Sao Bắc Triều Tiên(Bắc Hàn)chủ trương giống làng “Cổ Nhuế”(miền Bắc ngày xưa)thế !

Tài liệu vui ít buồn nhiều

baby reading newspaper

Người Triều Tiên tự thu gom phân để nộp?

authorTrà My –
( Báo Mirror )

(Dân Việt) Mỗi người đều có chỉ tiêu phải hoàn thành trong việc giao nộp phân bón cho chính quyền, một người tẩu thoát khỏi Triều Tiên nói.

 nguoi trieu tien tu thu gom phan de nop? hinh anh 1

Triều Tiên yêu cầu dân thu gom phân người và động vật để phục vụ nông nghiệp (Ảnh minh hoạ)

Người dân Triều Tiên được yêu cầu thu thập phân để trợ giúp ngành nông nghiệp của đất nước, tờ Mirror của Anh đưa tin.

Những người trốn thoát khỏi Triều Tiên kể lại rằng nhà lãnh đạo Kim Jong Un và các cơ quan khác đang yêu cầu tích góp phân người để bón cho các trang trại trong nước.

Trước đó, Triều Tiên phụ thuộc vào nguồn phân bón cung cấp bởi nước láng giềng Hàn Quốc. Nhưng sau đó Hàn Quốc đã áp đặt một lệnh cấm vận với Triều Tiên năm 2010, sau khi Triều Tiên đánh chìm một tàu Hàn Quốc.

Trên thực tế, năm ngoái Hàn Quốc có gửi một số “hàng trợ cấp” đến Triều Tiên, tuy nhiên mối quan hệ lại đang tiếp tục xấu đi.

 nguoi trieu tien tu thu gom phan de nop? hinh anh 2

Chương trình “Bên trong Triều Tiên” hé lộ cuộc sống của người dân nơi đây

Theo The Star, Yeonmi Park, người đã trốn thoát khỏi Triều Tiên năm 2007, đã viết về trải nghiệm của mình, khi cô và gia định bị ép tích luỹ phân động vật và người để bù đắp cho nạn thiếu phân bón.

Cô nói: “Chính phủ đưa ra một chiến dịch để lấp đầy sự thiếu hụt phân bón, lấy từ chất thải của con người và động vật.

“Mỗi công nhân và mỗi trường học đều có chỉ tiêu để hoàn thành. Gia đình chúng tôi gặp rất nhiều vấn đề vì điều này.

“Mỗi thành viên của gia đình đều có nhiệm vụ hàng ngày. Vì vậy khi chúng tôi thức dậy vào buổi sáng, nó giống như một cuộc đua tranh. Dì của tôi là người “cạnh tranh” nhất.”

 nguoi trieu tien tu thu gom phan de nop? hinh anh 3

Yeonmi Park, người đã tẩu thoát khỏi Triều Tiên ( Nguồn: The Star)

Cô mô tả việc gia đình mình đã trở nên cạnh tranh như thế nào trong việc sản xuất “phân bón”. Tờ National Post của Canada đưa tin các cửa hàng thậm chí bắt đầu bán “mặt hàng” này vào năm 2010.

Viết trong hồi ký của mình, cô Park nói thêm: “Điều bất thường là, phòng tắm của chúng tôi ở rất xa nhà. Vì thế bạn phải lưu ý những người hàng xóm có thể ăn cắp “hàng hoá” của bạn vào ban đêm.

“Một số người khóa nhà vệ sinh lại để tránh phân bị ăn cắp. Ở trường, giáo viên cử chúng tôi ra đường để tìm phân và mang trở lại lớp học.

“Vì vậy, nếu chúng tôi nhìn thấy một con chó đang “đi bậy” trên đường phố, nó giống như bắt được vàng. Chú tôi ở Kowon có một con chó lớn, cung cấp rất nhiều phân. Và mọi người trong gia đình đều tranh giành số “chiến lợi phẩm” ấy”.

EXTRA

Làng Cổ Nhuế

Ngồi buồn lục lạo trên nét, tình cơ tôi đọc bài viết về làng Cổ Nhuế một ngôi làng rất xưa tại miền Bắc Việt Nam.
Làng này sống bằng nghề hót cứt, có đền thờ Thành Hoàng hẳn hòi. Thành Hoàng làng Cổ Nhuế là một vị hót cứt chính hiệu. 
Từ đời này sang đời khác người dân trong làng sống bằng nghề hốt cứt cho cả thành phố Hà Nội
Ngôi làng nổi tiếng đến độ Vua Lê Thánh Tông đã ban cho làng này một câu đối rất có ý nghĩa nhất là câu cuối (tận thu lòng dạ thế gian) thật là khủng khiếp qúa.

‘’Khoác tấm áo bào giang tay gánh vác Thiên hạ
Vung hai thước kiếm, tận thu lòng dạ Thế gian’’.

7bfdbca544a647e0b7fa9278a8454cfd

Lúc tôi còn nhỏ mẹ tôi thường đe tôi :‘’Nếu không học hành tử tế thì sau này chỉ có đi hót cứt thôi con ạ ‘’. Hình ảnh người gánh phân suốt ngày lang thang trong cái thị trấn nghèo quê tôi làm tôi rùng mình. Cái tương lai có mùi khó ngửi này chẳng quyến rũ được ai. Nhưng mẹ tôi lầm. Thời tôi lớn đây là cái nghề hái ra tiền. Ít nhất cũng hơn hẳn cái sự kiếm ăn với cái bằng tiến sĩ của tôi. Anh biết đấy, viện Khoa Học của tôi nằm cạnh làng Cổ Nhuế, tôi có đủ sở cú để khẳng định với anh điều đó. Làng này sống bằng nghề hót cứt, có đền thờ Thành Hoàng hẳn hòi. Thành Hoàng làng Cổ Nhuế là một vị hót cứt chính hiệu. Trong đền người ta thờ đôi quang và chiếc đòn gánh cùng hai mảnh xương trâu cầm tay … Người làng Cổ Nhuế đã đời này qua đời khác, ngày lại ngày, làm sạch cho thủ đô Hà Nội.

5142035995874bf991bc58e6c320c9cc

Vua Lê Thánh Tông từng ban cho làng này câu đối :

bab65973d9fd42579e89dcbda285458e

‘’Khoác tấm áo bào giang tay gánh vác Thiên hạ

Vung hai thước kiếm, tận thu lòng dạ Thế gian’’.

Anh đừng so sánh làng Cổ Nhuế với làng Phương Lưu ; cạnh trường đại học Hàng Hải của anh ở Hải Phòng. So sánh như thế là hạ nhục làng Cổ Nhuế của tôi đấy. Ngoài cái vinh quang của nghề hốt cứt (lao động là vinh quang), làng Cổ Nhuế còn là quê hương của một đại tướng : Ðại tướng Văn Tiến Dũng, cùng một tổ tiên vinh quang như các vị đồng hương gồng gánh của ông. Hơn nữa làng Phương Lưu của anh tuy hốt cứt nhưng chủ yếu sống bằng nghề đạo chích, chứ đâu có được ‘’tôn chỉ mục đích’’ như dân Cổ Nhuế.

d2d69df348234a76815240ff42c3539e

Thanh niên Cổ Nhuế ta thề

Chưa đầy hai sọt chưa về quê hương

Nhưng không phải dân làng Cổ Nhuế lúc nào cũng được hưởng cái vinh quang của lao động đâu anh ạ. Kể từ những năm hợp tác hóa ồ ạt vào cuối thập niên 50, nghề hót cứt đã phải chịu nhiều cay đắng. Người ta ngăn cấm những người nông dân đi hót cứt, coi như họ là những người trốn lao động, bỏ việc đồng áng để đi ‘’buôn’’ cứt. Người làng Cổ Nhuế phải tôn trọng pháp luật của đảng đành ngồi nhà mà tiếc rẻ những bãi…… đơn côi không người chăm sóc.
Chỉ mãi tới cuối năm 1986, sau đại hội đổi mới của đảng, đất đai được chia ra để cho các gia đình nông dân tự canh tác. Nghề trồng rau ở ngoại thành Hà Nội sống lại, người Cổ Nhuế mới lại được phép đi…. hót cứt và buôn… cứt.

Rau cỏ của xứ ta thơm ngon là nhờ phân Bắc. Các cụ lão nông chi điên dạy thế ! Phân hóa học cho dù là sản phẩm của trí tuệ văn minh, chỉ cho những thứ rau xanh tươi nhưng nhạt thếch.
Ðổi mới và cởi trói do mẫu công khai (Glasnost) có cái mặt trái của nó. Trước đây ai muốn đi hót cứt thì hót. Nhưng từ ngày người người đi hót, nhà nhà đi hót thì theo qui luật. ‘’Người khôn, của hiếm’’, dân Cổ Nhuế đã chiến đấu ngoan cường để dành lấy địa vị đầu ngành…. cứt Việt Nam.

029ba8a42f944863a8814cee7df6b30b

Không biết đại tướng đồng hương , ngày ấy có can thiệp vào chuyện này hay không, nhưng theo qui dịnh của UBND thành phố Hà Nội dân ngoại thành không được phép tự do đi hót cứt và lấy cứt nữa. Trước đây ngoài những bãi cứt vô tổ chức, vô kỷ luật mà bất cứ ai cũng có thể hót. Người đi lấy cứt có thể đến làm vệ sinh cho các nhà xí hai ngăn ở các thành phố để để thu về cho mình một số cứt kiếm được. Bây giờ người nông dân ngoại thành bị bắt buộc phải mua phân tại chợ Cổ Nhuế, một chợ tự cổ chí kim, từ Ðông sang Tây đều không có, được thành lập năm 1989. Giá cả tùy thuộc chất lượng (nói sau).

7771424c87d54e94886a79064374ed4f

Dân ngoại thành bây giờ trở thành người đi lấy phân thuê cho Cổ Nhuế. Họ được phân chia địa bàn hoạt động, theo lịch sắp xếp mang sản phẩm đến chợ nhưng không phải để họ tự bán. Họ chỉ được nhận phần trăm tiền bán mà giá do ban quản lý chợ Cổ Nhuế quyết dịnh. Chống lại ư ?? Mất việc ngay.

93d1e12936c34f5a8947ccfa747ce323

Ðội hậu bị, hàng ngàn người xung phong thay chân kiếm cứt (xã hội hiện tại cứt hơi ít lắm, nay phải kiếm, tức là phải đi làm vệ sinh để lấy cứt ở các hố xí, như đã nói trên) Ði kiếm cứt hơn hẳn làm thương nghiệp, đừng nói gì đến nông nghiệp. Mỗi lần tôi hỏi một anh Cổ Nhuế :

– Giá cả như thế chắc các anh chóng giàu lắm.

Anh đáp :

– Anh Giai ơi, trông thế thôi, chứ kiếm được hai sọt thì cũng ăn mẹ nó hết một sọt rồi còn gi !?!

Trong chợ phân, xuất hiện phân giả. Người ta dùng đất xét thuồn qua ống nứa, giã nhỏ thân chối trộn lẫn với nghệ bôi bên ngoài và cho tất cả lẫn vào phân thật. Ðó là bí quyết. Phân giả gây náo loạn cho chợ phân khiên thanh niên Cổ Nhuế phải cử ra một bộ phận ‘’kiểm tra chất lượng’’ trước khi giao hàng. Anh còn nhớ dốc Bưởi chạy về viện Khoa Học không ? Trạm kiểm tra được lập ra tại đó, hoạt động từ mờ sáng đến trưa. Mùi uế khí từ tay các kiểm tra viên thọc thẳng vào sọt phân tìm của giả. Nhờ lành nghề và cương quyết, sau đó vài tuần, những đứa làm phân giả bị cắt giấy phép.

1348e24e665d4f5d8025eb8e5b309247

Tại chợ cứt được chia làm bốn loại:

– Hạng nhất (first class) là phân lấy từ khu Ba Ðình… nơi có nhiều gia đình quan chức nên cứt được coi là ‘’nạc’’(tiếng nhà nghề chỉ cục phân rắn chất lượng cao) (!).

 Hạng 2, Từ khu Hoàn Kiếm, nơi có nhiều dân buôn bán, nhiều nhà hàng khách sạn.

– Hạng 3. Từ khu Hai Bà Trưng và Ðống Ða, nơi đa số dân cư là ngưòi lao động, xài nhiều rau nên ‘’mờ’’ (nhiều nước lỏng bõng)

– Hạng 4. Từ ngoại thành, loại này xanh lẹt vì ‘’nguồn nguyên liệu thuần túy là rau muống. Bà con nông dân làm gì có thịt mà ăn.

Có lần tại chợ xuất hiện một sọt phân đề chữ : “Phân ngoại 100 phần trăm”. Dân chúng không hiểu tại sao có bọn dám qua mặt Hải quan, dám nhập cảng “phân ngoại” về xài.

Về sau chủ nhân sọt phân giải thích : Phân lấy từ bể “phốt” (fosse septique) của các sứ quán nước ngoài thì không phải là phân ngoại còn là gì ?

Ðây là những điều tai nghe mắt thấy, tôi ghi lại gửi anh để có dịp kể lại cho bà con xa nước nghe chơi… Cho biết quê hương ta có những thứ…. mà người ta hoàn toàn không có. Tôi bảo đảm đây là sự thật ‘’chăm phần chăm’’. Chuyện có thật dưới XHCN.

Phạm Thế Việt

7bfdbca544a647e0b7fa9278a8454cfd

HÚT BỂ-FỐT: ĐỜI ANH BOM

ĐỪNG HỎI TOA-LÉT ĐÃ MẦN ZÌ CHO CỤ, HÃI TỰ HỎI CỤ ĐÃ Ị ZÌ VẦU TOA-LÉT

Chiện thơ mái của cụ Mấn, được biên trong thời-kì mờ fông-chào diềm-hàng BOM lên tới đỉnh-điểm dư hai bài thơ-mái tôi đã bốt 2 tuần trước, hehe

Cuồn nhiều, các cụ cứ chờ đái, khà khà

  1. Trong lúc tôi hút bể-fốt, rút hầm-cào, các cụ biên bài hai đi siu-tầm bài bựa đi, dcm

image (3)

Bom sinh ở Cổ Nhuế làng,

Trưởng nam danh tộc nhất làng nghề phân.

Mới sinh tiếng đã rần rần,

Quái nhân dị tướng, vửa đần, vửa dâm.

A-lô thối tựa tre ngâm

Người lùn, mắt lé, môi thâm, mặt chì.

Đầu trọc lóc, đít thâm xì,

Chục tháng đã biết chạy đi soi hàng.

Gia cảnh Bom rất huy hoàng,

Nối dòng theo Cụ, xếp hàng Công Khanh.

Đi sơ tán, chạy loanh quanh,

Ngón dâm cứ thế phát nhanh, vù vù.

Bốn tuổi đã biết lồn – cu,

Thủ dâm thuật đã trường tu, lên thần.

Ti nhiên do xóc vô ngần,

Lòi rom từ bé, muôn phần đớn đau.

Nhà chật, có phòng riêng đâu,

Nhìn pa “nện” má, lòng sầu bi thương.

Rằng, thương cho kiếp đêm trường,

Thú vui chồng vợ đoạn trường, gian nan.

Nằm im, thở khẽ trong màn,

Vửa xem, vửa ngẫm ra ngàn điều hay.

Nào “giồng cải”, nào “vác cày”, (1)

Cầm chim, sờ bướm, vặn tay, giật đầu.

Thủ dâm thuật luyện rất ngầu,

Khổ dâm cũng trải, thiếu đâu ngón nghề.

Ngoài ra, đời rất là phê,

Rình xem tỉn lén, rồi về quay tay.

Mười lăm tuổi, được đi Tây,

Bõ công Bom đã quay tay miệt mài.(2)

Cá ra biển rộng, sông dài,

Vang danh thiên hạ kỳ tài làng Phân.

Nhận học bổng, chẳng lần khân,

Nga Sô thẳng tiến, dấn thân vào đời.

Ô-đét-xa, chốn tuyệt vời,

Thỏa lòng mong đợi 1 đời pa-ma.

Nhưng Bom nào giống người ta,

Không học, chỉ thích gian tà, phô dâm.

Những mong được chọc, được đâm,

Trắng, Đen, Vàng, Đỏ, Bom không nề hà.

Thông minh tột bậc như gà,

Bom bị xỏ mũi dững ba bốn lần.

Bom chán nản, nhẽ mình đần,

Lại thêm số cứt, phận mình lôm côm.

Thưở sinh viên, đói thối mồm,

Bom lên đồi vắng, lồm cồm bò, lăn.

Lừa chó rùi bóp chết nhăn,

Mang về Ký túc, nấu ăn, diệu chè.

Cả đêm đi ỉa té re,

Lũ tham lỗ miệng tóe loe đầy quần.

Từ đấy Bom tự ước nguyền,

Đoạn tình thịt chó, dứt duyên Mộc Tồn. (3)

Dăm năm, học cũng đã xong,

Bom trốn ở lại, bán rong, kiếm tiền.

Mấy khi đến chốn thần tiên,

Trải Tây chưa thỏa, có điên mới về.

Thế rùi từ đó mải mê,

Đông Âu, Nga Ngố lộn về, lộn đi.

Có gặp gỡ, có chia ly,

Bị thêm dăm vố, Bom đi bằng mồm.

Vạ vật thêm dăm ba hôm,

Chịu khổ không xiết, lồm cồm về quê.

Những tưởng 1 trận ê chề,

Ngờ đâu Cổ Nhuế đón về vinh quy.

Làng Phân nhõn Bom thoát ly,

Mới lị lúc bấy đâu bì Sô Liên.

Bom ta sung sướng phát điên,

Đương từ giẻ rách, thoắt lên Ông Hoàng.

Nhà Bom tuy oách nhất làng,

Nhưng nghề hốt cứt, kém sang muôn phần.

Đêm nằm suy tính xa gần,

Bom mang tay nải, quyết mần giáo viên.

Nghề giáo hồi hổi như tiên,

Oai như cóc cụ, tuy tiền không đông.

Đi bộ mòn mấy đôi tông

Bom mua xế nổ, chạy rông, đong hàng.

Tình duyên Bom khá bẽ bàng,

Yêu lên yêu xuống mấy nàng xinh tươi.

Tuy Bom như thể đười ươi,

Nhưng mác Tây học, người đời ước mơ.

Bom vưỡn tâm đắc đến giờ,

Tỉn nguyên cả xóm, toàn cô mỡ màng.

Ti nhiên, có 1 cô nàng,

Bom tưởng được “chén”, hóa nàng lừa, “xơi”.

Cũng là 1 kiếp dân chơi,

Nghề giáo bó buộc vào nơi lối lề.

Một lần quen thói dâm dê,

Bom bị đuổi việc, cút về quê hương.

Đời Bom từ đấy tha phương,

Xuống Phồng xin xuất Viễn dương hải hành.

Vốn liếng có tý tiếng Anh,

Học mót trong lúc loanh quanh, bụi bờ.

Thủy thủ hồi hổi gà mờ,

Bom biết Anh ngữ, được đưa lên tàu.

Công việc cũng có gì đâu,

Lau dọn chuồng xí, tra dầu, cuộn dây.

Bom được đi đó đi đây,

Cũng là thỏa chí từ ngày bé thơ.

Đến cảng thì tót lên bờ,

Chơi phò, nhặt nhạnh mang về cố hương.

Đi bể cũng dăm năm trường,

Bom dính hủ hóa với phường Pê-đê.

Hà Nụi, bỏn tống Bom về,

Lớ nga lớ ngớ, làm nghề thợ xây.

Theo công trình, lượn đó đây,

Xách xô, trộn vữa, đi dây, trát trần.

Đã xa lánh được mùi phân,

Bom mãn nguyện lắm, lên dần Tinh Hoa.

Làm người, cốt phải thật thà,

Nhưng Bom liến láu, rất là gian manh.

Tán gái chỉ để “tàu nhanh”,

Rùi lên ngựa chạy thả phanh, cút liền.

Thế rùi qua tuổi tráng niên,

Gom được tý vốn, Bom liền về quê.

Định theo nghiệp tổ, hành nghề,

Hay đâu Nghề Cứt đã về thiên thu.

Bấy giờ, tự trách mình ngu,

Học hành lớt chớt, phàm phu, bạc tình.

Còn đây thân xác hôi rình,

Lang thang, vất vưởng, một mình, ai thương?

Thôi thì còn một nắm xương,

Điều nghiên chiện cũ, tìm đường khai tâm.

Giờ thì đã triệt được dâm,

Vì kèn đã hỏng, chỉ đâm bằng mồm.

Bom thường vạ vật chè bồm,

Lê la quán nước, hóng mồm thế gian.

Có chút vốn, cũng thi gan,

Buôn bán kiếm chác, mở mang gia tài.

Giời thương, Bom phất dài dài,

Tư vấn thiên hạ, chẳng hoài mõm loe.

Cũng tậu nhà, cũng mua xe,

Cũng đòi đánh gốp, cũng nghề văn chương.

Bom đạt “Tinh Hoa lề đường”,

Mở ra Quán Bựa, một phương xưng hùng.

Thời trẻ lang bạt, vẫy vùng.

Bom nhiều chiện lạ, chiên dùng câu viu.

Chiện Kinh-tài, chiện tình yêu,

Chiện Lừa, chiện Khựa, chiện chiều, chiện trưa.

Chiện Bê, chiện Cụ, chiện xưa,

Chiện ma, chiện quái, chiện mưa, chiện đời.

Tự thấy Tinh Hoa tót vời,

Bom hãnh tiến lắm, lên đời Tiên tri.

Tất nhiên, Bom biết đéo gì,

Nhiều Bựa đương mến, bỏ đi, hoặc dìm.

Bom cũng chẳng chịu ngồi im,

“Ngoài đời Zì đã bị dìm đớn đau.

Lên trên Quán Bựa, còn lâu,

Zì là bạo chúa, phải đâu lìu tìu.”

Tuổi già nắng xế về chiều,

Bom đâm tha thẩn dững điều khi xưa.

“Ngày trước, Zì vưỡn là Lừa,

Tha thứ, em nhé, chiện xưa chớ buồn.”

Già hói nên nắng mưa luôn,

Đang vui, thoắt cái đã buồn được ngay.

Buồn tình, Bom lại cầm chầy,

Mò ra sân gốp, múa may chíu chìu.

Thân già ngày một quạnh hiu,

Có con chó phốc sớm chiều ái ân.

Đã trải một kiếp phong trần,

Giờ Bom chỉ muốn nhàn thân, nhẹ đầu.

Chiện Bom nhẽ còn lâu lâu,

Nay tạm viết thế, giải sầu ban trưa…  
(1): Tiên ông giồng cải, Vác cày qua núi – các tư thế sếch kinh điển

(2): Miệt mài quay tay, vận may sẽ đến – tục ngữ 200X
(3): Mộc Tồn = Cây còn = Con cầy = Con chó. Tức món thịt chó.

Để lại lời nhắn

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s