Du kích ấp hay cao bồi thôn ??

TẢN MẠN

Du kích ấp hay cao bồi thôn?

Tôi từng phỏng vấn một phụ nữ lớn tuổi ở Sài Gòn từ trước 1975. Gia đình bà là nghệ sĩ, trí thức. Bà kể, đại ý vầy: Vừa 30/4 xong, có một thằng trong xóm, nó là bạn học của con trai tôi, vẫn hay qua nhà, giờ nó làm dân quân. Tôi mặc váy đi ra ngoài đường nó cũng đến phê bình “dám ăn mặc kiểu tiểu tư sản”, xong còn đọc loa cho cả phường để răn đe.

MAYXUC-TAIXE phu_nu1 bị máy xúc cán

Một thằng con trai trẻ măng, theo đúng sự lễ độ thế hệ, có cho vàng cũng sẽ không bao giờ dám phê bình mẹ của bạn mình là “ăn mặc kiểu tiểu tư sản”. Sự khác biệt ở đây là con người trẻ tuổi ấy đã được hệ thống xã hội khoác lên một lớp áo của quyền lực. Có quyền, người ta mạnh miệng hẳn. Có quyền, người ta dám bắt nạt cả những người bình thường họ sẽ không bắt nạt. Có quyền, người ta dám chà đạp lên cả những đối tượng mà trước đây họ ít để ý tới. Ở nông thôn hiện đại cũng vậy, một cậu trai 18 tuổi mới lớn lên, thất nghiệp, được cho vào xã làm việc, trình độ chỉ trung học, tiểu học, nhưng sẵn sàng vung dùi cui chửi xa xả những người già đang cố bảo vệ miếng đất ruộng mà họ đã mưu sinh cả đời.

Sự thiếu tri thức và thiếu giá trị với chức vụ mình thụ hưởng đã biến nhiều người trẻ trở thành kẻ sẵn sàng tấn công người khác nhân danh chức vụ mình có. Vì thiếu tri thức, họ không hiểu làm dân quân nghĩa là bảo vệ bà, mẹ, an ninh khu phố, và những đứa trẻ yếu đuối khi có tình huống bất an xảy ra. Vì không có giá trị, họ không hiểu làm an ninh ở xã là để bảo vệ trật tự cho hàng xóm họ, người thân họ được có giấc ngủ ngon, nơi sinh sống an toàn. Họ nghĩ mình trở nên mạnh để “làm gì đó” người khác.

Sau này, khi đã già đi chút đỉnh, những người đã có tăng thêm quyền lực và (vẫn) thiếu tri thức, giá trị, càng làm những chuyện bự hơn. Họ có thể đánh chết một đứa cãi nhau với họ. Họ có thể trói người hàng xóm vào đánh vì nghi người ta ăn trộm. Họ có thể dùng loa phường để nói mẹ của bạn họ là dám mặc váy kiểu tiểu tư sản. Ở nông thôn, khi chứng kiến những kẻ ngênh ngang tấn công người khác, bạn đọc báo chí vẫn tự hỏi động cơ nào đã tạo ra những anh cao bồi thôn và du kích ấp trở nên quyền lực kinh dị và tàn bạo như vậy. Cũng không lạ lắm nhỉ?

Cái clip các em sinh viên tình nguyện ngăn cản phóng viên báo chí tác nghiệp cũng giống na ná anh cao bồi thôn trong câu chuyện được kể ở trên. Khi đăng ký làm sinh viên tình nguyện, các em được huấn luyện để hỗ trợ thí sinh. Trong bài báo Mực Tím đăng sáng nay đã cho thấy như sau:

“Đội Trưởng TSMT, điểm thi trường THCS Phan Bội Châu, Giáp Thanh Vũ chia sẻ: “Tụi em chỉ hỏi thông tin để báo cáo trong buổi họp giao ban về tình hình tại điểm thi thôi. Các anh chị phóng viên tác nghiệp chính thống thì không sao nhưng chỉ sợ những người không phải là phóng viên hoặc phóng viên báo lá cải mình trả lời một đằng họ ghi một nẻo thi không tốt lắm ạ, nhất là khi tụi em còn là sinh viên, nên chị thông cảm khi em hỏi giấy tác nghiệp của chị nghen”. (*)

Năm ngoái, khi tôi đi viết về nhà trọ miễn phí cho sinh viên. Tôi cũng bị em đội trưởng hỏi tương tự. Dĩ nhiên không có vấn đề gì. Nhưng khi tôi gặng hỏi chú chủ nhà 4 lầu giàu có, ai đã giúp chú quét dọn nhà cửa để đón sinh viên. Chú không nói gì. Đến khi ra về chụp ảnh, bạn đội trưởng đề nghị tôi hãy chụp hình nhóm bạn đang quét dọn sân trước phụ chủ nhà để đón thí sinh. Khi ra về, vì tôi gặng hỏi quá mức, chú đã nói là chú với hai đứa con làm 4 – 5 ngày mới dọn xong nhà đón thí sinh, chứ không phải sinh viên tình nguyện vì sắp bắt đầu mùa thi các bạn mới đến.

Tôi vô cùng kinh ngạc, cái ý thức nào đã khiến các bạn mong muốn phóng viên ghi lại hình ảnh các bạn làm việc tốt – dù các bạn không thực sự làm việc đó?

Qua phỏng vấn trên của báo Mực Tím cũng cho thấy, các bạn đội trưởng này đã được tập huấn để khoác lên mình một cái áo của công quyền: quyền kiểm soát tác nghiệp của phóng viên. Có bạn đội trưởng tiếp sức mùa thi nào tự hỏi mình đi làm tiếp sức mùa thi với mục đích gì chưa?

Đó là làm tình nguyện. Đối tượng giúp đỡ của các bạn là thí sinh, cha mẹ thí sinh, người đi thi. Quyền hạn của các bạn: giúp đỡ. Trách nhiệm và lý tưởng của các bạn: giúp đỡ. Vậy cái quyền ngăn cản và định hướng tác nghiệp ấy dùng để làm gì? – Nó có thỏa mãn các yếu tố như tình nguyện + giúp đỡ không? – Ở đâu ra các bạn nghĩ mình đã trở thành một đơn vị của công quyền, là ngăn cản nhà báo tác nghiệp? Sự ngăn cản đó có giúp việc tình nguyện của các bạn tốt đẹp lên không?

Các bạn 18 -20 tuổi, sinh vào thời internet bùng nổ, các bạn đã đọc bao nhiêu thứ gọi tên là lề phải – lề trái, tự do, thông tin trên mạng. Vậy mà những người trẻ trong các buổi tập huấn ấy không hề hỏi cái người tập huấn là HỌ NHÂN DANH QUYỀN GÌ ĐỂ NGĂN CẢN TỰ DO TÁC NGHIỆP CỦA NHÀ BÁO? – Họ nhân danh mùa thi hay nhân danh làm tình nguyện? – Cả 2 cái đó đều ko thể ngăn cản một người bình thường muốn đưa máy ảnh lên tác nghiệp.

Trước đây Cục CSGT đường bộ từng ra công văn 1042/C67-P3 , cấm ghi hình CSGT tác nghiệp, và sau đó cũng chính cơ quan này phải ra một công văn khác, hủy bỏ điểm cấm đó. Vì phóng viên có quyền tác nghiệp.

Rất nhiều bạn viện lý lẽ là sinh viên tình nguyện cũng có quyền tự do nhân thân, riêng tư và từ chối nhà báo ghi hình, thậm chí có bạn còn viện dẫn “bên Mỹ” có thể kiện nếu bạn dám chụp hình người khác mà không xin phép. Bạn đã nhầm lẫn giữa việc chụp hình cá nhân người khác ở một bối cảnh riêng tư, và tác nghiệp ghi nhận cả một mùa thi – là sự kiện xã hội và nhà báo có toàn quyền tác nghiệp.

Trước khi làm đội trưởng sinh viên tình nguyện, trước khi khoác lên mình cái áo quá khổ để có thể tấn công người khác nhân danh chức vụ, bạn trẻ ngồi nghe cái điều lệ trong buổi tập huấn ngày hôm đó có bao giờ tự hỏi, liệu cái điều người ta tập huấn cho mình là đúng hay sai? – Chưa kịp tự hỏi, các bạn đã nghĩ mình có quyền điều chỉnh hành vi của người khác, dù chả liên quan gì đến lý tưởng tình nguyện của bạn.

Các bạn cán bộ Đoàn ạ, các bạn đang đi làm tình nguyện, hay ghi công để chuẩn bị leo lên những vị trí cao hơn trong cái giấc mơ cao bồi thôn của các bạn?

Tôi thật nghi ngờ!

Khải Đơn

PHỤ ĐÍNH

Huyện Cẩm Giàng nói không có chuyện máy xúc cán dân

Báo Tuổi Trẻ

TTO – Chính quyền huyện Cẩm Giàng, Hải Dương khẳng định không có chuyện xe chèn qua dân “vì chèn qua thì sao sống được”. Người nhà bà Châm kể bà Châm bị ngã xuống cát khi lùi lại và bị bánh xích máy xúc chèn lên người.

Người dân không cho di chuyển máy xúc khỏi hiện trường - Ảnh: Tiến Thắng
Người dân không cho di chuyển máy xúc khỏi hiện trường – Ảnh: Tiến Thắng

Chiều tối 10-7, ông Nguyễn Mạnh Hiển, chủ tịch UBND tỉnh Hải Dương, đã họp với các sở ngành, lãnh đạo và Công an huyện Hải Dương để chỉ đạo giải quyết vụ việc xô xát giữa đơn vị thi công xây dựng Khu công nghiệp Cẩm Điền – Lương Điền (Cẩm Giàng, Hải Dương) xảy ra vào sáng cùng ngày.

Ông Hiển khẳng định vụ việc xảy ra vô cùng đáng tiếc và nằm ngoài chỉ đạo của UBND tỉnh.

Theo ông Hiển, UBND tỉnh đã chỉ đạo chủ đầu tư và nhà thầu xây dựng không được thi công khi chưa báo cáo cơ quan chức năng và không có phương án đảm bảo an toàn.

Ông Hiển chỉ đạo các ban ngành, Công an tỉnh và Công an huyện phải tiếp tục làm rõ nguyên nhân vụ việc, xác định phía nào sai để có biện pháp xử lý.

Tại buổi họp, trả lời câu hỏi của Tuổi Trẻ về việc có hay không chuyện đơn vị thi công cho máy xúc chèn qua người dân, ông Nguyễn Trọng Hiển, phó trưởng Công an huyện Cẩm Giàng, khẳng định không hề có việc này.

“Với khối lượng hàng chục tấn mà xe máy xúc chèn qua thì người bị chèn sẽ không qua khỏi. Kết quả khám nghiệm hiện trường và kết quả điều tra ban đầu thì thấy rõ xe máy xúc không chèn qua người mà do xô xát bà Châm ngã vào máy xúc và bị thương” – ông Hiển nói.

Trao đổi với Tuổi Trẻ, ông Nguyễn Văn Công, phó chủ tịch UBND huyện Cẩm Giàng, khẳng định: “Những hình ảnh trong clip của người dân không đúng, có thể do góc họ quay hay làm gì nên thành như thế. Phía Công an huyện và các phòng chức năng xuống hiện trường báo về không có chuyện xe chèn qua người, vì chèn qua thì sao sống được”.

Chiều tối 10-7, bà Lê Thị Châm (55 tuổi) được chuyển từ phòng cấp cứu thuộc khoa ngoại 1 Bệnh viện Đa khoa tỉnh Hải Dương lên Bệnh viện Việt – Đức để tiếp tục cấp cứu vì bị vỡ xương hàm, xương bả vai và nhiều thương tích khác trong lúc xô xát tại Khu công nghiệp Cẩm Điền – Lương Điền (Cẩm Giàng, Hải Dương).

Bà Lê Thị Thúy (chị bà Châm) cho biết các bác sĩ của bệnh viện sau khi cấp cứu và xem hồ sơ đã tư vấn vì bà Châm có tiểu sử bệnh tiểu đường và Bệnh viện đa khoa tỉnh cũng chưa có chuyên môn cao trong việc phẫu thuật xương hàm mặt nên đề nghị chuyển bà lên Bệnh viện Việt – Đức để tiếp tục cấp cứu.

Tại phòng cấp cứu của Bệnh viện Đa khoa tỉnh Hải Dương, bà Châm đã tỉnh táo trở lại và có thể hút được sữa nhưng không nói được vì xương hàm bị vỡ. Không giấu nổi sự bàng hoàng khi nghĩ lại sự việc xảy ra sáng 10-7, bà Thúy nghẹn ngào cho biết đến giờ cũng không dám nghĩ đến việc họ lại cho máy xúc lao thẳng vào người dân như vậy.

Theo bà Thúy, thời điểm mọi người tập trung để ngăn không cho máy xúc tiến vào bên trong Khu công nghiệp Cẩm Điền – Lương Điền thì bà cũng có mặt trong đoàn và đứng gần em gái nên chứng kiến từ đầu đến cuối sự việc.

“Chiếc máy xúc cũng gầm gừ lao thẳng về phía trước người dân đang đứng chặn, khi đó mọi người tán loạn dạt lùi lại phía sau nhưng bà Châm bị ngã xuống đống cát gần đó khi lùi lại nên không kịp tránh và bị bánh xích máy xúc chèn lên người. Tôi kêu gào lùi xe lại vì cán chết người rồi nhưng phải mươi phút sau xe mới chịu lùi” – bà Thúy lấy tay lau nước mắt.

Bà Thúy cho biết diện tích ruộng của cả gia đình bà và người em gái bị thu hồi để phục vụ cho dự án là khoảng 5 sào Bắc bộ (360m2/sào). Cả hai chị em không nhận tiền đền bù và yêu cầu giải quyết thỏa đáng 7-8 năm nay mà không được.

Ông Lê Văn Hưng (68 tuổi, anh rể bà Châm) cho biết trưa 10-7 người của công ty mang đường, sữa và gửi lại 2 triệu đồng thăm hỏi.

Nhiều người dân đang giữ đất cũng khẳng định chứng kiến vụ việc và thấy rõ bánh xe máy xúc chèn qua người bà Châm. Khi đấy người dân phải hô hào, ném đất cát vào khoang lái của máy xúc yêu cầu lái xe lùi lại. Người dân cũng khẳng định hình ảnh trong clip là hình ảnh thật, họ đã lưu lại để làm bằng chứng.

Chiều tối 10-7, bà Châm tỉnh táo và đã có thể hút sữa - Ảnh: Tiến Thắng

MAYXUC

Chiều tối 10-7, bà Châm tỉnh táo và đã có thể hút sữa – Ảnh: Tiến Thắng

Để lại lời nhắn

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.