Chuyện xưa tích cũ :Chuyện nhà tư bản Nguyễn Tấn Đời và chế độ VNCH

TÀI LIỆU GIẢI TRÍ

WA-Logo3

Nguyễn Tấn Đời:

‘Vua’ không ngai của giới tài phiệt Sài Gòn trước 1975

Không bằng cấp, không kinh nghiệm, nhưng với khả năng kinh doanh thiên phú, ông đã làm cho giới tài phiệt và chính quyền Việt Nam Cộng hòa trước năm 1975 nhiều phen phải ngả mũ bái phục.

Vua gạch ngói Nam kỳ

Nguyễn Tấn Đời sinh năm 1922 tại làng Bình Hòa, tổng Định Thành, tỉnh Long Xuyên (nay là thành phố Long Xuyên, tỉnh An Giang). Ông nội Nguyễn Tấn Đời là một trong những người giàu có và tiếng tăm ở làng Bình Hòa thời bấy giờ. Vì vậy, từ nhỏ Nguyễn Tấn Đời được gia đình cho ăn học khá đàng hoàng.

 20160415101406-nguyen-tan-doi-1

Tỷ phú Nguyễn Tấn Đời.

Có một chi tiết thú vị là thời gian ở Long Xuyên, Nguyễn Tấn Đời vừa học vừa lùa bò thuê cho Nguyễn Ngọc Thơ. Khi đó Nguyễn Ngọc Thơ (sau này là Phó Tổng thống dưới thời Ngô Đình Diệm) đang làm quận trưởng Châu Thành, Long Xuyên kiêm luôn lái buôn… trâu bò từ Campuchia về Long Xuyên.

Năm 1945, Nguyễn Tấn Đời lên Sài Gòn theo học bậc cao đẳng tiểu học. Cách mạng Tháng Tám diễn ra, Nguyễn Tấn Đời tham gia lực lượng Việt Minh tại Sài Gòn, sau đó ông trở lại Long Xuyên. Khi Pháp tái chiếm Nam Bộ, Nguyễn Tấn Đời gặp lại Nguyễn Ngọc Thơ lúc này đang là Phó tỉnh trưởng Long Xuyên. Ông ta dọa Nguyễn Tấn Đời rằng ai đã đi theo Việt Minh mà bỏ về sẽ bị Việt Minh lên án xử tử? Hoang mang trước lời hù dọa, gia đình Nguyễn Tấn Đời cấp tốc gom góp đồ đạc cho ông trốn lên Sài Gòn.

Tại Sài Gòn, không tiền bạc, không người thân thích, hàng ngày Nguyễn Tấn Đời lân la khắp nơi tìm kiếm việc làm, đêm đến thì ngủ ngoài hàng hiên một ngôi nhà ở đường Yên Đổ (nay là Lý Chính Thắng, quận 3). Người chủ nhà thấy thương tình nên không nỡ đuổi đi, thậm chí còn “tặng” ông một chiếc ghế bố. Đây là kỷ niệm khó quên trong khoảng thời gian hàn vi của Nguyễn Tấn Đời, cũng chính vì thế mà sau này khi làm ăn khấm khá ông quyết định mua một căn biệt thự trên con đường này để ở.

Lang thang vạ vật ăn bờ ngủ bụi một thời gian Nguyễn Tấn Đời được một người bạn giới thiệu vào làm sổ sách cho một hãng buôn của người Pháp. Nhưng vốn là người không thích ngồi một chỗ, ông bỏ công việc nhàm chán này và chọn nghề môi giới để kiếm cơm. Ban đầu ông giao thiệp với các hãng lớn tại Sài Gòn như Descour Cabaud, Denis Frères, Biderman… với đủ loại mặt hàng, dần dần ông tập trung “chuyên môn” vào hai loại chính là vật liệu xây dựng và vải vóc.

Không ngờ nghề “buôn nước bọt” này đã giúp Nguyễn Tấn Đời giàu lên rất nhanh, trở thành một nhà môi giới có tiếng, đi lại bằng xe hơi sang trọng. Khi có vốn liếng, Nguyễn Tấn Đời quay sang một công việc khác: buôn bán tiền Pháp. Nghề này đòi hỏi phải có vốn lớn và gan cũng lớn vì thời điểm ấy đồng tiền không ổn định, thị trường rất bấp bênh, hên thì giàu to, xui thì… ra tro. Và thất bại đã chọn đúng Nguyễn Tấn Đời.

Năm 1949, ông lỗ trắng tay, đến nỗi phải bán cả xe hơi để trả nợ. Chán nản, ông định quay trở về nghề môi giới để làm lại từ đầu, nhưng rồi ông cảm thấy nghề này có phần hơi ác đức, khó mà vững bền nên quyết định chuyển sang một nghề hoàn toàn mới: mở Hãng gạch ngói Đời Tân.

Thời gian sang Campuchia lùa bò thuê cho Nguyễn Ngọc Thơ, Nguyễn Tấn Đời đã tìm hiểu và có chút kiến thức về công việc làm gạch ngói, hơn nữa máy móc bên Campuchia nhiều hãng bị dư thừa nên họ bán với giá rất rẻ. Nghề môi giới trước đây cũng giúp ông có khá nhiều kinh nghiệm trong việc buôn bán vật liệu xây dựng và biết những thợ người Triều Châu làm gạch ngói rất giỏi. Hội đủ những yếu tố cần thiết, gom góp tiền bạc và đi vay thêm bạn bè, ông lập xưởng sản xuất gạch ngói tại số nhà 321 Bến Bình Đông, Chợ Lớn.

 20160415101406-nguyen-tan-doi-2

Nguyễn Tấn Đời (ngồi giữa) cùng Chủ tịch Phòng thương mại Hoa Kỳ.

Là một ông chủ hãng nhưng hàng ngày Nguyễn Tấn Đời cứ lóc cóc đạp xe đến từng ngôi nhà đang xây để chào hàng. Thậm chí, lúc giao gạch ngói, ông tự mình leo lên mái nhà căng dây lẩy mực rồi cùng thợ lợp ngói ngon lành. Đến khi lát gạch nền cũng thế, ông xắn tay vào làm thành thạo như một người thợ nhà nghề.

Tuần nào ông cũng tới Tòa Đô chánh Sài Gòn – Chợ Lớn tìm xin địa chỉ những nhà đang xin phép xây dựng để đến tận nơi chào hàng. Ông chịu khó đến nỗi nhà ở Bình Đông, Chợ Lớn, mà cứ sáng sáng đạp xe sang tận trung tâm Sài Gòn giao hàng và thu tiền. Trưa đến thì vào công viên tìm một chiếc ghế đá trống để ngả lưng. Đến xế chiều, ông lại lọc cọc đạp xe về tận Bình Đông.

Với cách làm như thế, chỉ hai năm sau, doanh thu của xưởng gạch ngói Đời Tân vượt lên dẫn đầu thị trường vật liệu xây dựng. Nguyễn Tấn Đời còn sang tận Pháp, đến Guillon Barthelemy để học hỏi công nghệ làm gạch ngói của người Pháp. Từ đó mẫu mã và chất lượng sản phẩm của ông chinh phục được hầu hết khách hàng, nơi nơi đều ưa chuộng. Hãng gạch ngói Đời Tân trở nên nổi tiếng khắp Nam Kỳ lục tỉnh, cung cấp cho thị trường từ Sài Gòn, miền Đông cho đến cả miền Tây Nam Bộ.

Phi thương bất phú

Sau sự thành công của Hãng gạch ngói Đời Tân, Nguyễn Tấn Đời mở rộng việc làm ăn ra đủ loại ngành nghề, nghề nào cũng mang lại lợi nhuận kếch xù. Năm 1952, ông sang Hồng Công tìm thị trường chuyển ngân Sài Gòn – Paris – Hồng Công, đăng ký nhập cảng lưới đánh cá từ Nhật về Hồng Công sau đó từ Hồng Công xin giấy nhập khẩu về Sài Gòn, rồi xuất cảng gạo từ Sài Gòn sang Hồng Công, Singapore…

 20160415101406-nguyen-tan-doi-3

Hãng gạch ngói Đời Tân.

Chưa hết, Nguyễn Tấn Đời còn sang Pháp lập Hãng Construction Me1talliques để xuất cảng sườn sắt cho quân đội Pháp xây đồn bót… Năm 1953, ông lại mở công ty quảng cáo, cạnh tranh mạnh mẽ với Công ty quảng cáo AIP của người Pháp. Ông còn với tay sang lĩnh vực phim ảnh, lập Công ty Cửu Long Film, nhập phim từ Pháp về Việt – Campuchia – Lào rồi làm phụ đề cho thuê. Đến năm 1954, Hiệp định Genève được ký kết, người Pháp vội vã bán đồn điền để về Pháp, Nguyễn Tấn Đời bung tiền mua lại.

Năm 1955 – 1956, ông sang Campuchia đấu giá hội chợ và hùn vốn mở một công ty nhập khẩu xe đạp và máy móc nông ngư cụ đem về tiêu thụ tại miền Nam… Rồi ông cho nhập máy cày từ Âu – Mỹ về miền Nam bán cho nông dân. Thậm chí ông còn xoay qua hoạt động trong lĩnh vực hải sản, với một loạt những chiếc tàu đông lạnh ngày đêm hoạt động ngoài khơi. Đây là một ngành nghề rất mới mẻ thời bấy giờ, và nó đã đem lại cho Nguyễn Tấn Đời nhiều món lợi khổng lồ.

Vào những năm 1968, 1969, tại miền Nam phế liệu do quân đội Mỹ thải ra từ các căn cứ quân sự rất nhiều, chất cao như núi. Người ta cho đó là những đống rác bình thường nhưng Nguyễn Tấn Đời nhìn thấy vàng trong các đống rác đó. Ông đấu thầu mua lại toàn bộ với cái giá như cho không! Và, từ những đống phế liệu đó, ông cho nấu lại lấy đồng làm dây điện với nhãn hiệu Vidico.

Hãng Vidico trước đó bị phá sản do làm ăn thua lỗ, Nguyễn Tấn Đời bỏ vốn mua lại và biến nó từ đống tro tàn thành một hãng dây điện nổi tiếng miền Nam. Sản phẩm chất lượng tốt, lại trích hoa hồng cao cho các đại lý, vì vậy mà chẳng bao lâu dây diện Vidico của Nguyễn Tấn Đời đã lan tràn khắp nơi, trở thành một sản phẩm được tiêu thụ rất mạnh từ Quảng Trị cho đến Cà Mau, cạnh tranh mạnh mẽ, lấn lướt cả hàng ngoại nhập.

Ông “vua” cao ốc miền Nam

Có thể nói Nguyễn Tấn Đời là người có tầm nhìn xa trông rộng, có sự am tường về các lĩnh vực kinh tế và luôn đi trước thời đại. Vào những năm đầu thập niên 1950, tại Sài Gòn có rất nhiều biệt thự được người Pháp xây dựng tại quận 3. Những ngôi biệt thự này một phần được cấp cho các quan chức chính quyền, một phần dành cho các nhà đại phú thuê ở. Một số nhà kinh doanh cũng học theo người Pháp, đầu tư xây dựng biệt thự để cho thuê.

Tuy nhiên Nguyễn Tấn Đời nghĩ khác, ông cho rằng chi phí để xây dựng biệt thự quá cao, lại tốn quá nhiều quỹ đất. Chính vì vậy, ông không đi theo lối mòn của người Pháp mà học hỏi con đường kinh doanh của các nước tân tiến Tây phương: đầu tư xây cao ốc. Năm 1954, cao ốc đầu tiên do ông xây dựng được đưa vào sử dụng. Đó là cao ốc Mai Loan 125 phòng tại số 16 Trương Định. Toàn bộ số phòng trên đều được thuê, đa số là những người sống độc thân như nhà văn, nhà báo, ca sĩ, vũ nữ…

Năm 1955, thấy dân Sài Gòn đang sung túc, làm ăn mua bán nhiều, Nguyễn Tấn Đời xây thêm cao ốc Tân Lộc với 5 tầng lầu, 90 phòng ở số 177 – 179 đường Lê Thánh Tôn. Các căn hộ trong cao ốc này rộng rãi và tiện nghi hơn cao ốc Mai Loan, khi khánh thành cũng được thuê hết.

Bệnh viện Đời Tân.

Một thời gian sau, Nguyễn Tấn Đời xây thêm cao ốc thứ ba là cao ốc Victoria ở số 937 đường Trần Hưng Đạo. Cao ốc này được xem là cao nhất và nhiều phòng nhất thời bấy giờ, gồm 240 phòng. Tuy nhiên, sau khi xây xong ông không cho thuê ngay như cao ốc Mai Loan và Tân Lộc mà để đó… chờ sau này người Mỹ thuê ở. Đến năm 1962, ông đầu tư xây cao ốc President ở số 727 đường Trần Hưng Đạo với 1.200 phòng, và ngay tức khắc nó đã được người Mỹ thuê dài hạn 10 năm…

Đến năm 1963, khi thấy Mỹ sắp hất Ngô Đình Diệm để chuẩn bị đưa lính Mỹ vào Việt Nam, Nguyễn Tấn Đời cho xây thêm cao ốc Đức Tân ở số 491 đường Phan Thanh Giản (nay là Điện Biên Phủ) và cao ốc Prince ở số 175 – 177 đường Phạm Ngũ Lão.

Có thể nói, vào những năm 1960, Nguyễn Tấn Đời là “vua” cao ốc của Sài Gòn. Những tòa cao ốc của ông rất đồ sộ, có cái lên đến 1.655 phòng và tất cả được người Mỹ thuê hết.

Từ tay trắng trở thành tỷ phú, cái tên Nguyễn Tấn Đời được người dân cả miền Nam biết đến. Nhiều người tỏ ra khâm phục, kính trọng, nhưng cũng lắm kẻ ghen ghét ganh tỵ, luôn tìm sơ hở để hãm hại ông. Nhưng với một con người có khả năng thiên phú như Nguyễn Tấn Đời, ông đã vượt qua tất cả, đi lên từ chính bàn tay khối óc của mình.

Thời gian sau, ông nhảy sang kinh doanh trong lĩnh vực ngân hàng với cương vị là Chủ tịch Hội đồng quản trị kiêm Tổng Giám đốc Ngân hàng Tín Nghĩa – một ngân hàng thương mại lớn nhất miền Nam những năm 1970. Ông đã có những cải tổ gây chấn động ngành ngân hàng, “làm mưa làm gió” suốt một thời gian dài, gây ra những làn sóng dai dẳng khen chê đủ kiểu làm tốn không ít giấy mực của giới báo chí Sài Gòn.

Chỉ bốn năm sau, vào năm 1971, TNNH hầu như trùm thiên hạ, lấn lướt hẳn các ngân hàng khác, kể cả ngân hàng Việt Nam Thương Tín. Biểu tượng ông Thần Tài đưa cao tay với xâu tiền điếu trong tay, hầu như quen thuộc với mọi người. Ở tận các hang cùng ngõ hẻm, dân nghèo sở hữu một món tiền nho nhỏ đều có thể có cuốn sổ tiết kiệm “Thần Tài”. Nhưng đùng một cái, tỷ phú Nguyễn Tấn Đời bị bắt! TNNH bị sụp đổ!

Chuyện gì đã xảy ra cho nhà tỷ phú tiếng tăm này? Nếu theo tin tức đăng tải công khai trên các báo xuất bản tại Saigon vào thời điểm đó, thì Nguyễn Tấn Đời đã phạm vào các tội làm TNNH mất cân đối thu chi và không còn khả năng chi trã cho khách hàng, cá nhân ông Đời đã vi phạm việc huy động vốn và đầu tư kinh doanh… Nhưng theo dư luận bên ngoài, kể cả của những người am tường nghiệp vụ ngân hàng, thì ông Đời đã bị các đối thủ “chơi” một vố thẳng tay, hết đường chống đỡ. Đó là các tập đoàn tài phiệt đang cạnh tranh với ông, họ thấy cái thế của ông trong hệ thống ngân hàng quá lớn (theo con số được báo chí công bố lúc đó thì tổng số tiền của TNNH lên đến 22 tỷ đồng, số tiền này vào lúc đó rất lớn gần bằng số tiền của tất cả các ngân hàng tư nhân gộp lại) và có khả năng ông ta sẽ bỏ vòi sang địa hạt chính trị. Một câu hỏi khác đã từng được dư luận nêu lên : phải chăng ông Nguyễn Tấn Đời đã bị thế lực của các tướng lĩnh trong quân đội ra tay triệt hạ? Bởi cạnh tranh với TNNH còn có Kỹ Thương Ngân Hàng – một ngân hàng quân đội – mà đa số vốn là của các tướng lĩnh chóp bu trong quân đội thời đó.

48 giờ đồng hồ sau, khi chính quyền ra lệnh phong tỏa tất cả TNNH, ông Nguyễn Tấn Đời đã bị bắt tại nhà một người cháu ở đường Phan Liêm. Cuộc thẩm vấn ông Đời diễn ra chóng vánh, gần như đã được sắp xếp sẵn, để rồi tội danh được công bố như đã nói ở trên. Ông Nguyễn Tấn Đời bị tống giam vào khám Chí Hòa, như một tù nhân đặc biệt.

Nguyễn Tấn Đời ở tù cho đến ngày 30/4/75, nghe nói nhân lúc tình hình còn lộn xộn, ông Đời đã thoát ra khỏi khám Chí Hòa, sau đó về Rạch Giá để rồi lên tàu (do người nhà đóng sẵn) rời khỏi Việt Nam, định cư Canada. Tại đây, ông mở một số nhà hàng Nhật và qua đời ở tuổi 70.

Nguyễn Tấn Đời 

Sagant Phan

Lâu lắm rồi, hơn chục năm trời, tôi rất mong được đọc những bài viết nói về miền cực Nam Hậu Giang, như Tri Tôn hay Xà Tón. Tri Tôn hay Xà Tón bạn có thể dùng xe đò hay ghe mà đến được. Tri Tôn là một quận lỵ nằm thật sát với biên giới Miên- Việt. Ngăn cách một giòng sông chạy dọc ngang, bên nầy là nước Việt bên kia là nước Miên. Chỉ có cách một giòng sông sao mà hai phương trời cách biệt quá vậy?

Bên đây thì đồng cỏ, cây trái xanh tốt còn bên kia thì cả là một khung trời buồn nản. Đất thì khô cằn, vài cây thốt nốt mọc uể oải giữa đồng không mông quạnh, nếu không có một vài xóm làng hay ngôi chùa Miên thì tưởng đây là một bãi đất hoang địa không ai dám đến. Gia đình giòng họ, thân nhân của tôi cũng trải dài rải rác từ Saigon, Tây Ninh, Châu Đốc, Nam Vang và Battambang người thì họ gần người thì họ khá xa. Có vài người tuổi còn trẻ mà tôi phải gọi bằng Ông Chú rồi.

Còn tại Tri Tôn và quận Nhà Bàng thì có vài ngôi trường tiểu học. Mùa nước lên thì học trò nghỉ học ráo hết, còn mùa gặt lúa chín thì học trò cũng nghỉ gần phân nửa lớp. Tôi có bà chị họ dạy tại một trường tiểu học trong quận Nhà Bàng. Đi xe lam từ chợ Châu Đốc đến Nhà Bàng thì cũng gần một tiếng đồng hồ, xe đông ngồi lúc lắc mệt cầm hơi, người đối diện mình có thể là một ông lão già hút thuốc rê hôi rình, hay là một bà lão nhai trầu, đôi khi phun bả tràu đỏ lòm ra ngoài không kể đến làn gió tạt trúng ai trong xe thì ráng chịu. Chẳng lẽ mình đòi tài xế xe lam cho ngồi một mình trên mui? Tôi có đem một máy chụp hình cũ, đến trường bà chị họ mà chụp vài tấm rồi đem về Saigon khoe chơi. Cảnh đồng quê tiêu điều thì người dân thị thành sẽ lạ lắm không chừng.

Lên đến trường thì cô giáo dẫn học trò ra đón ngoài cổng. Trường nhỏ có vài lớp học thôi, một mình bà chị họ tôi kiêm đến 3 lớp rồi, sáng và chiều. Học trò nghe tin có người quen của cô giáo đến chụp hình thì rất mừng hết sức. Kết quả thay vì chụp bà chị, ngôi trường và lớp học thì chụp toàn là học trò của chị và học trò của bạn của bà chị thì hết phim rồi. Tôi biết có đứa bé trọn đời chưa thấy một tấm hình chụp của mình ra sao. Rồi khi về lại tỉnh lỵ Châu Đốc tôi cũng ráng cho tiệm rửa hết 36 tấm. Bà chị giữ lại vài tấm còn bao nhiêu thì đem vào lớp mà gọi người có hình mà cho. Kẻ có hình thì vui hết sức còn đứa không có thì mặt mày buồn so. Có đứa thì bận ở nhà tiếp tay cha mẹ mà gặt lúa chín đang đến. Khi được báo tin thì cha mẹ vội vàng mặc áo bộ trắng đến trường học của bà chị tôi mà xin đem ảnh về treo trên vách cho vui cửa vui nhà.

Họ ngạc nhiên quá và tấm hình chụp vội là một niềm vui khá lớn với họ. Bà chị tôi khi mà trường đến tết Lễ thì chị cha mẹ học sinh đến biếu, vài con gà mái dầu, hay vài chục buồng cau hoặc vài chục con chuột làm thịt sạch sẽ. Chị tôi không ăn được thịt chuột đồng, nhưng chồng chị là tay nhậu nổi danh Châu Đốc đâu có từ nan món này. Chỗ nào nhậu lớn mà thiếu chồng chị tôi đến thì mất vui. Khi tôi về quê thì cũng nhờ chồng chị dẫn đi nhậu, rồi chồng chị về nghiêng ngửa san hà, còn tôi thì được người cõng về khoái ghê. Sáng thức dậy nghe người nói thì muốn độn thổ luôn. Mắc cỡ hết sức, như vậy thua trận rồi. Dân Saigon yếu thiệt.

Còn Xàtón, Tri Tôn thì ba tôi có kể lại vài chuyện cho nghe, có núi CôTô mà Ba tôi nói ngày xửa ngày xưa khi Ba tôi còn nhỏ thì có đi với Ông Nội lên núi này chơi. Từ chân dốc lên đầu núi, thì nhà ở của những cư sĩ rất nhiều, dọc hai bên đường lên núi. Nào cây ổi, mận, đu đủ, nhãn, xòai … vv..vv… ê hề. Dân làng trên núi này họ ăn chay trường. Hình như theo đạo Phật nhưng có thờ cúng Ông Bà hay theo Đạo Hòa Hảo gì đó. Tánh tình vô cùng chất phát và hiền hậu. Nước uống thì được hứng từ suối sau nhà, người ta bắt nước vào nhà bằng ống tre lồ ồ to bằng bắp chân con nít vậy. Nước chảy từ suối nên trong bồn nước chảy đầy và tràn ra ngoài ngày đêm. Nước rất mát và ngòn ngọt vì suối chảy ngang nhiều đồi núi có nhiều cây cỏ hoa rừng mà người ta thường hái về làm thuốc nam. Khuya về thì theo lời Ba tôi nói, mặt trăng sáng chói vằng vặc và lớn bằng cái nia. Lớn và gần tưởng chừng có thể lấy sáo tre mà khều được vậy. Khi màn đêm kéo về thì nhà nhà nơi lối xóm xa, vọng lại tiếng mõ và chuông của những người tu tại gia đang lên giờ hành đạo đọc kinh.

Nếu ra ngoài đứng, và lựa một tảng đá núi khá lớn, thì bạn có thể nhìn xuyên màn đêm thị xã Châu Đốc có ánh đèn nối tiếp nho nhỏ như hạt kim cương lấp lánh vậy.

Còn bầu trời thì đầy sao, tất cả sao sáng đều lấp lánh reo vui. Làn gió nhẹ và dài hơi thổi từ phương trời miền Nam bay đến, hình như có mang theo hơi nước mặn của vịnh Xiêm La đem về.

Bầu trời chạy ngút ngàn, từng mảnh ô vuông của ruộng đồng nằm xăm xắp lớp.

Ngày xưa đó, nhà nhà người ta chẳng ai đóng cổng then gài chi cho chắc vì không bao giờ nghe nói hai chữ trộm đạo. Trộm mà chi, khi không có ai thiếu ăn? Trái cây hoa quả tràn lan, thiếu gì. Thành thử lúc mà tôi xuống Châu Đốc, có đi chợ với gia đình bà chị thì thấy chợ không có nhiều trái cây lắm, vì nhà nhà nào cũng có trái cây hết. Và khi trái cây chín đến thì lối xóm họ hái đem đến tặng cho mình, và mình tặng lại những loại trái cây mà nhà kia thiếu, chớ đừng người ta cho chuối rồi mai mốt mình đem chuối của mình cho lại. Còn rau mùi, nếu mình thiếu cho một món canh hay một món gỏi, thì mình có thể qua nhà lối xóm mà xin. Có khi xin vài cọng hành ngò mà người ta cho gần một bó lớn xộn. Thành thử trộm đạo cũng không bao giờ nghe được, danh từ nầy không biết tới trong khoảng thập niên 1940-1950 tại Miền Nam sông Hậu.

Có người nghèo, đôi khi xin quá giang một khúc xe đò, thì bác tài hay anh lơ cũng không cự nự gì, đi ké nhưng phải đứng à nghen. Đâu có phải xin quá giang xe đò không trả tiền mà còn được ngồi ghế nữa?

Còn địa danh Xà Tón, Chắc Cà Đao thì ít nghe đến trên Saigon, nhưng Châu Đốc thì biết. Nơi xưa Chắc Cà Đao là nơi nổi danh của tướng Ba Cụt.

Còn XàTón thì quê hương của một người tỉ phú giàu miền Nam hay có lẽ ngay cả miền Bắc luôn.

Miền Nam có nhiều vị tỉ phú mà người ta gọi là những ông vua. Như vua Bột ngọt Vị hương Tố, vua hãng dệt, vua gạo vv..vv… nhưng vị vua vừa nói trên Nguyễn Tấn Đời này thì hầu như người ngoại quốc biết đến khá nhiều. Đó là Tỉ phú Nguyễn Tấn Đời. Ông xuất thân từ nơi nghèo nhất miệt Hậu Giang này. Ông cũng là dân biểu của Quốc Hội thời Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu. Vừa làm chủ Ngân hàng vang danh thiên hạ Thần Tài Tín Nghĩa, trong tay có hàng ngàn nhân viên thì nói gì hơn nữa?

Nhớ phước đức của Ông Nội hay Ông Cha để lại, nên ông thọ hưởng sự giàu sang và đầy may mắn phi thường trọn cuộc đời của ông.

Ngày xưa khi đi dạy học một thời gian trước khi nhập ngũ, thì chính tôi có gởi một chút tiền lương vào Ngân Hàng này. Rồi khi vụ 75 đến, tôi chạy giặc và có mang theo quyển sổ tiết kiệm của ngân Hàng Việt Nam Tín Nghĩa tương đương vài chục đô la bây giờ. Nhưng lúc ấy là một kỳ công, là ráng nhịn vài chầu nhậu hay ráng dè sẻn tiêu dùng những món xa xỉ mà mình muốn. Nay cầm quyển sổ này thì tự nhiên kỷ niệm vùn vụt kéo về.

Qua đây năm 75, rồi ngày kia năm 91 tôi có dịp đón Thần Tài Tín Nghĩa đến nhà tôi chơi. Tôi đâu có giàu, nhưng nhờ học được môn chấm Tử Vi chân truyền từ Quảng Đông đến tôi. Số là Má tôi người Quảng Đông, Ba tôi người Việt. Bên Ngoại tôi, nghĩa là Ông Ngoại tôi, trước khi qua Việt Nam thì đã từng hành nghề mở một tiệm coi Tử Vi. Lúc đó theo lời Ông Ngoại tôi kể, thì tại Quảng Đông người ta thích coi Tử Bình nhất. Vì nó nói chính xác trong thới gian ngắn đến cho mình. Còn Tử Vi thì nói thời gian kéo dài hơn.

Tôi coi chơi và có lần quen được anh Trần Dũ, một chủ chợ nổi danh của người Việt tại Thủ Đô Tị Nạn Westminster, California. Ráng coi thì trúng. Vả lại tôi rất thích sưu tập những danh nhân Việt Nam, từ Tổng thống Ngô Đình Diệm đến một vài tướng khá cao cấp của Việt Nam, B. T. tôi cũng có lá số, ngay cả hiện nay đại danh Nguyễn Hữu Chánh nhà ta tôi cũng có luôn. Thật hay không thật thì tùy người đối diện.

Cầm lá số của Bác Nguyễn Tấn Đời trong tay thì lòng tôi vui vô hạn. Đoán số cho một tay tỉ phú là chuyện không phải dễ. Nếu nịnh ông thì người ta biết, vì ông đã từng qua Hongkong sang Singapore mà coi những bậc tổ sư Tử Vi hay Tử Bình, dĩ nhiên với tiền quẻ vài trăm ngàn đồng hay vài triệu đồng Việt Nam.

Lúc nhìn lá số của Bác Đời thì đại vận của Ông đã đến kề, Tuần và Triệt nhập chung thì làm sao thoát được. Sau này mới biết bác Đời bị bệnh về gan và có qua Nhật nhờ thầy thuốc châm cứu trị bệnh. Rồi thời sau thì đọc tin trên báo Người Việt Santa Ana, California thì Bác vừa qua đời. Ngày xưa lá số của Khổng Minh là Nhật Nguyệt chiếu hư không, và cách gọi là Tá trùng Cửu Điện, nghĩa là số gần Vua. Lá số Nguyễn Tấn Đời cũng vậy, ông ra vào Dinh Độc Lập của Nguyễn Văn Thiệu như người ta đi chợ vậy. Chính Nguyễn Văn Thiệu gọi đùa Nguyễn Tấn Đời là: “Ông Địa Tạng vào kia kìa”. Nay hai người gạp nhau tại suối vàng chắc trò chuyện với nhau vui lắm nhỉ?

Sagant Phan

2 responses to “Chuyện xưa tích cũ :Chuyện nhà tư bản Nguyễn Tấn Đời và chế độ VNCH

Để lại lời nhắn

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.