Bé Aylan ( hình ảnh bi thảm của thuyền nhân Việt Nam ngày xưa)

aylan_kurdi-islam_jawish
Aylan Kurdi
Islam Jawish

1.
Ngủ yên đi Aylan nhỏ bé của tôi ơi!
Chiếc áo đỏ, cái quần xanh, đôi giầy mới em mang
Món quà sinh nhật lần thứ ba em được cha mẹ mua cho
Từ nay em không còn nghe tiếng bom rơi đạn nổ
Không còn sợ đói nghèo, bệnh tật
Không còn sợ hãi chiến tranh vì nó không còn hiện diện trong trái tim em
Giấc ngủ đã chấp cho em đôi cánh thiên thần bay tìm hạnh phúc
Bé như con thuyền giấy
Trôi bềnh bồng giữa cuộc bão giông của quyền lực,sắc tộc, tôn giáo
Mặt trời đỏ rực như máu trên chiếc thuyền rách nát đưa em đi
Rời bỏ quê hương đang chìm trong khói lửa
Bé chỉ ngủ quên thôi mà
Bên muôn ngàn đồ chơi xinh đẹp mà em rất thích
Được ngắm bầu trời đầy trăng sao dịu dàng trong giấc mơ đẹp
Sóng trở nên hiền hòa như tấm chăn ấm áp che chở em không còn lạnh giá
Biển đang ru em vào giấc ngủ chứ không phải là nơi tiển đưa em mãi mãi
Phải không Aylan?

2.
Ngủ yên đi Aylan nhỏ bé của tôi ơi!
Khi cuộc hành trình không thể đưa em và bao người Syria tìm về vùng đất Hứa
Nên em phải trở về cùng mẹ, cha và anh của mình
Cuộc trở về đất mẹ đầy đau đớn, nhọc nhằn
Đắng cay và tuyệt vọng
Nơi em cùng gia đình một lần lên thuyền trốn chạy
Chấm dứt một kiếp đời trôi dạt, thân phận bọt bèo
Tại sao em không thể sống yêu thương, bao dung
Trên chính quê hương của mình
Ai có thể đưa em trở về cuộc sống thần tiên
Được nuôi ước mơ, thắp sáng niềm tin hy vọng
Khi đến trường vui đùa cùng bè bạn
Ai thắp lên ngọn lửa hồng
Đánh thức trái tim bao người còn lạnh giá

Để không còn ai gục ngã
Vì miếng cơm manh áo, vì những tham vọng ích kỷ của con người
Tình yêu sẽ nở hoa
Trên điêu tàn đổ nát
Aylan nhỏ bé của tôi ơi
Hãy ngủ yên đi nhé!

10/9/2015
Nguyễn An Bình
Nguồn: Tác giả gửi

*Aylan: tên đầy đủ là Aylan Kurdi, 3 tuổi người Syria. Bé chết trên bờ biển Thổ Nhỉ Kỳ ngày 2/9/2015 khi cùng gia đình rời khỏi Syrie đang chìm đắm trong chiến tranh khi chiếc thuyền chở họ tìm về vùng đất hứa bị lật chìm.

Chơi ĐI TRỐN ĐI TÌM

Trần Mộng Tú

Trần Mộng Tú

bé Aylan1

Aylan nằm trên cát, đang chơi trò đi chốn đi tìm với anh Galip của nó. Nó nghĩ   mình cứ úp mặt xuống là anh nó sẽ không tìm ra mình. Nhưng nó nằm lâu quá, có người đi qua tưởng nó ngã, bế lên. Hai mắt Aylan mở lớn, nó đang chơi đi trốn đi tìm mà. Người đàn ông nhẹ nhàng vuốt mắt nó, nó nhắm mắt lại. Không chơi nữa, chắc là buồn ngủ rồi.

Bé Aylan ơi! Con ngủ ngoan nhé, anh Galip của con cũng đi ngủ rồi, mẹ con nữa cũng ngủ say rồi. Không ai chơi với con nữa đâu.

Biển vẫn rì rào kể chuyện về những con tàu đang bập bềnh trên sóng, những con tàu luôn luôn chở số người nhiều hơn nó có thể chứa, nên biển kéo xuống rất dễ dàng. Những con thuyền có nhiều trẻ thơ nữa. Những đứa bé đang ở tuổi thích chơi đi trốn, đi tìm, sóng sẽ đưa chúng vào bờ cho chúng úp mặt mình trên cát. Cát sẽ giấu khuôn mặt của chúng, nhưng cả thân thể thì vẫn nhìn rõ ràng. Kiểu chơi đi trốn của trẻ thơ lên ba. Cứ tưởng giấu mặt đi là giấu được cả người.

Aylan mặc áo thun đỏ ngắn tay, quần xanh lửng, lộ ra hai cẳng chân be bé và đôi giầy của em trông cũng tươm tất lắm. Em chơi đi trốn đi tìm, nhưng có người tìm ra em rồi. Họ đi báo cho người tới đón em ra khỏi vùng biển.

Sóng cứ tiếp tục đánh vào bờ. Sóng đánh vào bờ hôm qua, hôm nay, ngày mai và sẽ đánh vào bờ không biết bao nhiêu ngàn năm nữa. Biển luôn luôn hấp dẫn, mời gọi người ra khơi, nhưng biển cũng vô cùng hung hãn, biển Địa Trung Hải hay biển Thái Bình Dương đều hay bắt những bé thơ đi theo cha mẹ. Vì bé thơ dễ tuột khỏi tay cha mẹ, bé thơ thích chơi đi trốn đi tìm, thích giấu mặt mình trên cát.

Người đàn ông công lực bế Aylan trên tay, anh ta rất gượng nhẹ nhưng sự căng thẳng trên mặt anh như anh đang ôm cả một góc trái đất trên tay mình. Cái thân hình bé nhỏ của Aylan mà tưởng nặng ngàn cân, bước chân anh ta xiêu vẹo, lún vào cát từng bước một. Anh  để lại dấu giầy trên mỗi bước đi.

Chao ôi! Lúc này là lúc anh cần có dấu chân Thượng Đế đi đồng hành với mình. Anh thầm thì khấn nguyện trong cuống họng mình. “Thượng Đế ơi! Ngài đang ở đâu, xuống đây đi với con”.

Người ta nói. Ông Abdullah Kurdi, cha của Aylan là một người may mắn sống sót, sau khi vợ con ông chết cả. Thật tội nghiệp cho ông khi phải nhận hai chữ “may mắn” đó. Chắc ông trong mấy hôm nay chỉ mong ước mình được trôi đi cùng với họ. Những cái xác thân yêu đang giạt bãi cát nào.

Bé Aylan đã ngủ thật say, đã được đặt nằm trong một cái giường gỗ xinh xắn. Ngủ đi con, ngủ nữa đi con.

Ngày mai thức dậy ở một bãi cát thần tiên nào đó con sẽ lại gặp mẹ, gặp anh và con sẽ lại chơi đi trốn đi tìm. Nhưng lần này thì con sẽ có các thiên thần chơi với con. Con không phải nằm úp mặt trên bãi cát lâu như thế nữa, con sẽ được vực lên và ngả đầu vào vai các thiên thần.

Và con, chính con sẽ là một thiên thần trong trái tim mọi người..

Ngày 4 tháng 9/2015

(*) Bé Aylan Kurdi, 3 tuổi, chết đuối giạt vào bãi biển Turkish ngày mồng 2/9/2015

104_3783

Để lại lời nhắn

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.