Chiếc xe Vélo Solex

Tùy bút    

Chiếc Xe Vélo Solex

Chiếc xe Vélo solex

Phượng  ngày xưa

đạm phương

 Phượng ngày nay

                                      ***

          **Vào Đại học được chừng một tháng, anh chị Hai thưởng cho tôi chiếc xe vélo solex.  Nhìn chiếc xe còn mới toanh, tôi rụt rè hỏi anh chị:

_ Em chạy thử nghen?

_Ừ, chạy đi, của em mà…

          Tôi mừng húm, dắt xe ra, anh chị Hai đi theo ”hộ tống”. Anh chỉ dẫn cách chạy, chị vịn phụ yên xe… Cứ tưởng dễ, ai ngờ, khi đẩy cái càng xe ra phía trước, nó không chịu nổ máy mà bánh trước lại quẹo sang bên trái, thừa trớn, nó đâm thẳng vào xe bán nước mía ở đầu hẽm, ly tách bể văng tứ tung.  Tôi té ngang xuống đất, chị Hai quýnh quáng chạy đến nâng tôi dậy, miệng lấp bấp:

_Có sao hôn?

_ Em không sao nhưng mà… cái xe…

Tôi nghẹn ngào ngước nhìn chiếc xe nằm lăn kềnh ra, xăng chảy lênh láng, anh Hai vội đến dựng xe lên, chị hai vùa lui cui dọn dẹp ly tách bể vừa hết lời năn nỉ bà bán nước mía để bồi thường thiệt hại…

          Quá sợ hãi, tôi quăng xe vào xó nhà rồi tiếp tục đi xe bus đến trường. Một tuần sau, tinh thần ổn định trở lại, tôi đem xe đến bãi đất trống gần nhà để tập… Thế là tôi đã chạy được xe vélo solex

         Vespa

**Trên con đường có lá me bay, tôi vội vã trở về nhà, đột nhiên chiếc xe nổi chứng dừng lại, loay hoay mãi tôi cũng không tài nào làm cho nổ máy được. Nhìn sang bên kia đường, dưới bóng cây me mát rượi có một người ngồi dưới gốc, chừng như là thợ sửa xe đang ế khách.  Mừng rỡ tôi liền dắt xe qua sửa.  Dắt được chiếc V.S qua đường là một cực hình vì cái đầu máy của nó nặng chịch mà lại nằm trên bánh xe trước. Mồ hôi nhễ nhại, tôi thảy chiếc xe trước người thợ rồi ngồi xuống thở dốc.

“ Hư gì đó?”

Tôi giật mình vì câu nói cụt ngủn của ông ta nên ngước lên nhìn… thì ra không phải là “ông ta” mà là “anh ta” vì anh trẻ măng, hơn tôi độ vài tuổi thôi. Tôi trả lời một cách thiếu thiện cảm:

“ Không chịu chạy nữa!”

Anh ta lui cui mở hộp đồ nghề lựa lấy vài món rồi lom khom sửa chữa. Tôi ngạc nhiên khi thấy bàn tay của anh thon thả, không giống tay người lao động chút nào, đã vậy, mặt mũi còn trắng trẻo, dáng vẻ thư sinh… Tôi định hỏi anh có đúng là thợ sửa xe không vì e “lợn què chữa thành lợn chết”, nhưng “thần khẩu” đã kịp chặn lại…  Chợt anh đứng lên nói:

“ Xong rồi, chạy thử đi!”

Hơi bối rối, tôi nhảy lên xe đạp lia lịa, đẩy càng xe cho đầu máy ma sát vào bánh trước, xe nổ máy vọt nhanh, miệng lảm nhảm hát “đường trường xa ta cứ phây phây về nhà…” Lúc sau tôi mới sực nhớ ra là chưa trả tiền sửa xe. Thôi trễ rồi, đã gần tới nhà!  Lòng dặn lòng ngày hôm sau sẽ trả bù.

Cả tuần lễ sau, trên đường đi và về tôi cố công tìm kiếm anh ta nhưng anh biến mất tiêu… cho đến một hôm anh xuất hiện trước cửa giảng đường Luật Khoa, tôi chạy theo gọi  “anh gì ơi!…”  Anh quay lại nhìn tôi đúng một tíc tắc đồng hồ thôi, rồi bỏ đi theo các bạn cùng nhóm Cao học.

“Tại sao anh không chịu nhìn tôi? Anh ngượng hay anh khinh tôi là kẻ ăn quỵt?”  Bao nhiêu câu hỏi cứ lởn vởn trong đầu làm tôi mất ăn mất ngủ…

         Sau một tuần lễ đắn đo suy tính, tôi đi đến một quyết định:  Sáng hôm sau, tôi đến trường thật sớm, đứng chờ ở một góc khuất ngoài cổng nhà giữ xe.  Khi anh vừa gởi xong chiếc vespa trở ra, tôi bám theo anh, ngỏ lời xin lỗi và cũng không quên tha thiết phân trần:

“ Anh ơi, tại vì tôi vừa mới biết chạy xe nên không dám dừng lại để…” Tôi ngập ngừng chưa nói hết câu thì anh đã nhếch mép buông một câu gọn lỏn:

“ Không có chi!” rồi quay đi.

     Tôi ấm ức lắm nhưng cũng cảm thấy nhẹ lòng vì đã nói ra được những điều muốn nói nên bình thản bước vào giảng đường chờ giáo sư đến…

     Đang cặm cụi ghi bài giảng “Kinh tế Đại cương” của thầy VQT thì tự nhiên tôi có cảm giác nhột nhột ở tai phải.  Linh cảm như có ai đang nhìn lén tôi.  Tôi ngước lên, quay ra phía cửa sổ thấy anh đang nhìn tôi chăm chú… Bất ngờ bị tôi bắt gặp, anh luống cuống cúi mặt bỏ đi.

            Thế mà, khoảng chừng một tháng sau, sáng sớm nào quanh Hồ Con Rùa cũng có hai chiếc xe Vélo Solex và Vespa dựng cạnh nhau, còn phía bờ hồ thì có một đôi trai gái ngồi kề nhau, nói cười khúc khích…

velo1

1963

Phượng ngày xưa

Phụ đính:

“Đốt lò hương cũ so tơ phím nầy “:

đạm phương

thiệp chúc của Phạm Hậu

Để lại lời nhắn

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.