Đêm trắng/ ngày nửa đời hư-Thơ Trần Quốc Toàn

tranh-nguyen trung-sea-shell

tranh- Nguyễn Trung

ĐÊM TRẮNG

 

Những dòng sông chảy về với biển

Hợp lưu trên thân thể những đứa con xăm mình

Trăm con sóng cuộn vào bờ những oan hồn tôm cá

Cội nguồn bị lưu đày trong thủy mộ quan.

 

Nhục hận của biển đông khắc vào xác ngư dân

Thủy triều đỏ là màu cờ của kẻ xâm lược

Chúng ngang nhiên nói láo… mị dân

Những đứa trẻ bốn nghìn năm lớn lên bỗng nhận ra mình bị lừa dối và bắt đầu nhìn ra sự thật

 

Từ những người đồng bào chen chúc chốn bụi nâu

Từ những bụng cá chứa đầy chất thải của nhà máy kim loại formosa

Từ trong rừng sâu người trở về như bóng quỷ

Nghe cọp gầm gió thổi buốt mắt cá mặt trăng

 

Từ quỷ môn quan đàn con đi tìm cha Lạc Long Quân

Chỉ còn nghe tiếng chó tru ngoài đồng hoang

Từ huyệt lạnh đàn con gọi mẹ Âu Cơ

Chỉ còn thấy thời gian nhảy múa trong lòng tháp cổ…

 

NGÀY TRÙNG TANG

bi-an-hien-tuong-ca-chet-hang-loat-tren-song-nga-hinh-7

 

Những đàn cá đã bỏ chúng ta

Ra đi cùng những linh hồn trong trận bão dân tộc

Từng thằng bé ra biển nhặt vỏ ốc áp vào tai

Để tìm lại những âm thanh nguyên thủy của loài người.

 

Dấu chân còn lại của Thủy Tinh

Mọc lên nấm mộ ngàn năm ngư phủ

Khi sao mai hiện trên bầu trời huyết đỏ

Từng đỉnh núi mưa nhọn găm vào đá.

 

Em ơi có phải chăng là

Tình yêu nhân loại ở kỉ băng hà

Cho đến khi mùa thu trải lá

Bầy quạ sẽ bay về đậu trên thành quách của bãi tha ma.

 

Cho đến khi cơn mưa giăng mộ cổ

Những quả bông gòn bung nở trắng phau

Nhồi vào cỗ quan tài màu nguyệt lạnh

Để trấn những linh hồn trong ngày trùng tang

Đàn cá sẽ trở về nhập thủy mộ quan.

 

 

MỘT NỬA ĐỜI HƯ

mẹ già ăn xin

 

Một chiếc lá nằm cong giữa trời

Thân cây đen những nhánh gầy hóa thạch

Đàn kiến di tản thành những vệt sáng chung quanh

Cùng những hơi thở côn trùng tạo thành cù lao gió.

 

Con cưỡng vỗ cánh bay giữa rừng cao su

Bà lão mù uống từng ngụm sương nằm trên mặt đất

Giọt máu con heo mọi loang dài trên cán dao tiền sử

Mật ngữ của đại dương là tiếng sóng trong vòm họng .

 

Từ sự tích con rồng cháu tiên

Mặt trăng và mặt trời đã bắt đầu một cuộc li thân

Những con vượn hú gọi cội nguồn

Vách núi vọng lại những âm thanh trống mái.

 

Ngọn tháp làm lễ cầu hồn bằng ngọn lửa trong mỗi viên gạch

Em bé lọt lòng giữa những đứa con hoang

Lũ mối đã gặm sạch những cuốn kinh da vàng

Mưa bọc sắt găm đầy trên những cánh đồng

 

Những dấu chân khổng lồ bỏ lại cho hoang sử soi đường

Tiếng bìm bịp kêu chiều buồn từng bụi tre ngôi miếu

Cánh diều no gió mùa hè trên lưng trâu

Cổng chùa hiện một vòng tròn của lục đạo luân hồi.

 

Âm âm u u giữa những mùa hoang tái

Sân ga còn ngóng đợi một con tàu

Trăm năm mây vẫn bay và nước dưới chân cầu vẫn chảy

Mà sao đêm trắng nửa đời hư.

 

TRẦN QUỐC TOÀN

hopluu

Để lại lời nhắn

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.