Tuổi trẻ viết,tuổi già cười(2)

Đọc báo giùm bạn(Báo Tuổi Trẻ Cười)

  • Bức tranh vân cẩu

  • TTC – Sai phạm cố tình lộ đề thi để con cháu cán bộ Cục Quản lý thị trường trúng tuyển đã trở thành giọt nước tràn ly. 
  • Từ lâu, dư luận đã bức xúc với tình trạng ưu ái “con ông cháu cha” trong tuyển dụng. Nhiều ý kiến cho rằng cần thành lập một trung tâm thi tuyển công chức quốc gia để đảm bảo tính công bằng, minh bạch.
  • tranh lộ đề thi
  • Con cháu thi chẳng sợ thua
    Lấy uy các cụ làm bùa chống lưng
  • .
  • Theo Ban Dân nguyện thuộc UBTV Quốc hội, nhiều vụ việc tố cáo tham nhũng nhưng cơ quan có thẩm quyền bỏ qua, không xử lý. Ngược lại, người tố cáo lại bị kiểm tra, thậm chí bị truy cứu trách nhiệm hình sự. Chuyên gia pháp luật đề nghị Luật Phòng chống tham nhũng cần có điều khoản bảo vệ tốt hơn cho người tố cáo.
  • tranh luật bản quyền
  • Mất công vạch lá tìm sâu
    Chẳng con nào chết, riêng đầu ta u.
  • Luật Sở hữu trí tuệ đã có từ 10 năm nay, tuy nhiên hệ thống pháp lý về tác quyền âm nhạc chưa được hoàn chỉnh. Kẽ hở của luật dẫn đến những chuyện “đôi co” chẳng đẹp mắt giữa bên đòi tiền tác quyền và bên tổ chức biểu diễn.
  • luật bản quyền
  • Không luật, ta cãi tay bo
    Phần thắng ắt thuộc kẻ to cái mồm. 
  • Lâu nay việc soạn thảo luật được giao cho cơ quan hành pháp, điều đó dẫn đến tình trạng cơ quan hành pháp “vừa đá bóng vừa thổi còi”. Đáng ngại hơn, rất nhiều văn bản qui phạm pháp luật chồng chéo, “đá” nhau mà không có cơ quan nào đứng ra bãi bỏ. Nhiều đề đạt QH phải chủ trì việc làm luật và cần qui định trách nhiệm đối với đơn vị cá nhân soạn thảo văn bản trái luật.
  • luật chòng chéo
  • Luật bao sân, luật ban bừa
    Nghiêm minh thể chế như… “đùa chút chơi”.
  • Dù Thủ tướng đã đốc thúc, nhưng việc rà soát để bãi bỏ các loại giấy phép con ở các đơn vị vẫn diễn ra rất chậm và được thực hiện lơ là. Nguyên do không bộ, ngành nào muốn nhả ra lợi ích cục bộ.
  • trung ương địa phương
  • Người ta cứ cố lần khân
    Bởi còn luyến tiếc cái cần câu cơm.
  • Theo Ban Tiếp công dân trung ương, có một số cán bộ tham gia công tác giải quyết khiếu nại tố cáo còn thách đố người dân khi đến khiếu kiện, tạo dư luận bức xúc trong nhân dân. Đây chính là nguyên nhân dẫn đến việc người dân kéo nhau lên trung ương khiếu kiện tiếp.
  • thách kiện
  • Đã không bớt lửa thì thôi
    Đổ dầu thêm nữa nước sôi càng tràn.
  • Mặt nạ Hề

  • TTCX – Anh Hề đến năm Giáp Ngọ này tính ra đã được bốn bó chẵn.

mai thuê

  • Trong vòng bốn thập kỷ thì có chẵn 5 năm anh đã biết mơ đến… con gái và 10 năm biết mơ đến phụ nữ… đứng gần anh để chụp hình.
  • Dù cho là người chụp có dùng máy ảnh cơ hay sau này dùng máy chụp ảnh kỹ thuật số hoặc điện thoại di động thông minh, khi có mặt anh Hề đứng chung thì các cô gái liền đi qua chỗ khác. Thời gian có thể làm thay đổi mọi thứ nhưng thái độ đối với anh Hề, các cô gái trong cơ quan nhất định không bao giờ thay đổi – dù từ một thiếu nữ xinh như mộng bây giờ đã trở thành một bà nạ dòng. Cơ bản là gương mặt anh Hề trông rất hề nhưng không làm người khác cười mà chỉ muốn khóc. Cái gương mặt hề của anh – nó hề vì nó không theo một chuẩn mực nào của hề. Nó lộn xộn đường ngang, đường chéo. Vậy mà chưa nói nó còn bị ổ gà, ổ vịt vì hậu quả của một cơn bệnh đậu mùa. Gương mặt anh Hề đã được các chị em trong cơ quan dùng để nhát các đứa con quấy phá của mình. Mỗi khi dẫn con vào cơ quan đi ngang qua nhà kho – nơi anh Hề làm công việc lau chùi – các bà thường hú như hú khỉ: “Anh Hề… quơ anh Hề”. Sướng quá vì được các người đẹp trong cơ quan tỏ ý đoái hoài, Hề ta tất tưởi chân thấp chân cao chạy ra. Khi thấy Hề, hầu như người đẹp nào cũng chỉ vào anh Hề mà nói với con mình: “Mầy mà không ăn cơm (bỏ bú, rờ ti, tắm…) thì tao sẽ kêu anh Hề về nhát ma”. Mới đầu nghe vậy Hề cũng biết buồn nhưng nghe riết rồi quen đến nỗi Hề có cảm tưởng mình như một nhân vật có quyền đi… nhát con nít. Nhờ vậy mà Hề cũng cảm thấy trong lòng đầy tự hào về cái sự danh giá trong việc nhát ma con nít của mình.
  • Để chuẩn bị cho một tương lai về hưu, anh Hề đi học nghề thổi bong bóng nghệ thuật. Từ chiếc bong bóng, anh Hề có thể tạo hình thành con chó, con bướm, cành hoa và nhiều thứ khác, trừ gương mặt thằng hề. Anh Hề mua bong bóng về tập thổi cho thật điêu luyện, và để kiếm tiền được từ nghề làm bong bóng, anh Hề phải thực tập bằng cách thổi bong bóng tặng không.
  • Nghe tin báo Tuổi Trẻ Cười tổ chức ngày hội Kỷ niệm 30 năm hết sức là hoành (bánh) tráng, anh tự nguyện xin tham gia đứng thổi bong bóng nghệ thuật tặng miễn phí cho khách. Anh Hề gặp anh Hai cù Nèo để trình bày nguyện vọng. Sau khi cân nhắc 2 giây, Hai Cù Nèo nói:
  • – Ngày hội cười Tuổi Trẻ Cườiphải có hề…
  • – Dạ, em là Hề đây, hề chính hiệu hề.
  • – Chưa được cấp giấy phép biểu diễn thì chưa có chính hiệu. Nhưng có cách giải quyết… vấn đề đầu tiên là …
  • – … Là tiền đâu. Dạ, em là hề, em không có phong bì đưa cho các anh…
  • Hai Cù Nèo ngạc nhiên:
  • – Tui định đưa anh phong bì mà anh không nhận sao? Phong bì là để cho anh đi mua bộ quần áo hề xanh đỏ tím vàng với cái mặt nạ hề cười để khi anh đứng thổi bong bóng không ai thấy được mặt của anh.
  • Thế là đúng ngày hội Cười, người đi tham dự hội thấy ngay góc sân có một anh hề trong bộ quần áo đủ màu sặc sỡ như con chim két, trong cái mặt nạ cười cũng đủ màu xanh, đỏ, tím, vàng, với cái miệng đỏ chót, cười lên đến tận mang tai, mái tóc màu râu bắp phủ dài xuống tận mang tai. Anh Hề bơm bong bóng, tạo hình con chó, con chim rồi tặng cho bất cứ ai đi ngang, không phân biệt giới tính, hệ phái và số năm xuất hiện trên trái đất. Mồ hôi mẹ, mồ hôi con chảy dài trên gương mặt làm anh Hề hết sức ngứa ngáy nhưng vì nghệ thuật phải “hy sanh” một cách liệt oanh thôi.
  • Bỗng nhiên, một cô gái thật xinh đẹp dừng trước mặt anh Hề, nhìn thẳng vào mặt anh và nói:
  • – Anh cho em chụp chung một tấm ảnh nhé.
  • Nói xong, cô gái đưa chiếc điện thoại sì-mạt cho cô bạn mình và liền nép mình vào anh Hề. Ngạc nhiên, anh Hề cứng người như bức tượng vì không ngờ có người đề nghị chụp hình chung với mình. Sau đó, một vài cô gái khác đang đi chung quanh sân, thấy vậy cũng chạy tới anh Hề, đứng tựa vào người anh để chụp ảnh. Anh Hề cảm thấy nhột nhạt khi các cô gái đứng sát vào mình đến nỗi anh cảm nhận được hai bên cánh tay mình đụng vào “vật gì” cưng cứng trên thân người của hai cô gái. Điều nầy làm anh Hề ngất ngây như con gà tây khi được lên “phây”!
  • Anh Hề càng lúc càng đắt hàng những cô gái chàng trai đến xin chụp hình với anh. Bây giờ anh Hề bắt đầu ngừng thổi bong bóng để tạo dáng chụp ảnh chung với các cô gái. Khi thì quàng vai, khi thì giơ hai bàn tay làm móng vuốt, khi thì đưa cái mũi cà chua “thơm” vào má các cô gái. Khi anh Hề càng tạo dáng thì các cô gái càng cười nắc nẻ. Không ai phải ngại ngùng khi đứng với anh Hề mà còn hứng thú cùng nhau chia sẻ những tấm ảnh đã chụp được.
  • Cô gái chụp ảnh chung với anh đầu tiên, sau khi chụp ảnh rồi vẫn cứ đứng ở góc sân nhìn anh Hề. Một lát sau, chờ cho mọi người đi gần hết, cô mới mạnh dạn đi lại phía anh. Cô đứng gần và nói sát vào tai anh Hề:
  • – Anh hề ơi, cho em thấy mặt anh được không?
  • – Được chứ – Anh Hề phấn khích vì thấy một người con gái đẹp muốn nhìn mặt thật của mình.
  • Anh hề cởi mặt nạ ra. Anh cảm thấy gương mặt đầy mồ hôi của mình thật dễ chịu khi không còn ở trong cái mặt nạ nữa. Anh cầm cái mặt nạ phe phẩy trên gương mặt để cùng người đẹp chụp hình chung. Anh cười toe cái miệng và khi quay lại thì cô gái xinh đẹp đã… chạy mất dép.
  • Anh Hề không nghĩ rằng vì mình để mặt thật ra thì bị từ chối phũ phàng như vậy nên cứ nhơn nhơn mà nhe răng cười với những cô gái đi ngang qua anh. Anh còn ngỏ ý mời họ chụp hình chung nhưng ai cũng làm lơ. Đứng hoài mà chẳng ai đoái hoài, buồn tình anh lại đeo mặt nạ vào, lủi thủi đi về… cho nó được việc.
  • Sáng hôm sau khi vào kho để quét dọn, anh Hề nghe tiếng của hai cô nhân viên văn phòng nói oang oang:
  • – Ngày hôm qua tao đi dự hội cười, được chụp hình chung với anh hề vui, dễ thương vô cùng. Nè, tao chụp trên điện thoại nè, đẹp không?
  • – Ừ, đẹp quá há. Có tốn tiền không?
  • – Không. Mà nếu có tốn tao cũng chụp. Có cái hình này để lên phây-sờ-bút không vui sao?
  • Anh Hề tự hỏi cô gái này là ai mà sao hôm qua anh không biết. Có thể vì công ty anh hề làm việc quá đông nhân viên mà anh chỉ lủi thủi ở trong kho nên anh chẳng biết được ai mà cũng chẳng ai biết được anh. Có chăng chỉ là mấy bà tạp vụ sắp đến tuổi về hưu. Và bỗng dưng anh chợt nhớ đến câu nói đầy thương yêu và vô cùng giá trị của cô gái đối với anh: “Dù tốn tiền vẫn chụp”. À, muốn tốn tiền thì “đây” cho tốn tiền.
  • Thế là sau giờ làm việc, anh đeo mặt nạ và bộ quần áo hề đến các công viên, tụ điểm cho các cô gái, thiếu nhi đứng cạnh chụp hình. Lần này thì có thu phí đàng hoàng: giá 10.000 đồng cho 1 lần chụp. Với số tiền kiếm được, anh cảm thấy không cần phải đi làm thủ kho nữa để lên đời. Anh cảm thấy sống với mặt nạ hề dễ chịu, được nhiều người thích hơn nhiều khi sống bằng gương mặt thật. Kiếm tiền nhiều, lại được các cô gái xinh đẹp, đầy hương thơm đứng cạnh. Thỉnh thoảng còn được mời về biệt thự những đại gia để làm hề cho sinh nhật của những thiếu gia. Vừa ăn ngon, vừa được tiền, vừa được vui… Sao lại không khoái!
  • Bây giờ, anh luôn đeo mặt nạ hề ngay cả khi ngủ. Vì anh sợ trong cơn mơ anh gặp lại bộ mặt thật của mình. Gương mặt không ai thích. Người ta chỉ thích anh đeo mặt nạ, dù cho đó là mặt nạ hề!
  • ảnh-1_2

Để lại lời nhắn

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.