“Hả hê “với cái ác ….!!

tạp bút

logo thi ca1

Vụ Bí thư, Chủ tịch HĐND tỉnh Yên Bái bị bắn và sự vô cảm của một số người

Thứ Sáu, ngày 19 tháng 8 năm 2016

 hop_bao-1452
Họp báo về vụ án giết người tại tỉnh Yên Bái

Thông tin về vụ án giết người xảy ra tại Văn phòng Tỉnh ủy và Ban Tổ chức Tỉnh ủy Yên Bái vào sáng ngày 18/8 khiến dư luận không khỏi bàng hoàng, chấn động. Có thể nói đây là lần đầu tiên trong lịch sử cả nước xảy ra một vụ án khủng khiếp như thế khi Chi cục trưởng Kiểm lâm vào tận phòng làm việc bắn chết Bí thư Tỉnh uỷ và Chủ tịch Hội đồng nhân dân tỉnh.

Thông tin về vụ án này nhanh chóng được lan truyền trên các trang mạng, các phương tiện truyền thông khiến dư luận bàng hoàng, hoang mang. Một mất mát, một nỗi đau quá lớn không chỉ đối với gia đình các nạn nhân mà còn đối với chính quyền, nhân dân tỉnh Yên Bái. Rất nhiều dòng chia sẻ, lời chia buồn đã được mọi người nhắn gửi tới gia đình các nạn nhân cũng như chính quyền tỉnh địa phương.

Tuy nhiên, bên cạnh những lời chia sẻ, chia buồn đó thì có một số người lại xem vụ án này như là một dịp để đùa cợt, thậm chí bày tỏ sự hả hê vì cán bộ chính quyền bắn lẫn nhau. Chẳng biết, những con người này họ đang nghĩ gì, có lẽ với họ ai là cán bộ đều là người xấu, đều tham nhũng, đều có nhiều khuất tất nên khi hay tin cán bộ bị giết hại thì họ cảm thấy hả hê, vui mừng?

Không ít những kẻ vô lương tâm đã dẫn câu nói của Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc phát biểu tại phiên họp thường kỳ Chính phủ tháng 7 là nhiều lãnh đạo bộ ngành nói nhiều, làm ít, nói không đi đôi với làm“Chúng ta đã bắn chỉ thiên quá nhiều, không trúng vào ai cả” để nói về những phát súng của Chi cục trưởng Kiểm lâm Đỗ Cường Minh. Một số kẻ thì lại ví von, so sánh rằng, sát thủ vô địch Olympic không phải là xạ thủ Hoàng Xuân Vinh mà chính là Đỗ Cường Minh.

Một số những người khác thì đưa ra những suy đoán, bình luận về nguyên nhân khiến Chi cục trưởng Kiểm lâm Đỗ Cường Minh bắn Bí thư tỉnh ủy và Chủ tịch HĐND kiêm Trưởng ban Tổ chức tỉnh ủy theo hướng quy chụp, chủ quan. Cá biệt, một số người còn lu loa rằng, nội bộ Đảng Cộng sản đang “cắn giết” nhau, rồi vẽ lên một bức tranh đen tối, u ám về tương lai Đảng Cộng sản.

Thật đúng là phải có tâm địa xấu xa, độc ác lắm họ mới có thể đưa ra những lời bình luận, những chia sẻ đùa cợt trên nỗi đau của người khác như vậy. Nguyên nhân vụ việc đang được các cơ quan chức năng điều tra làm rõ. Vụ án cũng đã được khởi tố, do đó sự thật sẽ sớm được tìm ra.

Chỉ có một điều lúc này mà ai cũng có thể thấy rõ là nỗi đau, nỗi mất mát này là quá lớn đối với những người thân của các nạn nhân, người thân của chính hung thủ và chính quyền, nhân dân tỉnh Yên Bái. Chẳng thế mà khi có mặt tại Yên Bái để trực tiếp giải quyết vụ việc, Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc đã nhận định: “Đây là mất mát to lớn và là sự cố có tính đặc biệt nghiêm trọng từ trước đến nay trên địa bàn Yên Bái nói riêng và cả nước nói chung”.

Còn với người dân tỉnh Yên Bái nói chung và hàng xóm, láng giềng của các nạn nhân nói riêng từ tối qua đến sáng nay đã tập trung rất đông tại gia đình Bí thư tỉnh Phạm Duy Cường và Chủ tịch HĐND kiêm Trưởng ban Tổ chức Tỉnh ủy Ngô Ngọc Tuấn để chia sẻ những mất mát đau thương với gia đình. Dù trời mưa những hai bên đường rất đông người dân đã đến chia buồn và bày tỏ sự tiếc thương trước cái chết của các nạn nhân.

Hầu hết người dân nơi các nạn nhân sinh sống và Chủ tịch UBND tỉnh Yên Bái cũng khẳng định, cả hai gia đình ông Cường và ông Minh đều rất tốt và hòa đồng với mọi người. “Ở địa phương không hề có điều tiếng hay mâu thuẫn gì giữa hai bên gia đình. Bản thân ông Minh (nghi phạm của vụ án) cũng rất hiền lành và được mọi người quý mến. Vợ ông Minh cũng là cán bộ thuộc đoàn thể tỉnh Yên Bái”, một cán bộ hưu trí là hàng xóm của cả hai gia đình nói trên chia sẻ.

Nếu ông Cường, ông Tuấn, ông Minh là người xấu hay tốt thì những người hàng xóm, người dân sinh sống gần gia đình các ông là người hiểu rõ nhất.

Đùa cợt, rồi hả hê với nỗi đau của sự mất mát cũng đồng nghĩa với cổ vũ cho hành vi tội ác man rợ. Và những kẻ này, ở một mức độ nào đó, cũng có phần man rợ như tên sát nhân máu lạnh. Hành vi này cần phải lên án mạnh mẽ.

                                                                                                

                                                                                         Nam Phong

ĐỂ KHÔNG CÒN SỰ “HẢ HÊ” VỚI CÁI ÁC…

FB Mạnh Kim

19-8-2016

160

Sau khi giết chết bà Nguyễn Thị Năm (Cát Hanh Long), đám du kích ném xác bà vào áo quan “rồi nhảy lên vừa giẫm vừa hô: “Chết còn ngoan cố này, ngoan cố nổi với các ông nông dân không này?”… (“Đèn Cù”, Trần Đĩnh). Cái ác man rợ và sự hả hê trước cái ác đã hình thành và vọng ra từ tiếng xương gãy răng rắc của thi thể bà Năm từ rất lâu rồi, chứ không phải gần đây. Có ai cảm thấy không kinh tởm cho sự tàn ác và tâm địa ác độc trong cái chết bà Năm hay vô số người tương tự không? Cái ác lan tràn và sự thù hằn tích tụ, như đang thấy, chỉ là cái gạch nối gần như chưa bao giờ đứt đoạn của cái ác từ hàng chục năm trước. Không phải xã hội bây giờ mới ác. Sự ác độc của con người đối với con người thật ra đã “tạo nghiệp” từ lâu.

Cái ác và sự hả hê trước cái ác, đáng nói hơn, lại chưa bao giờ dừng lại. Nó chưa bao giờ chết. Nó được gieo cấy, được nuôi, thậm chí được “tạo” môi trường để sống. Nó thể hiện trong chính sách đối xử giữa kẻ “thắng” với người “thua”. Nó thậm chí nằm ngay trong trang sách giáo khoa. Nó gieo mầm ác bằng những câu chuyện “anh hùng” và “dũng sĩ” giết người như ngóe ngay cả đối với trẻ thơ. Lẽ nào những mẩu chuyện nhồi sọ độc ác như thế lại “vô hại”? Nó không chỉ khiến đứa trẻ thấy việc giết người là “bình thường” mà nó còn cho thấy việc hả hê trước những câu chuyện như thế cũng “bình thường”.

Sự được phép tồn tại, thậm chí “có quyền” tồn tại của tâm lý hả hê với cái ác, là một điều rất vô giáo dục và phản tác dụng mà những kẻ tạo ra điều đó phải chịu trách nhiệm đầu tiên, rồi mới nói đến xã hội. Điều này không chỉ xảy ra giữa những người “thắng cuộc” và người “thua cuộc”. Nó đang xảy ra giữa những người có quyền và phần còn lại của xã hội. Người có quyền bắt đầu “có quyền” “dạy dỗ” phần còn lại của xã hội. Các người làm được gì cho đất nước chưa? – họ hỏi, nhân danh quyền lực độc đoán. Khi hỏi như vậy, họ có hả hê không? Trong khi cùng lúc, xã hội tự hỏi với nhau rằng, đám quan quyền ấy, trong đó có vô số kẻ tham nhũng thối nát tột cùng, thì làm được gì cho nhân dân và đất nước?

151

Cái ác chưa bao giờ chết. Nó lộ nguyên hình trong những cuộc trấn áp “đánh chết mẹ nó đi” nhằm vào những người biểu tình. Một lần nữa, kẻ thủ ác vẫn hả hê sau khi vung ra những nắm đấm không có bất kỳ vết tích nào của lương tâm. Sự thù nghịch từ đó mà chồng thêm lên. Oán thù cứ thế thì bao giờ xã hội mới thôi loạn?

Nói ra những điều này không phải để gieo thêm hận thù. Nói ra để thấy cái ác nó đến từ đâu và nguyên nhân nào tạo ra hậu quả khủng khiếp như đang thấy. Nói ra để thấy, không phải tự nhiên và không phải vô cớ mà “người dân” trở nên ác độc, với nhau và với chính quyền.

Nếu lên án tâm lý ác độc của xã hội thì cũng cần phải sòng phẳng bằng cách lên án những trường hợp độc ác của những kẻ tay sai chính quyền. Không thể đòi hỏi người dân “phải” tử tế trong khi chính quyền không sửa họ lại để trở nên tử tế với dân. Hãy làm điều đó đi, tôi hy vọng, oán thù mới có thể được gỡ và cái ác mới có thể bị đẩy lùi.

Để lại lời nhắn

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s