“Cái mặt Việt Nam”-Huy Phương

TẠP GHI

Cái mặt Việt Nam !!

Huy Phương

 Huy Phương

Đã có lần bạn là người khách quý đến Honolulu, tại phi trường được một thiếu nữ xinh đẹp tươi tắn, choàng cho một vòng hoa sứ với câu chào Aloha cùng một nụ cười thân thiện. Nhưng không phải du khách nào trên thế giới cũng được sự chào đón như thế!

 singapore_2

Tuần trước, báo chí lại loan tin, những người Việt Nam, đồng bào của chúng ta, từ Sài Gòn đến phi trường Changi, Singapore, bị từ chối nhập cảnh, nói rõ ra là bị đuổi về.

Singapore là một trong 48 quốc gia mà người mang visa Việt Nam vào không cần thị thực, nhưng lần này mặc dù có đầy đủ giấy tờ tùy thân, nhiều hành khách Việt Nam, phần lớn là phụ nữ, vẫn bị nhà chức trách Singapore từ chối cho vào xứ của họ. Những người Việt này bị đối xử như tội phạm, bị đưa vào phòng riêng, kiểm soát chặt chẽ giấy tờ, bị phỏng vấn và bắt tự đếm số tiền mang theo trước mặt nhân viên sân bay. Những người khách này buộc phải trở lại Việt Nam trên các chuyến bay đưa họ đến, hay lưu lại những khách sạn gần phi trường mà hãng hàng không Việt Nam phải đài thọ chi phí.

singapore_qjku

Lối hành xử này của Singapore cũng na ná như lối đối xử của chính quyền Việt Nam đối với những nhà hoạt động chính trị, nghi ngờ có hoạt động chính trị hay bất đồng chính kiến về Việt Nam lâu nay, mà không hề nói lý do.

Chính quyền Singapore cũng không hề nói lý do họ không cho những người Việt này vào nước họ, nhưng cái lý do này thì những người trong cuộc, hay toàn thể “khúc ruột ngàn dặm” trên khắp thế giới đều biết rõ, đều cảm thấy xấu hổ và đau lòng.!!

singapore__geylang_2-1409

Hãng Jetstar Pacific, một trong hai hãng máy bay rẻ tiền có những đường bay ngắn cho biết, khi hành khách bị nhà chức trách từ chối nhập cảnh Singapore, người đó sẽ phải trả tiền ăn ở, tại sân bay. Phía Singapore thường buộc hãng hàng không phải ứng trước chi phí sau đó sẽ tính lại với hành khách. Chi phí cho mỗi khách bị từ chối nhập cảnh là khoảng hơn $200, chưa kể vé máy bay trở lại Việt Nam. Mỗi tháng, hãng này phải trả khoảng $20,000 cho những hành khách bị từ chối nhập cảnh tại Singapore.

Hãng Vietjet Air có hai chuyến bay Sài Gòn đi Singapore mỗi ngày. Trung bình mỗi tháng có 200 nữ hành khách bị Singapore yêu cầu quay về nước. Như vậy mỗi tháng Vietjet Air phải chi ra phí khoảng $750,000 cho những hành khách này mà không bao giờ đòi lại được tiền.

Phía Việt Nam mong phía Singapore cho họ biết danh sách những người Việt không được nhập cảnh vào Singapore để tiện việc ngăn chận, tránh sự tổn thất như trên, nhưng những người này đâu phải như những người làm chính trị có sổ đen của công an Việt Nam, mà chỉ là những cô gái, một ngày đẹp trời nào đó được rủ rê hay móc nối sang đây để… “đứng đường!” Trên các trang net, và ngay cả một phóng sự trên báo Thanh Niên trong nước, cũng công nhận rằng phần đông những cô gái đến với nghề này là hoàn toàn tự nguyện.

nhung-man-ho-hang-phan-cam-cua-thieu-nu-viet-tren-duong-pho_4

Chuyện không phải bây giờ mà cách đây vài năm Singapore đã loan tin cảnh sát tổng càn quét vào khu mại dâm Việt ở Geylang và Joo Chiat, bắt giữ hàng chục gái mại dâm người Việt lẫn bảo kê. Liên tục trong vòng một tuần, chỉ riêng tại khu Joo Chiat, 52 cô gái Việt đã bị bắt giữ. Các cô trang điểm diêm dúa, ăn mặc hở hang đón xe buýt hoặc xe taxi đến quán karaoke, vô từng bàn khách, ăn uống, rượu bia, lả lơi, ôm ấp, bán dâm tại bàn rượu hoặc đi ngủ đêm với khách, cố moi tiền bằng đủ mọi cách. Dân Singapore cho biết gái mại dâm Việt đã câu kéo khách bằng cách không mặc đồ lót và cho phép khách thoải mái sờ soạng. Sang Singapore là một nghề kiên trì, lần này bị đuổi lần sau lại lên máy bay sang nữa. Một cô gái cho biết cô đến rồi về nhiều lần, mỗi lần ở Singapore kiếm vài nghìn đô la.

Lối cấm cửa phụ nữ Việt Nam ở Singapore rõ ràng là nỗi đau đớn, nhục nhã. Rồi liệu, Bộ Ngoại Giao Việt Nam như lời yêu cầu có dám gửi công hàm đến Singapore để xin làm rõ trắng đen chuyện này không, hay nói ra chỉ thêm mất mặt! Làm người khác mất mặt cũng là một thứ làm nhục nhau. Ngày xưa làm nhục nhau thì kẻ sĩ thách nhau đấu súng hay rút gươm ra khỏi vỏ. Ngày nay, bị nhục thì đành ráng ngậm miệng mà đi.

Thể diện cũng có nghĩa là danh dự, ai làm mình mất thể diện là làm mất danh dự mình.

Nếu danh dự phụ nữ Việt Nam bị coi thường hay chà đạp là danh dự của cả dân tộc cũng bị coi thường. Ai có trách nhiệm trong việc đàn bà con gái Việt Nam bị cấm cửa và cái mặt Việt Nam trong thời gian gần đây, có thể nói xa hơn là dưới chế độ xã hội chủ nghĩa đã bị lấm lem đến mức tồi tệ.

phi công Vn ăn cắp

phi cong việt buôn lậu

Cái mặt Việt Nam ở Nhật mà đại diện là phi công, tiếp viên hàng không, người mẫu, du học sinh ăn cắp… không kể hết tên.

biển báo cấm ăn cắp

Cái mặt Việt Nam ở Thụy Điển rồi Anh, mà đại diện là Kiều Trinh, kẻ ăn cắp, đã rao giảng văn hóa trên truyền hình nhà nước, con cán bộ Trung Ương Đảng, đã được Bộ Y Tế Việt Nam chứng nhận là tâm thần và Tòa Đại Sứ Việt Nam can thiệp.

pham-phap-o-nhat-3-jpeg-2102-1393866109 (1)

Cái mặt Việt Nam ở Phi Châu mà đại diện là nhân viên ngoại giao Vũ Mộc Anh, bí thư thứ nhất của Đại Sứ Quán Việt Nam tại Nam Phi, buôn lậu sừng tê giác.(nói là nhận giùm.!!??.)

Cái mặt Việt Nam ở Thụy Sĩ, ở Thái Lan mà đại diện là du khách ăn cắp.

Cái mặt Việt Nam ở Đài Loan mà đại diện là công nhân “xuất khẩu” ăn trộm chó làm thịt.

laodongvn_quyxinloi

Cái mặt Việt Nam ở Nhật mà người Việt trộm dê làm thịt.

Cái mặt Việt Nam ở Malaysia: Khám phá một lần mà tống xuất 150 phụ nữ mại dâm về nước.

giaicuu2-chupmanhinh-500_lvqh

nguồn ảnh Báo Thanh Niên

Cái mặt Việt Nam ở Nga, Tiệp Khắc, Ba Lan, Đông Đức với những nhóm băng đảng, buôn người có  người… chống lưng.

Chuyện mất mặt, bẽ mặt, xấu mặt hay mất thể diện thì cũng một nghĩa.

Hãnh diện thì ngẩng mặt, xấu hổ thì cúi mặt, vuốt mặt, quay mặt, giấu mặt đi.

Cái mặt chai lì, tê cứng, không biết xấu hổ, vô cảm là cái mặt mo, mặt mẹt, mặt trơ.

Những cái mặt… Việt Nam nên che đi là những cái mặt của Đặng Xuân Hợp, Vũ Mộc Anh, Kiều Trinh, vì họ đại diện cho chính quyền Việt Nam. Cái mặt đáng thương những người phụ nữ vì xấu hổ cũng phải che đi, tủi thân vì số kiếp phụ nữ Việt Nam, nhưng quả đáng thương hơn những đảng viên luôn luôn trơ mặt làm liều.

Quá đẹp là cái tên Việt Nam, hôm nay vang lừng khắp bốn biển năm châu.

ancap2

Tiếng Việt được dùng để viết những thông báo răn đe người Việt chớ… ăn cắp.

Ai đã sáng tác ra cái câu nói dối trá, “Tôi mơ ước một buổi sáng thức dậy, thấy mình là người Việt Nam?” ( Nay thì Tòa ĐS Thụy Điển đã đóng cửa (?))sẽ phải ân hận suốt đời.

Phần tôi, mỗi khi soi gương, tôi vẫn nhớ, “Tôi là người Việt Nam!” và cảm thấy thương cho tôi và thù ghét những con người đã làm cho hình ảnh Việt Nam xấu xa đi như hôm nay.

Cám ơn ký giả Xuân Dương ở trong nước với câu viết, “Một người, một gia đình, một dòng họ hay một dân tộc, khi sự xấu hổ bị đánh cắp thì không còn gì để mất!”

Chuyện tày đình ở Đại sứ quán VN tại Nam Phi: Bộ Ngoại giao lên tiếng

Báo Tuổi trẻ

19/11/2008 16:50 GMT+7

Lãnh đạo Bộ Ngoại giao đã quyết định triệu hồi bà Vũ Mộc Anh, cán bộ Đại sứ quán Việt Nam tại Nam Phi, người có liên quan đến tin mua bán sừng tê giác về nước để tường trình và làm rõ sự việc.

………………………..

Liên quan đến tin một hãng truyền hình của Nam Phi đã ghi hình một nhân viên của Đại sứ quán Việt Nam tại Nam Phi giao dịch mua sừng tê giác, Bộ Ngoại giao nước ta cho biết:

Việt Nam đã tham gia Công ước về buôn bán quốc tế các loài động vật hoang dã nguy cấp (CITES). Chủ trương nhất quán của Việt Nam là tích cực bảo vệ và phát triển các loài động vật hoang dã, nghiêm cấm các hành vi buôn bán động vật hoang dã bất hợp pháp.

Ngay sau khi báo chí Nam Phi đưa tin truyền hình Nam Phi ghi được nhân viên Đại sứ quán Việt Nam tại Nam Phi giao dịch mua bán sừng tê giác, Bộ Ngoại giao đã chỉ đạo Đại sứ quán Việt Nam tại Nam Phi xác minh ngay thông tin và báo cáo về nước. Lãnh đạo Bộ Ngoại giao đã quyết định triệu hồi bà Vũ Mộc Anh, cán bộ Đại sứ quán Việt Nam tại Nam Phi, người có liên quan đến tin đã đưa về nước để tường trình và làm rõ sự việc.

Chủ trương của Bộ Ngoại giao là nghiêm khắc xử lý mọi hành vi buôn bán động vật hoang dã bất hợp pháp và các hành vi tiêu cực khác theo đúng các quy định của pháp luật Việt Nam và phù hợp với các quy định của luật pháp quốc tế.

Phóng to

Bà Mộc Anh và một cảnh quay trong phim

Ông cho biết đại sứ quán đã nhắc nhở nhiều lần về việc này nhưng rất tiếc sự việc vẫn xảy ra và cho rằng hành vi này là do “hám lợi”. “Đây không chỉ là việc cá nhân mà còn ảnh hưởng tới uy tín của sứ quán và cả hình ảnh của VN nữa… Ảnh hưởng rất lớn, vấn đề rất nghiêm trọng” – ông Thi khẳng định và cho biết trong ngày 18-11 đại sứ quán họp khẩn cấp về vấn đề này. Đại sứ Thi nói thêm là bí thư thứ nhất Mộc Anh vẫn chưa chịu thừa nhận hành vi sai phạm của mình và vẫn chưa viết bản tường trình.

Cách đây hai tháng, chương trình điều tra 50/50 của kênh truyền hình SABC đã quay được cảnh bà Mộc Anh trao sừng tê giác lậu cho một tay buôn có tiếng ở Nam Phi ngay trước cổng sứ quán. Đến tối 17-11, những cảnh quay này mới được chiếu trên truyền hình. Trong thước phim có thể thấy rõ bà Mộc Anh mặc quần trắng, áo khoác xanh thẫm nói chuyện với tên buôn sừng. Sau khi tên này cất sừng tê giác vào cốp xe, bà Mộc Anh mỉm cười và quay vào sứ quán.

Phóng to

Cảnh chụp tĩnh đoạn phim bà Mộc Anh giao dịch sừng tê giác với tay buôn lậu – Ảnh: Mail & Guardian

Một chi tiết đáng lưu ý nữa là trong khuôn hình có cả chiếc xe của tham tán Phạm Công Dũng (biển số 127D) ở ngay phía bên đường đối diện cùng với một người Việt nữa đứng cạnh. Không rõ chiếc xe của tham tán Công Dũng xuất hiện ở đây với mục đích gì.

Hồi đầu năm nay, một người Việt khi bị bắt tại sòng bạc ở Northern Cape cũng sử dụng xe của ông Công Dũng và trên xe lúc đó có 18kg sừng tê giác. Khi Tuổi Trẻ hỏi về chuyện này, đại sứ Trần Duy Thi khẳng định: “Anh Dũng đang nghỉ phép tại VN. Chúng tôi đã đề nghị Bộ Ngoại giao triệu tập anh Dũng lên làm việc”. Ông cho biết đã nhắc nhở tham tán Dũng kể từ khi xe của ông xuất hiện trong vụ 18kg sừng tê giác lần trước.

Hai năm trước, từng có trường hợp tùy viên thương mại Khánh Toàn ở đại sứ quán bị phát hiện có liên quan tới việc buôn lậu sừng tê giác trái phép và cũng đã bị xử lý. Đại sứ Thi cho biết sứ quán sẽ báo cáo và đề xuất hình thức xử lý. Ông khẳng định quan điểm của VN là “nghiêm cấm và sẽ trừng trị những người có sai phạm”.

Trước đó, tuần báo Mail & Guardian từng viết: “Các băng nhóm người Việt hiện đang tìm cách độc chiếm thị trường buôn bán sừng tê giác ở Nam Phi trong những năm gần đây”. Tờ báo nói nhân viên sứ quán có liên quan đến đường dây vận chuyển sừng tê giác và thường sử dụng túi hàng ngoại giao để vận chuyển sừng tê giác tới khu vực Viễn Đông để bán lại. Hiện giá sừng tê giác giao dịch tại Nam Phi khoảng 1.200-2.000 USD/kg, nhưng khi xuất ngoại giá lên đến 10.000 USD/kg do giá sừng tê giác đã tăng mạnh trong những năm gần đây.

TTXVN

Chiêu độc của gái Việt ở ‘phố đèn đỏ’ Singapore

Tin liên quan

Gái mại dâm gốc Việt trong một quán bar ở Singapore đã câu kéo khách bằng cách không mặc đồ lót và cho phép thoải mái sờ soạng.

Không khó để nhận ra vài “gà móng đỏ” người Việt, từ phục trang, cách trang điểm cho tới cách nói chuyện qua điện thoại trên những chuyến bay từ TP HCM sang Singapore.

Sau khi đưa hộ chiếu qua máy quét, khác với những người khách bình thường được nhanh chóng đóng dấu nhập cảnh, các cô gái phải đứng chờ một lúc lâu trong sự yên ắng bất thường và hàng ngàn cặp mắt đang nhìn vào. Một nhân viên của Cơ quan nhập cư và cửa khẩu Singapore yêu cầu các cô gái này đi theo vào phòng phỏng vấn riêng.

Linh, một gái bán dâm đã sang Singapore được hơn 3 năm cho biết, bắt đầu từ 2006 cho tới tận bây giờ, tình hình kiểm tra vẫn ngặt nghèo. Nhưng hiện giờ các cô có nhiều cách đối phó. Cô cho biết chỉ cần ăn mặc kín đáo và lịch sự một chút khi nhập cảnh, mở một tài khoản ATM ở ngân hàng Việt Nam rồi yêu cầu mở thêm thẻ tín dụng dạng ghi nợ (debit), khi nhân viên nhập cảnh yêu cầu chứng minh tài chính cho chuyến du lịch thì chìa thẻ ra là có khả năng nhập cảnh.

Còn nhỡ nếu bị trục xuất thì các cô lại tìm cách sang bằng chuyến sau. Hiện giờ các hãng hàng không giá rẻ liên tục có chuyến sang Singapore nên chi phí cũng không thành vấn đề lớn. Thứ nữa, việc kiểm tra tại cửa nhập cảnh không phải ngày nào cũng nghiêm khắc nên cơ hội trót lọt đi qua cửa vẫn có, Linh cho biết.

Bên cạnh những “phố đèn đỏ” hợp pháp nổi tiếng cả thế giới như khu Orchard, Geylang…, hàng loạt “phố đèn đỏ” bất hợp pháp đã xuất hiện. Và người Việt cũng nhanh chóng “đóng góp” cho Singapore một loạt những phố đèn đỏ, cả hợp pháp lẫn không hợp pháp.

Phong, một chủ thầu xây dựng gốc Malaysia đã sống ở Singapore gần 40 năm, chiều nào cũng ra quán nhậu đầu đường 12 ở khu Geylang để làm vài chai. Nói không ngoa, ông Phong là một cuốn “bách khoa toàn thư” về tiểu sử, địa bàn và giá cả của những gái mại dâm hoạt động ở khu Geylang.

Ông cho biết, khu vực Geylang rộng lớn với hàng chục đường phố này là địa bàn kiếm cơm của hàng ngàn gái mại dâm bất hợp pháp đến từ nhiều quốc gia: Trung Quốc, Việt Nam, Thái Lan, Phillipines, Ấn Độ, Sri Lanka, Campuchia… đan xen hoạt động khá phức tạp.

Trong hệ thống đông đảo gái mại dâm đứng đường bất hợp pháp, gái Trung Quốc và gái Việt được coi là cao cấp nhất, với giá trung bình khoảng 70-80 SGD có bao phòng, chủ yếu phục vụ cộng đồng người Singapore gốc Hoa đông đảo tại Singapore và khách du lịch. Các cô khá kén chọn, không phải khách nào cũng chấp nhận đi mà thường căn cứ vào ngoại hình, cho dù thuê phòng ngay gần nơi hành nghề và được một hệ thống bảo kê đông đảo giám sát chặt chẽ.

Linh cũng đã có quãng thời gian hơn một năm từng đứng đường dưới sự bảo kê của một băng giang hồ gốc Phúc Châu (Phúc Kiến, Trung Quốc) ở Geylang. Người môi giới đưa cô sang Singapore là một phụ nữ gốc Việt, cặp kè với một lão bản người Phúc Châu nên Linh được gia nhập vào băng này.

Cô kể lại lịch làm việc hàng ngày là đứng đường đợi khách từ 8h sáng cho tới đêm khuya. Lịch bất di bất dịch là chỉ được đứng tại một khu nhất định dưới sự quản lý của bảo kê, không được nhỡ chân đi sang khu khác là ăn đòn oan. Linh cũng chỉ được phép đi “tàu nhanh” tối đa là 30 phút, chỉ được tiếp khách trong phòng trọ đã thuê sẵn hay ở phòng khách sạn trong tầm kiểm soát của nhóm giang hồ.

Không giống như các nhà chứa được cấp phép hoạt động, địa bàn của gái đứng đường bất hợp pháp phụ thuộc hoàn toàn vào các băng nhóm bảo kê. Thông thường, một nhóm bảo kê sẽ luôn thường trực 2 đến 3 người xung quanh các cô gái đi làm. Một đến 2 người chuyên làm nhiệm vụ cảnh giới xe tuần tra của cảnh sát.

Khi xe cảnh sát xuất hiện, nhóm bảo kê ngay lập tức đẩy gái mại dâm vào những ngõ khuất, hoặc chui vào sau những dãy tường bao quanh. Đây là nhiệm vụ sống còn, vì hễ bị bắt là cô gái đó bị tạm giữ và đối diện với nguy cơ bị trục xuất ra khỏi lãnh thổ Singapore. Ngoài việc đảm bảo địa bàn hoạt động không bị xâm lấn, bảo kê còn bảo vệ các cô gái tránh khỏi phiền phức khi từ chối khách.

Mới tháng 6 năm ngoái, giới truyền thông Singapore xôn xao về vụ cảnh sát tổng càn quét vào khu mại dâm Việt ở Geylang và Joo Chiat, bắt giữ hàng chục gái mại dâm người Việt lẫn bảo kê. Liên tục trong vòng 1 tuần, chỉ riêng tại khu Joo Chiat, địa bàn chính của gái mại dâm gốc Việt, 52 gái mại dâm đã bị bắt giữ.

Trong vụ đột kích vào một quán bar tại khu vực này, qua lời kể của nhân chứng, gái mại dâm gốc Việt đã câu kéo khách bằng cách không mặc đồ lót và cho phép khách thoải mái sờ soạng. Tờ nhật báo Shin Mintường thuật lại cảnh các tiếp viên hoảng loạn bỏ chạy khi cảnh sát ập vào, xô đổ cả bàn ghế. Nhiều tiếp viên nữ không kịp mặc cả đồ lót, bị dẫn giải đi trong tình trạng chỉ có váy bên ngoài.

Thông thường, lịch “làm việc” của Linh là nguyên cả ngày, bất kể sớm khuya, bất kể mưa nắng. Để thu hồi vốn nhanh, đội ngũ lão bản và tay chân thúc gái ra đứng đường từ sáng. Bản thân các cô gái cũng thích chủ động làm việc để tăng thu nhập vì chi phí ăn uống và thuê nhà ở Singapore rất cao. Không những thế, gặp những đợt cảnh sát truy quét quyết liệt, hầu hết các cô đều phải nghỉ việc trốn trong khu nhà trọ, nhiều khi cả tuần. Chính vì vậy, không quá ngạc nhiên nếu bạn thấy các cô gái trang điểm kỹ càng, mặc váy ngắn cầm ô đứng đường tranh thủ chào mời khách từ rất sớm.

Nhưng khi màn đêm buông xuống thì mới là lúc gái mại dâm đứng đường ở Geylang tràn xuống phố. Khách qua đường bất kể là ai đều được các cô gái nhiệt tình chào mời bằng đủ thứ ngôn ngữ. Người bắt được khách thì nhanh chóng dắt tay đi về phòng thuê hoặc khách sạn. Người ế ẩm thì đốt phong long. Người quá ế ẩm thì kéo nhau chui vào một con ngõ nhỏ nối liền đường 14 với đường 16 thắp hương khấn vái.

Một bức tượng thần nghi ngút khói hương nằm im lìm trong bóng tối là nơi các cô gái thành tâm cầu khẩn. Không phân biệt tôn giáo chủng tộc, một cô gái gốc Nam Á đứng cầu nguyện, bên cạnh cô là những đồng nghiệp người Thái Lan và Trung Quốc, Việt Nam. Có lẽ, chỉ dăm phút sau thôi, họ sẽ lại biến thành đối thủ.

Nguồn : Ngoisao.net

Để lại lời nhắn

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.