Thơ song ngữ “ngày mai tôi đi”(Tomorrow I’m going

tho3

Tác giả Thái Thúc Hoàng Minh là Cậu ruột của nữ ca sĩ & tài tử Thanh Lan (hiện ở Cali) – Ngoài ra, tôi được biết Thái Thúc Hoàng Minh đã từng sinh sống  ở Nam Cali – Không hiểu tại sao lại bỏ Nam Cali về  sống ẩn dật tại Đà lạt , khoảng  9 năm  trước khi chết.

 Tác giả Thái Thúc Hoàng Minh

TOMORROW I’ M GOING !

co-don (1)

Tomorrow I’m going…It’s no big a deal,

It happens all the time, like fallen leaves in the park

Like flowers driven by winds onto the side walk, 

These are minor matters in the turbulent waters of life…

Death is hovering over my death bed, 

Please spare me of comments, visitations, or prayers of peace 

While my breathing is going to cease

And I’m lying, waiting to bid farewell. 

These last dying moments…I wouldn’t care less..

The hot and cold months on this planet.

No matter I’m rich or full of glory, 

At the end I still return to dust and ashes …

My finite existence decisively comes to an end 

And enters the yin and yang borderlands 

I won’t be bewildered at the frontier’s gate

Earthly realm is on this side, the other an unimaginable and unknown fate 

I only wish my soul always at peace,

Traveling lightly, I quicken my pace

Leaving behind those who push and pull,

While I finish my journey on earth’s face…

My eyes are already closed….please don’t shed tears of sympathy

Please, no flower wreaths, no offerings, nor condolences,

No videotaping, no picture taking for memories.

That would only bring stresses and strains to the surviving…

A quick look behind and life is just like a dream

I arrived naked and I’m leaving with empty hands

Many ups and downs, happy and sad moments piled high,

Now they’re all cleared up…I’m stepping on board, the boat has arrived…

If you miss me…Please silently pray,

And consider a life has been liberated,

Be calm, relaxed, and gay, 

I go first, you follow behind, we’ll meet again…

MAI TÔI ĐI

buòn thất tình

Mai tôi đi…chẳng có gì quan trọng,

Lẽ thường tình, như lá rụng công viên,

Như hoa rơi trước gió ở bên thềm,

Chuyện bé nhỏ giữa giòng đời động loạn…

Trên giường bệnh, Tử Thần về thấp thoáng,

Xin miễn bàn, thăm hỏi hoặc cầu an,

Khi xác thân thoi thóp trút hơi tàn,

Nằm hấp hối đợi chờ giờ vĩnh biệt.

Khoảnh khắc cuối… Đâu còn gì tha thiết…

Những tháng ngày hàn nhiệt ở trần gian.

Dù giàu sang hay danh vọng đầy tràn,

Cũng buông bỏ trở về cùng cát bụi…

Sẽ dứt điểm đời phù du ngắn ngủi,

Để đi vào ranh giới của âm dương,

Không bàng hoàng trước ngưỡng cửa biên cương,

Bên trần tục, bên vô hình cõi lạ…

Chỉ ước nguyện tâm hồn luôn thư thả

Với hành trang thanh nhẹ bước qua nhanh,

Quên đàng sau những níu kéo giựt dành,

Kết thúc cuộc lữ hành trên dương thế…

Mắt nhắm rồi… Xin đừng thương rơi lệ,

Đừng vòng hoa, phúng điếu hoặc phân ưu,

Đừng quay phim, chụp ảnh để dành lưu.

Gây phiền toái, nợ thêm người còn sống…

Ngoảnh nhìn lại, đời người như giấc mộng,

Đến trần truồng và đi vẫn tay không.

Bao trầm thăng, vui khổ đã chất chồng,

Nay rũ sạch…lên bờ, thuyền đến bến…

Nếu tưởng nhớ..Xin âm thầm cầu nguyện,

Nên xem như giải thoát một kiếp người,

Cứ bình tâm, thoải mái với vui tươi,

Kẻ đi trước, người sau rồi sẽ gặp…

Để lại lời nhắn

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.