một công việc. Ảnh thành thật khai báo hai vợ chồng kiêng khem chưa dám sanh con cho thêm rách việc, vợ tui biết may chút đỉnh và biết nấu hủ tiếu thuộc dạng cao tay, hy vọng một sớm một chiều hai đứa sẽ đoàn viên khi tin vào câu đất lành chim đậu. Chú nói cũng phải, sợ mình chẳng đủ sức cày bừa chứ chốn này việc vàng chán khối thượng vàng hạ cám chỉ đừng ỏng ẹo chê bai, biết thân phận để tránh cảnh ngồi mát mà đòi ăn bát vàng, vợ chú nhiêu tuổi? Dạ tuổi Mùi, vị chi là đã gần ba chục.

Phút ban sơ tuy ngắn ngủi cũng gây được cảm tình. Chẳng dài dòng văn tự cũng ký kết được một giao kèo. Để tui cho người đóng tấm ván ngăn chia căn phòng, dành nơi rộng rãi cho chú mướn đặng mai sau vợ dưới quê lên sẵn có chỗ ăn chỗ nằm. Tuy hầu chuyện cùng má nhưng thằng nhà quê vẫn chùng vụng nghía đứa con, lời qua tiếng lại nói xa nói gần hắn nắm chút lý lịch, Nữ tròn 17 tuổi đang mài đít ở trung học phổ thông. Cực chẳng đã thôi, chứ Nữ thuộc dạng luôn mộng ngoài cửa lớp. Thích đi làm để kiếm tiền ăn diện, có nhan sắc và đang rơi vào hạng tuổi bẻ gãy sừng trâu, kẹt cái gia cảnh không mấy dư dả, má ngăn nhà cho người ta mướn ở thì sở hụi ấy cũng nên xem đắp đàng này vá đàng kia, nói chung là cứ thiếu hụt. Nữ hay tới quán cà phê cô Ba đầu đường vì cô hứa hẹn hồi nào cưng đủ 18 tuổi thì tới quán này làm cô thâu ngân. Không rõ má có thuận lòng cho phép chăng, chưa gì chiều nay Thiên lôi đã đánh tử vong một thằng cầm di động ưa a lô a lô buôn chuyện.

Chiều nọ tan việc thằng công nhân chạy u ra bến xe đò đón vợ dưới quê lên thăm. Mùa hè còn nán ở lại nên học trò chưa dây tới việc sách đèn, Nữ ngồi quán cô Ba thả lòng theo tiếng nhạc nức nở toàn bày chuyện phân lìa trái ngang. Muốn đắc địa, nhạc nhiếc thường than thở có nhiêu thôi, suy ra đề cao hạnh phúc là thứ khó chui vào lãnh vực âm nhạc. Khổ, người ta mới để tâm nghe; ca từ xướng tụng cái sướng cái no đủ tròn đầy, thấy nó làm sao ấy. Chỗ thằng bị sét đánh chết có người để lon sữa bò đổ đầy cát cắm ba chân nhang, hai cái hoa héo. Nghe cô Ba kể trong máy di động kẻ bất hạnh có ghi hình đoạn phim dài bốn phút quây lén cảnh mua bán dâm, chắc đương sự muốn dùng đó để tống tiền, chưa hoạnh hoẹ đã dính búa thiên lôi từ sống chuyển sang từ trần. Tai nhét chật chuyện thế sự đau thương, ngồi mất hồn lộn vía cho tới hồi nhọ mặt người Nữ mới về nhà, cộm trong lòng duy một ước muốn thế nào chăng nữa ta phải sở hữu được một cái iPhone, nó thật lợi hại, nó siêu khủng.

Trời không mưa nhưng chút heo may xua bớt cái oi nồng. Bước chân qua ngạch cửa đã nghe tiếng cười nói khác lệ thường, hoá ra anh chàng ở trọ mang vợ qua chào má với ít quà đặc sản dưới quê vừa bày ra bàn. Vẻ khù khờ hôm nào trốn mất, có vợ bên lưng trông anh linh hoạt hẳn. Ảnh thôi nhìn lén Nữ, ảnh đang tỏ ra tử tế chuyện quà cáp biếu xén khiến má mát ruột mát gan. Vợ ảnh có nước da hơi đen bù lại cơ thể nẩy nở rắn chắc. Lóng rày người ta ưa ăn tôm năm nắng, mực hai nắng, dưa món ba sương… nhưng vợ anh công nhân này xem chừng thể hình đã ăn cả vạn nắng. Da săn màu bầng quân và vú no tròn kiểu bưởi rám gió hương đồng cỏ nội. Người chị văm, thứ đối tượng mà anh chồng công nhân sẽ phải làm ngày không đủ tranh thủ làm đêm và ảnh sẵn lòng tắt quạt cho đủ chỉ tiêu chị đề ra. Tự nguyện bá thở để đổ thân trên mảnh đất màu mỡ lụa là.

12790928_1573862982935608_428411731651296274_n

Tối, ngủ không xuống, không êm, không an giấc, Nữ chui ra khỏi mùng bắt ghế đứng nhón chân tháo chân dung bác Hồ lộng kiếng xuống, dưới cây đinh để móc tấm ảnh có một lỗ thủng nhỏ bằng ngón chân cái. Bên ấy họ chưa giăng mùng, nhớ nhung lâu ngày nên vợ chồng trần truồng bu lại mãi ngấu nghiến nhai đầy cuộc hạn mong đền bù cho nhau. Họ rộng lòng chẳng nề hà cho muỗi hân hoan dự bữa tiệc máu. Người Nữ nóng ran, sao chỗ ấy mà anh công nhân lại say sưa nhấm nháp. Sao chị hứng thú vo đầu tóc rối ren của anh để rít trong miệng những từ tối nghĩa. Miệng Nữ khát khô trong khi cơ thể đang rịn ứa nước ra thấm đẫm mọi hang cùng ngõ hẹp. Chiều nay hai má con ăn thực phẩm rau quả sạch, chẳng biết má còn để dành một trái dưa leo trong gát-măng-rê? Chuối cũng ô-kê nhưng tiếc thay cả nải đã leo ngồi bàn thờ ông bà… Chuyến này mình phải nên có con, trước khi lên đây em đã tính ra chu kỳ trứng rụng. Ui, anh ơi, bỏ nó vô đi anh. Chồng nghe lời vợ, cung kính không bằng phụng mạng và vợ hát lại điệp khúc: Ui, anh ơi… Ui, thiên địa ơi… Chồng thở hào hển: Em rên la là việc cần làm, nhưng nhớ nhỏ tiếng kẻo làm phiền giấc ngủ của hàng xóm. Ui, mai mốt em lại về dưới mà thiệt chẳng êm bụng, sao cô gái con bà chủ ngó mặn mà có duyên thế hử, lửa gần rơm lâu ngày có sanh hoả hoạn không anh? Nói tầm bậy tầm bạ chi cho mất sướng, em có đau lưng không, anh đổi cho. Giường run theo mỗi động tác của họ, xáp lá cà rồi lại thu lưỡi lê làm hàng binh tháo chạy. Chồng chuẩn bị buông mùng trong khi Nữ buông một tiếng thở dài cố nén, người nhớp nháp khó chịu cần gội xoá dội qua miếng nước cho trôi tái tê.

Lại tức giông, lại sấm chớp, lại mưa tuôn. Chiều nay Nữ không trụ quán cô Ba mà di thân tới quán cà phê Núi Nhạn. Biển hiệu là vậy nhưng chủ quán sống được nhờ bán cơm phần cho công nhân mấy xí nghiệp gần đó ra ăn. Đó là thành phần công nhân sống xa nhà, ngán ăn mì tôm tự mình trụng lấy nên đổi món cơm hàng cháo chợ. Nữ biết chàng mướn phòng trọ sẽ ghé vào và quả nhiên ly cà phê sữa đá nắm trong tay hao hụt phân nửa thì ảnh đi vô. Mắt ảnh vấp phải dáng ngồi của Nữ, tự động tập trung không nháy, như có từ trường hút lấy. Em đi đâu đây? Đi lang thang ba chừng bảy đỗi phải tấp vào trốn mưa. Anh đi đâu đây? Nữ làm bộ ngạc nhiên. Anh vừa tan ca, anh mần bên xí nghiệp đó kìa. Nữ nheo mắt theo tay ảnh chỉ, chỉ mịt mù mưa sa. Thứ mưa của giao mùa, ngó hung hăng vậy chớ chóng nguôi. Vợ anh chừng nào lên? Đâu biết, đã nộp đơn xin làm thợ may, bả đợi anh hú chừng nào cái công ty ấy chấp thuận. Bả tiếc tiền vì khoản bôi trơn nhiều quá, bôi chút đỉnh thì bả ở yên đây mà chờ đợi. Nữ nói: Em cũng đang chờ người bôi trơn… Hả, em nói cái gì? Ăn chi chưa để anh gọi một lần. Đây có cơm ba màu là dễ nhá nhất. Cho anh mời em một bữa nay, tụi mình tiếng là ở gần kề bên nhau chung căn hộ mà sao coi nhau như xa lạ, ngó sao đặng. Thực bụng anh ưa chuyện trò cùng em mà cứ sợ má rầy rà cự nự sanh phòng thủ mất vui.

Không đợi đứa con gái lắc hoặc gật đầu, anh công nhân gương mẫu đi lui sau gọi hai khẩu phần. Nhà bếp có ba đầu sáu tay hay sao ấy, xoẹt một cái ảnh đã trở ra, đi tới đâu mùi thịt nướng thơm tới đó. Ăn đại đi em, về nhà dối má tự nhiên con sình hơi nhác xơi. Đứa con gái cười, rồi bình phẩm: Anh thiệt biết pha trò, phải mà anh chưa vợ thì chết với em. Chết kiểu nào hén? Để anh liệu sức mà qua cầu. Nữ dùng đũa trộn đều dĩa cơm sườn bì chả sau khi chan hai muỗng nước mắm pha tương ớt chua cay. Em đang lên kế hoạch sắm cái iPhone, có con nhỏ bạn mách nước, ưa thì nó dắt đi thử làm chuyện ấy, chỉ mươi mười lăm phút mà đánh đổi được một hiện vật đẳng cấp. Đang dộng muỗng cơm nhiều rau vào miệng, anh công nhân phồng mang trợn mắt không nhai như ăn phải thứ nhiễm độc hoá chất. Anh làm một phép toán đơn giản, hoá ra cái ngàn vàng cũng dễ nuốt, mắc mỏ gì cho cam. Rồi anh nhai trệu trạo, rồi anh mút đoạn xương cong nơi miếng sườn nướng cháy. Anh cắn lìa nửa trái ớt, anh hít hà và chảy nước mắt sống. Đã nhiều lần, tấm thân trần lồ lộ của Nữ vẫn vô cớ hiện lên trong đầu anh trước giấc ngủ muộn. Nuột nà quá, trắng trẻo quá, mịn màng quá, cứ y như một bức tượng làm bằng men sứ bóng, đã láng lại ưa kỳ cọ cho trơn tru thêm.

Anh đã dành dụm có sẵn hai phần ba tổng số, nếu không chê bai thanh củi này thì em cứ việc đốt lửa, kỳ lương tới anh chu toàn số nợ còn thiếu, em tính sao? Nữ cắn môi ra chiều tư lự, ừa nói nghe cũng hạp bụng. Chàng công nhân thò tay qua nắm lấy năm ngón Nữ thu giữa hai bắp đùi. Để em xâm mình đi giao mạng cho người xa lạ dập liễu vùi hoa anh đâu an lòng, chưa kể tụi mình đã sẵn địa hình thuận lợi, ho một tiếng cũng nghe ra, bên kia ngáy bên này đâm trằn trọc. Rồi giờ giấc, muốn canh một chơi canh một, muốn canh năm rón rén năm canh, ưa nửa đêm về sáng giả tiếng mèo kêu cũng là chuyện nhỏ.

Nữ không thèm rút tay về, cứ để cho ảnh mặc tình mân mê ấp ủ. Nhưng để em yên tâm bước qua cầu tre lắc lẻo, anh cần phải gióng tiếng thề nguyền. Tỉ như không được lương lẹo dối gạt, tỉ như kín miệng hổng được phao tin lùm xùm rằng tao từng phá trinh con Nữ. Tui mà sai lời thì bị thiên lôi vác búa đánh cho cháy đen xác thân không cách chi đoàn viên cùng vợ yêu dấu. Anh công nhân xẳng xái: Ba mươi giây. Có vậy mới rõ là anh thương em biết dường nào. Em cũng nhớ sống giữ thác chôn, chớ đem vụ việc ra mét má.

Má sang nhà hàng xóm xem phim bộ của Hàn quốc, phim nhiều tập nói về cuộc sống thác loạn của một tên vua bỏ bê việc triều chính để sớm tối phát minh ra nhiều hạng mục giỡn nguyệt vờn hoa, vui vầy chăn gối cùng tiểu đội cung phi mỹ nữ, rậm rật chốn màn che trướng rủ. Thời điểm chín mùi, Nữ khoá cửa rồi làm người dạ hành lơ là xiêm áo đột nhập nội cung nực nội của chàng công nhân vắng vợ ngoài biên ải. Không đợi pháo lệnh, họ bu vào nhau bởi họ biết chân giá trị của thành ngữ: Thời giờ là tiền bạc. Và họ sẵn lòng lên án câu: Làm sớm nghỉ sớm. Làm sớm mà nghỉ muộn mới xứng đồng tiền bát gạo. Vật xuống giường, trong khi để cho ảnh nhẹ nhàng cởi áo tới quần, Nữ cong mình nhột nhạt: Vách ván kia có một lỗ thủng, đúng không anh? Chàng công nhân bẽn lẽn: Tha cho anh tội dòm lén, anh lỡ lậm bùa tự độ ngó ra ngọc thể của em. Í, có chuyện đó sao? Ngộ hén! Anh có thiên lý nhãn hay sao cà! Cái lỗ ấy bị án che bởi bức ảnh bác Hồ cơ mà.

khỏa thân đêm trăng

Anh công nhân đứng lên rút cục nhựa ém ở tấm ván: Bác nào ở đây mà đành tâm che choáng. Nữ cười rú: Vậy thì bức bình phong này có tới những hai cái lỗ. Em mượn cái lỗ kia để rình coi bữa anh làm tình cùng vợ ở quê lên. Vợ anh rên ui cha, ui cha… Lêu lêu, thiệt là hổng biết hổ ngươi, ai dè mà em hư thân quá mạng!
Em muốn anh làm lại các động tác y như mần với vợ anh. Mau lên, em đã tắm rửa sửa soạn tự ban chiều. U, u, anh ơi, nhớ dắt em tới bến… U, u, đừng quên mặc áo mưa nghen. Bữa nào chị vợ lên tra khảo tiền bạc sao tự nhiên không cánh mà bay thì anh tính sao? Anh nói dùng nó để bôi trơn mong kiếm cho vợ một công chuyện. Anh đang bôi trơn cho em, không lo thụ hưởng mà ăn nói cứ linh tinh. Có trơn không em? Nữ ăn gì mà thịt thơm quá chừng quá đỗi. Điệu này chắc chết quá, chắc vi phạm hiệp định ngưng bắn quá. Chắc được voi đòi hai bà Trưng quá!

Nghèo mà ham! Này, đừng nói là tấm ván có hai lỗ, ngay bản thân anh cũng chẳng kém cạnh gì, dám một mình khoan được hai lỗ. Ui, thiên địa ơi, xấn vô đi anh, làm giặc bành trướng đi anh. Ui, ui, con sướng quá má ơi!

Hồ Đình Nghiêm

sangtao

Để lại lời nhắn

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s