Báo “Văn Nghệ” và “Hội Nhà Văn VN” !!

baby reading newspaper

logo_tpo

Lại chuyện ở báo Văn nghệ

TP – Báo Văn nghệ là cơ quan cấp hai của Hội Nhà văn Việt Nam. Danh tiếng cũng như sức hút của tờ báo đến nay có lẽ chỉ còn như chữ dùng của nhà văn Nguyễn Tuân: “vang bóng một thời”. Nhưng đó chỉ là vỏ ngoài của vấn đề, đi vào nội tình càng bi bét hơn. Đó là tấn bi, hài kịch, như nhân viên tòa soạn cay đắng thú nhận.

12_1__SIPX

Trụ sở báo Văn Nghệ. Ảnh: Hồng Diệu

Đã có một nhắc nhở ngầm trong nội bộ từ người ở vị trí cao nhất của Hội Nhà văn Việt Nam: “Đề nghị các ủy viên BCH không trả lời báo chí về các vấn đề nội bộ của Hội. Đặc biệt là việc nghỉ hưu của CB-CNVC”. Song có lẽ đến thời điểm này, điều người ta muốn biết về Hội Nhà văn Việt Nam, lại không phải từ những người có quyền, có tên, có tuổi. Dưới đây là câu chuyện của hai vợ chồng cùng công tác tại Báo Văn Nghệ, đang nhận “án” kỷ luật vì tội gây rối trật tự tại cơ quan.

111 VanNgheSo28_2013

Đơn xin mua trước, trả sau

Ngồi trước mặt chúng tôi là anh Ngô Quang Hưng và chị Đinh Thùy Dương,  cùng công tác tại Phòng Kỹ thuật của Báo Văn Nghệ. Họ mang theo một xấp đơn từ, trong đó có những lá đơn khiến người ta cười mà đau. Đó là bộ tứ đơn xác nhận việc nợ lương của báo Văn Nghệ: “Hiện nay vợ chồng chúng tôi cùng làm chung tại tòa soạn Báo Văn Nghệ, tất cả các khoản chi tiêu sinh hoạt trong cuộc sống của gia đình đều dựa vào lương do tòa soạn trả. Nhưng cho đến nay đã 2 tháng, Báo Văn Nghệ thông báo là nợ lương của toàn bộ anh chị em trong tòa soạn báo”. Vậy nên, họ viết đơn gửi tới ông giám đốc đơn vị kinh doanh nước sạch quận H, ông giám đốc chi nhánh điện lực quận H, Hiệu trưởng Trường tiểu học Q T – nơi các con họ đang theo học, với một đề nghị: được dùng trước, trả tiền sau; học trước, đóng học phí sau. Bối rối thay cho những vị lãnh đạo ở những đơn vị sắp nhận được những lá đơn này, không giải quyết thì áy náy lương tâm mà giải quyết thì không biết bao giờ tác giả của những lá đơn sẽ có năng lực thanh toán nợ nần. Bởi lẽ, trong các lá đơn, họ ghi: “Cho đến thời điểm hiện nay là tháng 8/2016 mà quí báo cũng chưa biết đến bao giờ có thể trả nợ lương cho anh chị em trong tòa soạn”.

Việc Báo Văn Nghệ nợ lương đã rùm beng, riêng Hội Nhà văn Việt Nam vẫn nợ Báo Văn Nghệ 700 triệu đồng do mua báo phát cho hội viên theo tiêu chuẩn, đến cả năm vẫn chưa thanh toán cho báo, là một sự thật, đã được nhà thơ Lương Ngọc An, biên tập viên báo này xác nhận trong trả lời phỏng vấn báo Đất Việt.

Nhân viên khiếu nại, lãnh đạo “bãi công”

“Đói” đã đành, hai vợ chồng kể trên còn rơi vào tình cảnh bị “khủng bố tinh thần” (chữ dùng của họ). Vào một ngày Chủ nhật, anh Ngô Quang Hưng bất ngờ nhận được một cuộc điện thoại từ trưởng phòng kỹ thuật của tòa soạn, đề nghị anh tạm thời nghỉ việc, mai không phải đến cơ quan nữa. Không hài lòng với cách hành xử không tuân thủ Luật Lao động, vợ của anh, Đinh Thùy Dương không kiềm chế được bức xúc, sáng đầu tuần đã đến gặp Phó Tổng biên tập Báo Văn Nghệ để hỏi cho ra nhẽ: “Tại sao anh lại làm như thế, anh có biết như thế là sai luật không?”. Phó Tổng biên tập Lã Thanh Tùng đáp: “Có thể tôi không biết gì về luật, không nắm được luật gì cả”(!). Trả lời của vị phó tổng biên tập như đổ thêm dầu vào lửa khiến chị Đinh Thùy Dương dùng từ “hỗn”: “Anh mà nói thế thì tôi (…) tôn trọng anh. Báo Văn Nghệ có phải cái chợ đâu mà anh muốn cho ai nghỉ thì nghỉ, ai đến thì đến”. Chính vì những đôi co, lời qua tiếng lại, chị Dương, anh Hưng và một nhân viên nữa (cũng nhận được thông báo tạm nghỉ như anh Hưng, cũng “kêu” như anh Hưng), trở thành 3 “bị cáo” để Hội đồng kỷ luật báo Văn Nghệ vào cuộc (khi Tổng Biên tập – nhà văn Khuất Quang Thụy đang đi vắng). Chủ tịch Hội đồng kỷ luật chính là Phó Tổng biên tập kiêm Bí thư chi bộ đang “vượt đèn đỏ” về tuổi hưu: nhà văn Thành Đức Trinh Bảo. Sau cuộc họp kéo dài 2 tiếng, Hội đồng kỷ luật đã biểu quyết thống nhất cao: Chị Dương, đứng trước nguy cơ bị chấm dứt hợp đồng lao động. Anh Hưng chồng chị: Bị cảnh cáo tạm thời nghỉ việc; người “gây rối” còn lại cũng đứng trước nguy cơ bị đuổi việc. Bất bình, cả ba “bị cáo” làm đơn khiếu nại. Đáp lại là văn bản trả lời của Hội đồng kỷ luật Báo Văn Nghệ: Cả ba người không có chỗ đứng trong một cơ quan văn hóa lớn như Báo Văn Nghệ. Vì “kém cỏi trong trình độ, quan niệm nghề nghiệp, thiếu vắng năng lực nhận thức, trống rỗng trong nền tảng văn hóa và đạo đức”.

Câu chuyện không dừng lại, khi Tổng Biên tập Báo Văn nghệ, nhà văn Khuất Quang Thụy không đồng tình với quan điểm của hai Phó Tổng Biên tập đề nghị sa thải 3 nhân viên. Nhóm khoảng chục người gồm hai Phó Tổng Biên tập nêu trên và một số người khác quay ra viết đơn khiếu nại Tổng biên tập, vì không chịu xử lí nghiêm 3 người này. Họ dùng đến “đòn” bãi công, nghỉ việc tập thể.

Vẫn chưa thỏa đáng

untitled_1_fvtu

Hai vợ chồng: Ngô Quang Hưng- Đinh Thùy Dương, Nhân viên phòng kỹ thuật, báo Văn Nghệ.

Sau cùng đội ngũ đòi bãi công cũng nhận thấy việc viết đơn khiếu nại Tổng Biên tập là không đúng nên đã rút đơn ngay sau đó. Bí thư chi bộ nhận khuyết điểm rút kinh nghiệm trước Thường trực Đảng ủy và Ban Chấp hành. Số phận  3 “bị cáo” trước đó thì sao? Chị Dương được tiếp tục đi làm, còn chồng chị và một người nữa, bị coi trong thành phần dôi dư, đang bị nghỉ ở nhà. Chị Đinh Thùy Dương vẫn không khỏi thắc mắc: “Nếu chồng tôi thuộc diện dôi dư cần nghỉ việc, họ cũng cần làm theo đúng qui trình? Tại sao chồng tôi thuộc diện dôi dư mà không phải một người nào khác?”.

Chị Dương kể tiếp câu chuyện tạm ứng tiền lương ở cơ quan: “Chúng tôi làm đơn đề nghị tạm ứng lương vì hoàn cảnh quá khó khăn, hai vợ chồng cùng cơ quan, hai đứa con cùng đi học. Anh Tổng Biên tập ký rõ ràng: Đề nghị kế toán xem xét để trả cho họ một phần lương. Thế nhưng, chị kế toán bảo: Chúng mày muốn gì, trong két không có lấy một nghìn đồng. Chúng tôi cảm giác bị xúc phạm ghê gớm, chúng tôi không đi xin”. Chị Đinh Thùy Dương tự hỏi: “Trong két không có lấy một nghìn đồng tại sao tòa soạn vẫn tồn tại được? Sao người ta nói không biết bao giờ có lương, rất vô trách nhiệm. Lại còn nói: Tôi không có trách nhiệm giải thích cho chị? Tại sao không phải giải thích, lương không trả người ta thì phải giải thích chứ?”.

Trong diễn biến liên quan, nhà thơ Lương Ngọc An, Chi ủy viên Chi bộ Báo Văn Nghệ từng làm đơn đề nghị lên Đảng ủy cơ quan Hội về vấn đề nội tình cơ quan nhưng đến nay vẫn chưa nhận được trả lời thỏa đáng.

Không làm quá hai nhiệm kỳ

Vì sao Hội Nhà văn Việt Nam có quá nhiều vấn đề nổ ra trong thời gian qua? Nhà thơ Lương Ngọc An cho rằng: “Trước đây ủy viên ban chấp hành hội nhà văn  không làm quá hai nhiệm kỳ, nhưng bây giờ qui định ấy tự dưng biến mất trong điều lệ. Nếu không làm quá hai nhiệm kỳ thì còn có người nọ, người kia, còn có cái khách quan, chứ ngồi mãi thì xung quanh lãnh đạo là cả hàng rào của một sự già nua”.

Quy định số 284-QĐ/TW của Ban Bí thư Trung ương Đảng (do Thường trực Ban Bí thư Trương Tấn Sang ký, có hiệu lực thi hành kể từ ngày ký, ngày  5/2/2010), tại chương 2, điều 6, mục 4 ghi rõ: “Độ tuổi để bầu làm lãnh đạo hội nói chung không quá 65 tuổi; trường hợp đặc biệt có thể đến 70 tuổi và chỉ áp dụng cho những người đứng đầu hội có năng lực lãnh đạo, uy tín cao và còn đủ sức khỏe để làm việc”.

Để lại lời nhắn

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s