Một ông ” Tây ba-lô “viết về những lý do “không ưa”(ghét ,hate) du lịch VN


Reasons to Hate Vietnam



Written by Heiburger

(nguồn Travelvis & Travelogue)

Oh Vietnam, how I hate you… Let me count the ways…

I Hate Vietnam’s Lies

I’m tired of being lied to. It’s as if the population has a compulsive lying habit.

I was lied to when I instructed a shuttle bus driver from the airport to transport us to a specific hotel (where a man jumps out of a building claiming this is the address I asked for, insisting that he’s full, but will take us to another one around the corner). I was lied to when picking up a spare backpack left at a Hanoi hotel, with the staff trying to extort US$30 from me for a few days of keeping it chained to a desk in the corner of their lobby—we walked off without paying.

Pop-out Christmas card

I’m constantly being lied to for stupid, simple, insignificant stuff as well. Like when I was purchasing some rather interesting cutout/popup greeting cards from a tiny store outside the tourist bubble. Tatiana asked how they were made, and the woman motioned that she made them herself with a scalpel. This was a total fabrication—I could see the bloody burn marks left from a laser that created the obviously mass-produced cards. I suppose she put that barcode sticker on the back of the card as well, huh?

Liars. So many damn liars.

I Hate Vietnam’s Dual Pricing

Although common in many countries, alternate pricing for foreigners is visible and in your face in Vietnam. The same boat ride that a tourist pays 100,000 dong for, finds your Vietnamese citizen neighbor paying 80,000d. I might haggle for a piece of fruit, but my ending price is still twice that of the local buying it next to me, because the vendor inflated the initial price 400%.

Most foreigners are seen as targets of opportunity. According to Nguyen Huu Viet, an official from the Tourism Department of Hanoi, overcharging foreign tourists is not necessarily a kind of fraud, but part of the “culture”.

An excerpt from an article entitled ‘The price isn’t quite right‘:

“American and Russian tourists are very generous but the most generous customers are from Japan, they hardly bargain at all,” says Thu Huong, who works in a small souvenir shop in the Old Quarter. “Even with a price 10-times the going rate, a Japanese customer might consider it cheap. But Italian or German tourists would just take a look and smile.”

The more naive of these tourists are called “ga beo” (fatty chicken), a slang term for those that jump at the price of $100 for a fake $10-Rolex watch from China or $40 for a $5-dollar-string of artificial pearls.

“To be honest I don’t really care about the souvenir shops or fruit sellers trying to get a bit more cash out of a foreigner, haggling for goods is part of the game,” says Daniel Lewenstein, an American lawyer living in Vietnam on and off for 10 years. “But it’s really annoying when there’s a set price and people try to chance their arm anyway, like the last time I arrived at Noi Bai airport the taxi driver tried to charge me VND280,000 for a trip to town even though it said VND150,000 on the sign!”

I Hate Vietnam’s Noise

It seems like this country has developed or enhanced every known way to pollute the environment with noise. The decibel level reaches a point on the street where I need to put ear plugs in because my ears are “eeeeeeeeeeeeing” by the time I get back inside the hotel.

Hundreds of thousands of muffler-less vehicles belch sound as they zoom through the streets. Horns are repeatedly honked by every motorist, on average, every five to seven seconds. They honk when passing someone; they honk when turning; they honk when pissed; they honk when happy; they honk when people aren’t moving fast enough; they honk whey they’re driving the wrong direction, against traffic on a one-way street; they honk to show off their custom horn; and they honk because everyone else is honking next to them. I watch and listen as some just keep the horn depressed as they drive along the avenues. In Hanoi, not a moment passes in the day when you don’t hear the sound of a horn—inside your hotel room, or not.

Socialist megaphones are installed in Hanoi that, several times daily, force tourists and residents alike to plug their ears to keep them from bleeding. The volume that emits from these hour-long news, weather, music, and advertisement announcements is actually so loud that it drowns out the honking. It’s that loud.

Having a street-facing hotel room in Vietnam is one of the last things you really want in the country, especially when you have one of these microphone attached to the building, jarring you awake at 7:00 in the morning with the amplified sound of their ugly language.

Between the vehicles, the constant construction, the language, and the karaoke bars, I find myself envying the deaf.

I Hate Vietnam’s Language

I can best describe the Vietnamese language as the undulating growl emitted by a cat that’s been disturbed while it chews on a mouth full of dry cat food. meruughh-meowruugh-rruughh

I could also describe most men sounding like a recording of mentally handicapped person with a mouth full of Novocain, making an impression of a goose, played in reverse.

A linguistic sample, recorded off the radio.

I Hate Vietnam’s Traffic and Pedestrian Woes

There are over 1.5 million motorcycles in Hanoi owned by city dwellers, plus over 400,000 motorcycles from outside the city—increasing at a rate of 14% each year. That’s a f**king lot of motorcycles, as evident by the hazardous conditions for pedestrians.

Every sidewalk is packed to the brim with vendors and households doubling their street-level floor as a business. This means that pedestrians are forced to walk in the street. The feeling of wind that rushes past you as you’re nearly clipped by a speeding motorbike or auto is at all times constant.

There are few crosswalks in a city that actually really needs them. Even when present, it only mitigates the risk of getting struck on the street by a vehicle slightly, as you’ll never get a green walk signal without vehicles turning right onto an adjoining street, or left from a green left-turn light.

The process of crossing a street saturated with traffic and no traffic control is simply to take the “Indiana Jones jump from the Lion’s Head Leap of Faith” approach. Think of the traffic like a raging river, and you as a slowly moving stone—the traffic will part, so long as you don’t stop or run.

This process scares the living daylights of Tatiana, who fears for the safety of the child in her belly every time she ventures outside the hotel. Going anywhere is a major ordeal, as the thought of being struck by an errant motorbike and the subsequent consequences on our unborn son would be devastating. I always hold her hand and stand between her and the direction of the oncoming traffic—the padded human shield technique. I can’t blame her, but she still has the habit of wanting to stop when it looks like she’s about to get hit, which is the wrong thing to do. That’s going to get us all killed. Do not stop. Do not run. Those are the rules. You must let go of your fear like you’re about to jump out of an airplane, and trust that all will be well.

I filmed a quick video of what the streets look like all day long, and what you’ve just got to cautiously walk into, here:

I Hate Vietnam’s Visa Price

I hate how much it costs to enter this country, and how much of a pain in the ass it is to do it economically.

I Hate Vietnam’s Skinny Buildings

Climbing countless flights of stairs because the Vietnamese like to build their hotels at the width of a single room pisses me off. I’ve had to pass on quality rooms because they’re on the eighth floor and a near seven-month pregnant Tatiana can’t walk past the third floor without getting winded.

I Hate the way the Vietnamese Obstruct Storefronts

The cultural habit of parking motorbikes in such a way that every square centimeter of space in front of a store or restaurant I want to enter drives me nuts. The lack of thinking and courtesy towards others that is embodied on the roads manifests itself in parking protocol: Push and shove your way into any available open space and claim success.

I realize there’s no space for anyone or anything in this unholy place of traffic misery, but not everyone is a 43-kilo twig-shaped-ninja that can maneuver through these things—just look to Tatiana’s massive belly to understand how it prohibits her movement here.

I Hate Vietnam’s Mutant Lobsters

I knew better than to believe I’d actually get something resembling lobster for US$3, but we were in the middle of the Gulf of Tokin, and seafood was the most prevalent item on the menu. Just maybe I’ll come out Aces, I thought.

What was tossed on my plate was one of the most visually revolting animals I’ve ever seen. These sweet and sour covered mutants of the sea looked like the evil offspring of a prawn and lobster. I didn’t dare look as Tatiana extracted what little meat was actually contained within their hideous exoskeletons.

A quick video of my disappointment can be found at

I Hate Vietnam’s Chairs, Cockroaches, and Cholera

I know the people are small, but why am I so often forced to eat while sitting on a stool designed for a four-year-old?

Cockroaches on the street. Cockroaches in my transport. Cockroaches found cooked in my food. Just plain foul. It’s no wonder this country still has cholera issues:

HANOI (Reuters) – A cholera outbreak in northern Vietnam has affected more than 200 people.

The ruling Communist Party’s daily Nhan Dan (People) quoted Health Minister Nguyen Quoc Trieu as saying over 1,600 people have suffered vomiting acute diarrhea, 202 of whom tested positive for cholera bacteria since Oct. 23. The reports did not say whether anyone had died in an epidemic of acute diarrhea in 13 provinces and cities out of 64 in Vietnam, where the last widespread cholera outbreak was in 2004.

I Hate How the Pith Helmet is so Popular

Pith helmets are as prevalent in Vietnam as baseball caps in the United States. Men and boys of all ages wear them regularly, and the sight of it creeps the hell out of me. It feels like I’m behind enemy lines, surrounded by NVA (North Vietnamese Army)—and given my attitude these days, I probably wouldn’t mind pickin’ a few of the aggressive ones off with a rifle, just to watch the communist relic of a bygone war drop to the ground.

I Hate Vietnam’s Taxi Drivers

I’m not an idiot with taxis. My doors are always locked, my guard is always up, and I’m constantly monitoring where we’re going—making a little map in my head or ensuring that the driver is generally following a path that I’ve memorized by looking at the layout of the city ahead of time. When people don’t pay attention, they get cheated, robbed, or worse. Taxi drivers are, the world round, the scum of the Earth. Way below that of lawyers.

In Vietnam, it’s really to the point where we consistently expect the worst out of every taxi ride. This is a country known for rigged meters (that count faster than they should) and shady drivers. Hell, the people try everything they can to screw you over on the streets, so there’s no reason to think they won’t do it in a cab.

I recall how one taxi driver took us for an excessive 8 minute/two kilometer ride around a popular lake in the Old Quarter instead of driving directly to our destination. I called him out on it halfway around, and watched him try to claim that the flow of traffic didn’t allow for it (when I knew there were several opportunities for him to do so). Others would drive around and pretend to not know where they were going (or they were really just that stupid); while two others absolutely refused to stop the cab when we no longer wanted to deal with idiotic behavior.

When we knew the fair should be about 18,000 dong and the meter, and at our destination it said 25,000d, 48,000d, or 55,000d, we’d refuse to pay the full fair. One three or more occasions Tatiana and I threw a 20,000d note at a driver and walked away. One wouldn’t accept it and came chasing after us on foot, only to walk away with it after losing face.

We tried calling both expensive inexpensive cab companies to pick us up versus flagging them down on the street, but it yielded the same mixed results. There’s absolutely no consistently to the companies or their drivers. The best policy is to just not put up with their shit and pay what you think is fair, regardless of what that little (rigged) box says on the dashboard.

I Hate Vietnam’s Food Hype

The best Vietnamese food I ever had wasn’t in Vietnam. That goes doubly true with Tatiana, as well.

I find the spectrum of options and flavors within those options to be much narrower most places in SE Asia. To put it bluntly, the food is quite bland and uninspiring.

I know the South is “very different” to the North, where the motto is “if in doubt, boil it to within an inch of its life,” but I have a hard time believing it gets much better elsewhere in the country.

It’s very easy for me to eat three Thai meals every day for a month, but it’s something I would cringe at the thought of doing in Vietnam—there’s way too much repetition.

I Hate the Cultural Insensitivity of the Vietnamese People

There is a real culture clash happening with travelers and locals in this country. Tatiana expresses to me how much she loathes it when people touch her—a sentiment that I share. She understands that it’s a part of their culture to grab arms or elbows on the street to try to get someone do buy something or do an action, but it’s a line that she doesn’t like to be crossed.

“I understand why they do it, it’s a part of their culture, but why can’t they understand that it’s offensive in mine to do it?”

I personally won’t tolerate it from beggars and pith helmet wearing men on the street, regardless. I aggressively clapped my hands a few centimeters away one man’s face to illustrate such a point—instead of slapping him, like Tatiana did one night on a separate incident.

Tatiana also hates how shop staff will follow you around so close “that you can feel their breath on your neck.”

I Hate the Vietnamese Inability to Communicate, and Intelligently Anticipate or Extrapolate a Need

I already mentioned this in a previous post, but not since Brazil have I encountered such difficultly communicating with people. I’m chiefly blaming it on their inability to comprehend hand gestures—as the Vietnamese don’t often speak with their hands—and a general lack of intelligence. Yeah, that’s right, Tatiana and I think most of the people are genuinely below average in the mental faculty department. “Many are nice, but they’re dumb as rocks”, Tatiana would say.

Two examples to illustrate our frustration:

The first is my unsuccessful attempt to find one of the most ancient of devices in a region of the world they should be plentiful in: A mortar and pestle—a tool used to crush, grind, and mix substances. I want to begin grinding Tatiana’s prenatal vitamins that she can’t stand swallow, instead of watching her cut it up with scissors and letting it dissolve in juice or yogurt. They’re so common, even IKEA makes ’em.

Wikipedia says that this device has existed for over three millennia, and in terms of medical use, that “mortars and pestles [have] traditionally used in pharmacies to crush various ingredients prior to preparing a makeshift prescription. The mortar and pestle is the most common icon associated with pharmacies. For pharmaceutical use, the mortar and the head of the pestle are usually made of porcelain, while the handle of the pestle is made of wood.”

Honest to God, I lost count with the number of pharmacies and supermarkets explored for this item. I even asked the tourist information center on a visit to the Old Quarter, where I was directed to the location of a nonexistent supermarket she marked on the map handed me.

At all these pharmacies I was making an effective demonstration of what I wanted. I used words like “pill,” “tablet,” “medicine,” and “powder.” I made a cup with one hand, fist with the other, and made a grinding motion. I looked up the word “grind” in an English/Vietnamese dictionary and showed it to staff members, who still didn’t quite understand.

On the final attempt, one pharmacist listened to my demonstration, thought about it, and then proceeded to point to her armpit with raised eyebrows… (sigh)

The second example is of an attempt to alleviate Tatiana’s itchy, pregnant belly. We went from pharmacy to pharmacy, trying to find her a cream/ointment. At one particularly memorable location, she was working hard to communicate her need. She’d written down the name of the topical cream—Caladryl. It’s spelled the same everywhere, but just in case, she also used a more generic name, hydrocortisone.

The staff is baffled, so Tatiana makes itching/scratching motions across her large, third-trimester belly. The girl says, “You have baby?”, and Tatiana responds affirmatively, thinking she’s got it. And in a move of sheer brilliance that can only have come out of Vietnam, the girl hands her a box of… birth control pills.

Final Thoughts on the Country I Love to Hate

I came into Vietnam much like I do with all countries—with an open mind and curious attitude. The opinions I’ve expressed above are a direct result of the experiences that I’ve had from the people and living conditions of the country. It’s amazing to see such great displeasure aggregated in this fashion, but readers should also know that there were some instances where Vietnam pleased greatly—though few a far between.

I was absolutely dumbstruck when a street vendor I was regularly purchasing food from in Hanoi gave me a fist full of cash after I approached one day. They husband and wife combo said they’d accidentally charged me too much when I was there two days prior, and were returning the excess. Amazed, I promptly used it to purchase more foodstuffs from them.

I was pleased to find better room deals in Hanoi than Bangkok. You’ve really got to work hard to find them, but when you do, you’re liable to be getting WiFi, a mini-fridge, bathroom, hot water, large bed(s), satellite television, and air conditioning for US$7-13/night.

Forgotten pillbox [video]

I still think it’s absolutely fascinating to be able to freely walk around the capital city of a country with whom such a fierce war was waged against not that long ago. I’m an American in Hanoi—amazing.

I really dig the little meat barbecue/frying outfits you can sometimes find setup on sidewalks. During the day a corner of sidewalk might be empty, but at night it’s bustling with the sounds of cooking food. Tasty stuff.

In good company

And easily one of the best experiences in Vietnam came with meeting up with my friend Aaron’s former girlfriend. She’s a sweet, intelligent, well-spoken woman (not to mention an established international writer/journalist) that can sometimes be found in her hometown of Hanoi when she’s not in the United States or Thailand. Tatiana and I had the pleasure of her company for an evening, where she hosted us for an excessively filling meal. She understands all too well the issues articulated above, and has a way about her that almost makes you forgive and forget—almost.

I can’t say as I’d ever recommend a visit to this country to anyone, but for the curious, there’s nothing like experiencing it for yourself. I couldn’t hope to write down all the stories and countless occasions where we felt like knocking some sense into people. So go ahead; go to Vietnam for two or three weeks, and return home with enough horror stories to choke a small horse.

Ôi, Việt Nam, sao tôi ghét đất nước này như thế… Để tôi liệt kê vậy…

Lý do số 1: 

Tôi ghét sự gian dối ở Việt NamTôi thật mệt mỏi bởi bị lừa lọc. Nó duờng như là thói quen phải có của nguời dân xứ này.

Tôi bị lừa khi tôi hướng dẫn cho người lái xe bus đưa chúng tôi từ sân bay tới một khách sạn mà tôi đã đặt phòng truớc. Khi đến nơi tôi thấy có một nguời đàn ông chạy ra bảo rằng khách sạn đã hết phòng và yêu cầu tôi đến một khách sạn khác ở một cái góc loanh quanh nào đó. Tôi bị lừa khi muốn nhận lại một chiếc ba lô không quan trọng lắm mà tôi đã bỏ quên ở một khách sạn Hà Nội, tôi thấy chiếc ba lô đuợc cột lại ở một góc phòng duới chân bàn trong phòng tiếp tân cùng với việc một nhân viên cứ cố moi ở tôi 30$ cho việc giữ đồ trong vài ngày đó. Chúng tôi bỏ đi, bỏ luôn chiếc ba lô và không chi trả gì hết.

Tôi thường bị lừa như một kẻ ngốc, thật đơn giản bởi những ngón nghề vớ vẩn tầm thường. Như là lúc tôi mua mấy tấm thiệp hay hay ở một cửa tiệm nhỏ ngoài khu dành cho du lịch. Tatiana có hỏi cách làm những tấm thiệp đó, và người phụ nữ bán hàng đã ra hiệu rằng do chị ta tự làm bằng một con dao. Hoàn toàn bịa đặt, bởi tôi thấy được hầu như cả những vạch in còn lại từ máy laser khi thiệp được sản xuất với số lượng hàng lọat. Tôi cũng cho rằng cô ta đã dán mảnh giấy barcode đằng sau tấm thiệp, phải vậy không hả!?

Lừa đảo. Thật quá nhiều bọn lừa đảo dơ bẩn.

Lý do số 2: Tôi ghét kiểu nói thách 2 mệnh giá cả ở Việt Nam

Mặc dù ở nhiều nước khác cũng phổ biến, nhưng giá cả dành cho người nước ngoài thay đổi xoành xoạch thể hiện rõ nhất ở Việt Nam. Cùng một chuyến đi, khách du lịch phải trả 100 ngàn đồng, hãy hỏi một người Việt Nam ngồi cạnh thì họ trả có 80 ngàn đồng. Tôi có mặc cả khi mua hoa quả, nhưng cái giá cuối cùng tôi trả vẫn cứ cao gấp đôi so với gánh hàng bán bên cạnh, bởi người bán đã thổi phồng giá gốc lên 400%

Mặc dù là điểm chung trong nhiều quốc gia nhưng nguời ngọai quốc rất dễ nhận ra tại Việt Nam. Hầu hết người nước ngoài được coi là mục tiêu cho họ cơ hội. Cùng một món hàng du khách phải trả 100,000 đồng trong khi dân địa phuơng chỉ phải trả 80,000 đồng. Theo lời ông Nguyễn Hữu Việt, trưởng phòng bộ phận du lịch Hà Nội, bán thách giá cho du khách nước ngoài không hẳn là một kiểu lừa lọc, nhưng nó là một phần “văn hóa”.

Đây là một trích dẫn về bài báo (Giá cả không hề ổn định) The price isn’t quite right:

“Khách du lịch người Mỹ và người Nga rất hào phóng, nhưng hào phóng nhất vẫn là khách hành từ Nhật Bản, họ hầu như không mặc cả gì hết” Thu Hương người làm việc trong một sạp lưu niệm nhỏ ở phố cổ nói. “Thậm chí với cái giá cao hơn gấp 10 lần, khách hàng người Nhật vẫn coi vậy là rẻ. Nhưng người Ý hay Đức họ chỉ xem và cười.”

 Vô tư hơn nữa với những khách du lịch lọai này được coi là “gà béo”, đây là một từ lóng dành cho những người mua phải cái giá 100$ cho một chiếc đồng hồ nhái Rolex của Trung Quốc trị giá chỉ 10$ hoặc 40$ cho một chuỗi hạt ngọc trai nhân tạo chỉ với giá 5$.

“Thành thật mà nói tôi không quan tâm lắm tới những tiệm lưu niệm hay là hoa quả khi họ cố lấy thêm chút tiền từ khách nước ngoài, việc mặc cả hàng hóa giống như một phần của trò chơi vậy” – Daniel Lewenstein luật sư người Mỹ thường qua lại và sống ở Việt Nam suốt 10 năm qua đã nói vậy.

 “Nhưng thực sự là rất phiền khi giá cả đã được ấn định, và người ta cứ cố tìm cách móc túi du khách, như lần trước tối tới sân bay Nội Bài, người lái taxi cứ cố đòi ở tôi 280 ngàn VND cho chuyến đi vào thành phố trong khi giá đề rõ trên biển là 150 ngàn đồng.”

Lý do số 3 : Tôi ghét sự ồn ào ở Việt Nam

Có vẻ như đất nước này phát triển hay gia tăng mọi kiểu cách để hủy hoại môi trường bằng tiếng ồn. Cấp độ âm thanh đạt đến đỉnh điểm trên đường phố, nơi tôi phải bịt lỗ tai lại chỉ vì tai tôi chỉ còn lại những tiếng “eeeeeeeeeeeeing” khi tôi về lại khách sạn.

Hàng trăm hàng ngàn thứ âm thanh xe cộ ầm ầm như như xe không đuợc gắn ống bô trên mọi con đường. Còi xe máy thì kêu liên tục bởi mọi nguời lái xe gắn máy, trung bình cứ 5 đến 7 giây như vậy. Họ bấm còi khi vượt qua người khác, bấm còi khi quay xe, bấm còi sau khi đi đái, bấm còi khi vui vẻ, bấm còi khi người ta đi chậm, họ bấm còi ngay cả lúc họ đi ngược chiều, họ bấm còi chỉ để khoe cái còi đặc chế của họ, và họ bấm còi chỉ vì người khác cũng bấm còi. Tôi nhìn và lắng nghe thì thấy họ cứ bấm còi xe khi họ rẽ vào đại lộ. Ở Hà Nội, lúc nào trong ngày bạn cũng nghe thấy tiếng còi xe, không cần biết là ở đâu hay ngay trong phòng khách sạn.

Ở Hà Nội loa phường được đặt khắp mọi nơi phát thanh nhiều lần trong ngày, cứ nhồi vào tai người du lịch và dân cư cho tới khi cái tai phải chảy máu. Những bản phát thanh cả giờ đồng hồ về tin tức, thời tiết và thông tin quảng cáo thật sự quá lớn, nó át cả tiếng còi xe. Thật là ồn lắm.

Điều cuối cùng bạn thực lòng muốn có ở đất nước này chính là một căn phòng khách sạn ở mặt đường, đặc biệt là khi bạn có một chiếc loa phuờng gắn vào vào tòa nhà, làm bạn tỉnh giấc vì chói tai vào 7h sáng với một thứ âm thanh ồn ào bởi một thứ ngôn ngữ khó chịu.

Giữa sự ồn ào của xe cộ, công trình xây dựng liên miên, tiếng Việt và những quán Karaoke, tôi cảm thấy thật ghen tỵ với những người bị điếc.

Lý do số 4: Tôi ghét tiếng Việt

Cách diễn tả hay nhất về tiếng Việt là nó nghe giống như tiếng mèo nó rú nó gào khi nó đang ăn mà bị ai chọc phá….”meruughh-meowruugh-rruughh.” Còn giọng nguời đàn ông thì nghe giống như tiếng vịt đực của một thằng cha bị bệnh tâm thần.

Lý do số 5: Tôi ghét giao thông ở Việt Nam và sự **** khổ khi đi bộ

Hơn một triệu rưỡi xe mô tô ở Hà Nội và hơn bốn trăm ngàn xe ở các vùng phụ cận – với chỉ số tăng trưởng 14% hàng năm. Đéo mẹ nó sao nhiều xe gắn máy thế! Số lượng xe cộ đông đúc như thế như một minh chứng cho tình trạng nguy hiểm của người đi bộ.

Những lối đi cho người đi bộ bị nêm cứng bởi những người bán lẻ và các hộ gia đình ở đây khi họ cố tình lấn chiếm lòng lề đuờng để nới rộng thêm diện tích sử dụng ở tầng duới đuờng với mục đích kinh doanh. Điều đó đồng nghĩa với việc người đi bộ phải đi vào phía đuờng xe chạy. Lúc nào họ cũng có thể cảm nhận được gió tạt ngang gần như bị té khi bị những chiếc xe gắn máy hoặc ô tô vượt qua.

Ở đây thực sự có rất ít lối băng qua đường dành cho người đi bộ. Kể cả khi có, nó cũng chẳng giúp giảm thiểu nguy cơ tai nạn cho người đi bộ bị gây ra bởi xe cộ, và ngay cả khi tín hiệu qua đường cho người đi bộ bật xanh, họ vẫn phải lưu ý những xe cộ rẽ vào hoặc từ hướng trái, hoặc từ hướng phải.

Việc băng sang đường, dù có hoặc không có đèn đuờng, cũng có thể ví von như cảm giác mình đang đóng phim Indiana John khi nhảy xuống vực từ miệng hang Đầu Sư Tử “Indiana Jones jump from the Lion’s Head Leap of Faith”. Nếu ví luồng giao thông như một dòng sông chảy xiết, thì khi đó bạn chỉ như một hòn đá chuyển động chậm chạp, luồng giao thông sẽ tẽ ra khi bạn di chuyển.

Việc này đã gây ra mối bất an cho Tatiana vào ban ngày, khi em lo sợ cho sự an toàn của đứa trẻ đang nằm trong bụng mỗi khi em phải liều lĩnh ra khỏi khách sạn. Đối với Tatiana, việc đi lại ở đây là một thử thách lớn. Em cảm thấy hoang mang khi phải nghĩ đến việc bị đâm bởi một xe máy chạy ẩu và những hậu quả xảy đến sau đó cho đứa con trai chưa sinh của mình. Tôi lúc nào cũng phải giữ chặt tay em, đứng giữa em và luồng xe đang chạy đến, giống như kỹ thuật che chắn bằng hình nộm người. Tôi không thể trách cứ em vì em có thói quen dừng lại khi xe cộ nó tuởng như nó đang đâm xầm vào nguời em, phản ứng đó hòan toàn sai.

Chúng ta coi chừng sẽ bị tai nạn. Không được dừng lại. Không được chạy. Điều đó đã thành luật. Bạn phải thoát khỏi nỗi sợ hãi như thể bạn sắp phải nhảy ra khỏi máy bay và tin rằng mọi thứ vẫn tốt đẹp.

Tôi có quay lại một đoạn phim ngắn để thấy xe cộ hằng ngày ở đây như thế nào và bạn phải cẩn thận như thế nào khi đi bộ ở đây. Trafics in Vietnam

Lý do số 6: Tôi ghét giá cả làm hộ chiếu nhập cảnh vào Việt Nam

Tôi ghét giá là bao nhiêu khi khi làm hộ chiếu vào quốc gia này, và để có đuợc giá rẻ hơn một chút thì tôi phải đau thốn cái lỗ đít như thế nào!

Xin đọc how much of a pain in the ass it is

Lý do số 7: Tôi ghét những tòa nhà ốm nhách ốm nheo ở Việt Nam

Bạn phải trèo lên những cầu thang có những nấc thang dài đến vô tận. Nguời Việt thích xây dựng khách sạn có chiều rộng như một phòng ngủ độc thân nhỏ làm tôi muốn dẹp mẹ nó đi cho rồi. Tôi buộc phải thuê phòng sang hơn nhưng chúng ở tầng thứ 8 mà Tatiana thì đang có bầu gần 7 tháng nên chỉ cần leo đến tầng thứ 3 là nàng dường như muốn bị trúng gió.

Lý do số 8: Tôi ghét cái lối nguời Việt làm cản trở lối ra vào các hàng quán

Cái thói quen dân tộc tánh của việc đậu xe gắn máy chóan hết cả lối đi vào ngay truớc cổng hàng quán, nhà hàng mà tôi muốn đi vào làm tôi muốn phát điên lên. Sự thiếu suy nghĩ và mất lịch sự đối với nguời khác đuợc thấy rõ nét trong cách thức đậu xe ngoài đuờng phố. Chen lấn xô đẩy để tìm lối đi bất kể nào đó đuợc xem như là sự thành công của chính mình.

Tôi nhận ra rằng không có bất cứ chổ nào dành cho bất cứ ai hay bất cứ cái gì trong điều kiện giao thông **** nạn ở cái quốc gia này, không phải ai cũng chỉ nặng có 43 kg như một thằng cha Ninja mà có thể di chuyển dễ dàng ở đây – hãy nhìn xem Tatiana với cái bụng bầu chình ình thì hiểu đuợc nàng coi như bị cấm di chuyển ở đây.

Lý do số 9: Tôi ghét món tôm hùm ở Việt Nam

Tôi tin rằng tôi thật sự nhận đuợc món ăn giống như tôm hùm với giá $3, nhưng tôi đã ở vùng vịnh Tokin rồi nên tôi biết hải sản là món ăn chủ yếu trên menu. Vừa mới ra khỏi bát quái trận đồ rồi, tôi nghĩ như thế!

Những gì tôi đuợc ném trên dĩa là một con quái vật dạng con tép và con tôm như tôi đã từng thấy kèm nuớc sốt chua ngọt nằm trên dĩa đồ biển. Tôi không dám nhìn khi Tatiana khều ra những miếng thịt vụn dấu trong bộ xuơng con tôm.

Đây là đọan video diễn tả sự bực cái mình của tôi: Tôm Hùm

Lý do số 10: Tôi ghét cái ghế, con gián và bệnh dịch tả ở Việt Nam

Tôi biết rằng dân Việt nhỏ con nhưng tại sao tôi lại thuờng bị buộc khi đang ăn thì phải ngồi trên cái ghế dành cho trẻ con 4 tuổi?

Gián trên khắp đuờng phố, gián trên các phuơng tiện di chuyển, gián trong đồ ăn đã đuợc nấu. Đúng là đồ khùng cả lũ. Chẳng ngạc nhiên chút nào khi quốc gia này vẫn còn bệnh dịch tả.

Trích nguồn tin từ Hà Nội (Reuters):

Bệnh dịch tã hoành hành tại miền bắc Việt Nam với trên 200 nguời bị bệnh.

Báo Nhân Dân, một tờ báo quốc doanh của đảng cộng sản ghi chú lời nói của bộ truởng y tế Nguyễn quốc Triệu có trên 1,600 nguời bị ói mữa và ỉa chảy, 200 nguời trong số họ bị nhiểm vi khuẩn dịch tả từ 23 tháng 10. Những báo cáo không thấy nói gì đến xem có ai bị chết vì ỉa chảy cấp tính trong 13 tỉnh thành trong số 64 tỉnh thành ở Việt Nam. Đuợc biết bệnh dịch tả lan rộng khắp nuớc năm 2004.

Lý do số 11: Tôi ghét cái nón cối thuờng đuợc dùng ở Việt Nam

Nón cối ở Việt Nam được đội giống như nón chơi baseball ở Mỹ. Đàn ông con trai mọi lứa tuổi thuờng xuyên đội nón cối. Hình ảnh đó làm tôi xốn xang bực bội con mắt, có cảm giác như tôi đang ở sau trận tuyến quân thù, bị bao vây bởi quân đội bắc Việt Nam – và trạng thái tôi lúc đó, tôi có lẽ sẽ không ngần ngại luợm cây súng lên chỉa vào hình ảnh đầy gây hấn như thế, chỉ là để xem cái vật tuợng trưng cho Việt cộng của một cuộc chiến đã qua rớt xuống duới đất.

Lý do số 12: Tôi ghét tài xế tải ở Việt Nam

Tôi không phải là một thằng ngốc với taxi. Cửa xe, kiếng chắn xe luôn luôn khóa chặt và tôi thường thường xem bản đồ đường đi nước bước cho đoạn đường tôi muốn tới trước khi tôi gọi taxi. Khi người ta không chú ý họ thường bị lường gạt, bị bị ăn chận, hay tệ hơn thế nữa. Tài xế taxi nước nào cũng thế toàn bọn đá cá lăn dưa.

Ở Việt Nam, thật sự là nơi tệ hại nhất cho mỗi cuốc taxi. Đây là một quốc gia được biết chuyên gắn đồng hồ tính giờ giả mạo (mà đếm giờ phút cao hơn). Mẹ kiếp, người ta luôn tìm mọi cách trấn lột bạn trên đường phố thì không có lý do nào tài xế taxi lại không ngoại lệ.

Tôi cho bạn biết bằng cách nào mà một tài xế taxi tính tiền tôi đến trên 8 phút cho đoạn đường 2km lòng vòng Phố Cổ thay vì lái trực tiếp thẳng đến địa điểm chúng tôi muốn đến. Tôi kêu hắn ta dừng lại nửa đường, và nhìn xem hắn ta nói cho biết vì xe cộ đông đúc nên không cho phép xe đi thẳng mà phải chạy lòng vòng. Tôi biết thừa rằng có nhiều dịp cho hắn nếu hắn ta muốn đi thẳng. Người ta cứ chạy lòng vòng và giả đò không biết đường đi đến (cũng có thể họ ngu như thế).

Khi chúng tôi biết thừa ra rằng đoạn đường như thế chỉ giá 18,000 đồng, và cái đồng hồ, và địa điểm đến của chúng tôi nói giá 25,000 đ, 48,000 đ, hay 55,000 đ. Chúng tôi từ chối trả tiền theo như họ đòi và chúng tôi ném tờ giấy 20,000 vào mặt tài xế rồi bỏ đi. Hắn ta không chịu rồi chạy bộ đuổi theo chúng tôi.

Chúng tôi gọi cả 2 hãng taxi, hãng mắc tiền và rẻ tiền nhưng kết quả đều tuơng tự. Chính sách hiệu quả nhất là kệ mẹ họ nói gì làm gì mình cứ trả đúng số tiền mà mình nghỉ là công bằng nhất không cần biết cái đồng hồ tính tiền nằm trên cái dashboard nó ghi bao nhiêu kệ mẹ bọn nó.

Lý do số 13: Tôi ghét món ăn ở Việt Nam

Những món ăn Việt ngon nhất mà tôi từng nếm qua thì không thấy có ở Việt Nam. Tatiana có gấp đôi cảm nghĩ của tôi như thế.

Tôi biết miền Nam rất khác với miền Bắc, nhưng nguyên tắc là “nếu thấy nghi ngờ, hảy thử trước cái đã xem sao” nhưng rất khó mà tin được ở một nơi nào khác trên đất nước này có chỗ ăn khá hơn.

Rất dễ ăn luôn 3 bữa món ăn Thái mỗi ngày cho cả tháng, nhưng khó làm được như thế nếu ăn món Việt ở Việt Nam.

Lý do số 14: Tôi ghét thói vô ý vô tứ của dân Việt Nam

Có nhiều dị biệt giữa du khách và dân địa phuơng ở quốc gia này. Tatiana than phiền với tôi rằng nàng rất ghét khi người ta đụng chạm đến người nàng. Nàng hiểu rằng đó là một phần của dân tộc tính khi nắm tay, kéo tay người ta trên đường phố để mời chào người ta mua hàng.

“Tôi hiểu tại sao họ làm thế, nhưng tại sao họ không chịu hiểu cho điều đó làm tôi khó chịu?”

Với tư cách cá nhân tôi không cho phép làm như thế từ một tên ăn mày hay một tên đội cái nón cối. Tôi đã vỗ tay xua đuổi cách chừng vài phân vào mặt một người đàn ông để chứng tỏ quan điểm của tôi – thay vì vỗ vào mặt hắn ta, giống như Tatiana đã làm trong một đêm nọ với trường hợp tuơng tự.

Tatiana cũng ghét nhân viên bán hàng trong tiệm cứ đi theo đuôi nàng quá gần “rằng nàng cảm giác hơi thở của hắn ta trên cần cổ”.

Lý do số 15: Tôi ghét sự thiếu khả năng về kiến thức, thông tin, hay sự diễn đạt vấn đề của người Việt

Như tôi đã từng nhắc đến trong bài trước, nhưng không phải từ nước Ba Tây về sự thiếu khả năng giao tiếp , nói chuyện. Tôi nhấn mạnh đến việc trách họ về sự thiếu khả năng diễn đạt ý tưởng luôn cả bằng tay – vì người Việt thường không nói chuyện bằng tay – và sự thiếu thông minh tổng quát. Vâng, phải rồi! Tatiana và tôi nghĩ phần nhiều họ thuần túy dưới mức trung bình trong khoa bệnh tâm thần. “Nhiều trong số họ rất tốt, nhưng bọn họ ngu đần như những hòn đá.” Tatiana nói như thế.

Đầu tiên là nỗ lực thất bại của tôi để tìm ra một trong số vật cổ nhất trên một vùng đất nào đó của thế giới mà vùng đó có đầy món này ra: Đó là một cái chày và cái cối – Một dụng cụ dùng để xay, tán nhuyễn, và trộn lại một chất liệu nào đó.

Tôi muốn xay những viên thuốc bổ cho Tatiana uống vì nàng không nuốt nổi những viên thuốc to, thay vì cứ nhìn nàng lấy kéo cắt nhỏ ra rồi hòa với nước mà uống. Tôi quyết định tìm mua một cái cối và cái chày để nghiền thuốc ra.

Bộ tự điển Bách Khoa nói rằng chày và cối xuất hiện trên trái đất cách đây hàng triệu năm và trong nhà thuốc thì họ gọi là “chày và cối” , nguyên thủy được dùng trong nhà bào chế thuốc, cái cối cái đầu của cái chày thường đuợc làm bằng sành trong khi thân chày làm bằng gổ.

Con bà nó, tôi đã đi không biết cơ man nào là tiệm thuốc tây, siêu thị đễ tìm mua nó. Ngay cả hỏi trung tâm du lịch ở Phố Cổ, tại nơi này tôi được hướng dẫn đến một địa điểm bán hàng ma ngay cả siêu cũng không thể có.

Ở tất cả các tiệm thuốc tây tôi ra sức diễn tả món tôi muốn mua, nào là “thuốc viên” “thuốc vo viên” “thuốc” và “bột”. Một tay tôi ra dấu là cái ly, tay kia như nắm đấm và làm động tác xay tròn. Tôi đã tra tự điển Anh/Việt từ “xay” và diễn tã cho người bán hàng biết, thế mà họ chẳng hiều cái gì cả.

Một lần thử thứ 2 của tôi là khi Tatiana bị ngứa, ngứa bụng vì có bầu. Chúng tôi đi từ thuốc tây này đến thuốc tây nọ, cố tìm ra kem trị ngứa. Ở một tiệm nọ, nàng cố gắng giải thích món nàng cần tìm. Nàng đã viết xuống tên cảa loại kem đó – Caladryl. Tên này được viết khắp mọi nơi, nhưng ngừa phòng trường hợp, nàng cũng dùng cái tên khoa học, hydrocortisone.

Nhân viên bán hàng cái mặt ngớ ra, vì thế Tatiana giả làm như bị ngứa rồi gãi ở ngay phía cái bụng bầu. Đứa con gái bán hàng nói: “Bà có bầu hả?” Và Tatiana gật đầu nhanh nhẹn trả lời nghỉ rằng cô gái đã hiểu. Và đúng là đồ giống lừa gì đâu không á, ngu như lừa, cô gái đưa cho Tatiana hộp thuốc… ngừa thai.

Lý do số 16 – cảm nghĩ cá nhân: Cảm tưởng cuối cùng về một quốc gia mà tôi… một thời để Ghét!

Tôi đã tới Việt Nam như nhiều quốc gia khác- với tấm lòng cởi mở trong tâm trạng hiếu kỳ. Những ý kiến mà tôi nói ở trên phản ảnh trực tiếp đến kinh nghiệm mà tôi đã từng gặp từ con người và điều kiện sinh hoạt của quốc gia đó. Thật là kỳ lạ khi gặp phải những điều bực bội như thế, nhưng đồng thời bên cạnh đó bạn đọc cũng nên biết đến những điều tuyệt vời làm hài lòng khách phuơng xa.

Một ngày nọ, tôi kinh ngạc đến lặng người khi người bán hàng ở Hà Nội trao vào tay tôi một nắm tiền rồi họ bảo rằng tiền này là tiền họ đã tính quá lố trong lần tôi đến mua hàng cách đây 2 ngày và bây giờ họ muốn trả lại. Tuyệt vời, tôi đã dùng số tiền này để mua thêm thực phẩm từ cửa hàng của họ.

Tôi cũng rất hài lòng khi thuơng lượng để tìm được phòng trọ rẻ hơn ở Bangkok. Bạn phải nỗ lực hơn nữa để có thể có được phòng trọ bao gồm luôn WiFi, tủ lạnh, phòng tắm, nước nóng, giường chiếu lớn hơn, truyền hình trực tiếp từ vệ tinh và dĩ nhiên phòng gắn máy lạnh với giá từ $7-13 US.


Thật là thú vị khi nghĩ rằng bạn có thể thả bộ lang thang thoải mái giữa lòng thủ đô của một nước vừa mới bị tàn phá bởi chiến tranh cách đây không lâu lắm. Đúng đó quý vị, tôi là một người Mỹ đang ở Hà Nội.

Tôi thật sự thích thú 1 chút khi thấy món thịt nướng trên lò than/thịt nướng vỉ trên những lối đi dành cho bộ hành. Vào ban ngày ở một góc đường nào đó bạn thấy vắng vẻ trống trơn như vào đêm khi trời vừa tắt nắng bạn sẽ ngửi được mùi xào nấu thơm lừng.

Và một trong những kỷ niệm đáng nhớ nhất của tôi trong những ngày ở Việt Nam là khi gặp gở được bạn gái cũ của Aaron, bạn tôi. Nàng ta trông ngọt ngào, thông minh, ăn nói duyên dáng và là một nhà văn nhà báo hạng quốc tế, cũng không dễ dàng gặp được nàng ta vì nàng thường hay đi Mỹ hay Thailand.

Tatiana và tôi rất vui mừng có được nàng trong đêm hội ngộ đó. Nàng phục vụ chúng tôi ăn uống no say đến tràn họng. Nàng cũng hiểu rõ tất cả những điều phiền toái mà tôi đã gặp phải và kể ra ở trên. Nàng tìm mọi cách để làm cho chúng tôi quên đi đồng thời tha thứ cho những chuyện đó – phần nhiều là như thế. (Ghi chú của người dịch -“almost” trong câu này có vẽ nghĩa là ông ta đã quên và tha thứ nhiều chuyện nhưng vẫn giữ lại… một ít chuyện …đến chết tuyền đài chưa tán!)

Tôi không thể nói đến tôi đã từng giới thiệu đến du khách viếng thăm quốc gia này cho bất kỳ ai. Nếu bạn có ý dịnh tò mò muốn khám phá cái gì mới mẽ thì đó sẽ là kinh nghiệm cho chính bạn, ngoài ra chẳng có gì khác. Tôi không thể kể ra đây hết được vô số những điều bực xà bội mà tôi đã từng chịu đựng. Vì thế bạn cứ đi đi rồi biết, hãy đi Việt Nam chừng vài ba tuần lễ gì đó để rồi khi trở về… trở về … chàng về… chàng về nay đã… cụt chân… ưu ừ!!! (nguyên văn “return home with enough horror stories to choke a small horse.)

 Khuyết danh dịch

Một độc giả trời Tây chuyển tiếp

Để lại lời nhắn

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.