Nghề mới :”Nhậu thuê”!!

  • Phóng sự xã hội

  • Tôi đi làm… gái nhậu thuê

Theo  TT

  • “Đào” là cách gọi mà cả khách lẫn chủ các quán nhậu đặt cho những cô gái làm nghề nhậu thuê. Tôi bắt đầu làm “đào”, gia nhập đội quân nhậu thuê tự do sau khi nhận được sự đồng ý của chị Hà, một dân nhậu thuê lâu năm, nhận lời dẫn đi làm chung qua một người quen giới thiệu.
  • Chị Hà năm nay 28 tuổi, quê ở Nha Trang, người dong dỏng cao, da trắng, tóc dài và thái độ rất thân thiện. Nghe tôi tự giới thiệu có thể uống được khoảng 10 chai bia hoặc hai xị rượu từ khi còn là sinh viên, chị Hà gật gù: “Vậy bước đầu cũng tạm ổn, dần dần rồi luyện tiếp sẽ lên đô. Nghề dạy nghề mà…”.Lần đầu làm “đào”

    Gần 11g trưa, chị Hà gọi điện thoại kêu tôi trang điểm để đi làm: “Có khách nhậu gọi điện rủ đến chơi. Sửa soạn cho bắt mắt một tí nhé”. Sau một tiếng đồng hồ sửa soạn, váy áo, son phấn… cho tôi, chị Hà phán: “Được rồi đấy. Nghề này quan trọng nhất là phải biết nhậu. Uống được càng nhiều càng tốt nhưng ngoại hình càng đẹp, càng hấp dẫn thì khách mới thích mà cho tiền”.

    Chúng tôi có mặt tại quán T trên đường Nguyễn Thông, Q.3 sau 10 phút chạy xe máy. Quán sang trọng và lịch sự. Chị Hà nhanh chóng sà tới ôm ông khách quen nói những câu nhớ thương mùi mẫn rồi giới thiệu tôi cùng hai cô “đào” khác trong nhóm. Tôi được phân công ngồi cạnh ông Sáu, khách quen của chị Hà. Ông Sáu quê ở Quảng Nam, tên thật không ai biết nhưng chỉ thích mọi người gọi là “anh Sáu”. “Đào” quen của quán đều không ai biết ông làm nghề gì nhưng tuần nào cũng đến đây ba, bốn lần. Đi cùng ông Sáu là nhiều ông khách khác, khuôn mặt đầy vẻ cung kính, lúc nào cũng có vẻ như sợ ông Sáu phiền lòng.

    Thấy tôi nói giọng miền Trung, ông Sáu có vẻ quan tâm, không ép uống bia liên tục như mấy cô cùng bàn mà chỉ hỏi thăm hoàn cảnh gia đình, công việc… Được một chốc, bia ngà ngà say, ông Sáu quàng tay qua vai tôi nói: “Người đẹp mời các anh trong bàn 100% đi…”. Tôi nói mình mới vào làm, uống cạn 100% chưa quen, ông Sáu có vẻ không hài lòng. Ngay lúc đó chị Hà nháy mắt, tôi đành dốc cạn ly bia đắng nghét trong tiếng cười hưởng ứng của khách. Trong cảm giác choáng váng của men bia, tôi chợt thấy ông Sáu nắm tay mình đặt vào đó tờ 200.000 đồng.

  • nhậu thuê
  • Khách và một “đào” nhậu thuê đang là sinh viên tại một nhà hàng trên đường Nguyễn Thông, Q.3. Ảnh: Tuổi trẻ
  • Trong bàn, các ông khách vừa bàn luận công việc vừa ép “đào” uống bia vô cùng rôm rả. Sau một hồi ăn uống, ông Sáu kêu chị Hà ca hát cho xôm tụ. Chị Hà ngân nga bản tân cổ Lá trầu xanh rất ngọt ngào và chuyên nghiệp. Trong tiếng vỗ tay ủng hộ của mọi người, chị Hà hát tiếp: “Anh phụ em rồi anh không tới nữa. Để phiên chợ buồn héo úa lá trầu xanh…”. Ông Sáu nghe xong tỏ vẻ khoái chí, hôn lên má chị Hà một cái rồi rút ngay tờ 500.000 đồng thưởng công cho người hát.Sau buổi nhậu, chị Hà dặn: “Đừng có điên mà khách mời bao nhiêu là uống bấy nhiêu. Phải biết khéo léo nhìn mặt khách mà cư xử. Những ông mặt khó đăm đăm coi vậy chứ lại dễ tính, cứ nói mình uống không được thì họ cũng chẳng ép. Gặp những người khó tính quá thì lúc mới vô bàn nên nói khéo: em cả ngày hôm nay chưa ăn gì anh chờ em chút… Nếu mà ép nữa thì xin uống chung ly với họ”.

    Muôn phận… nhậu thuê

    Nhậu thuê ở TP.HCM có ba dạng: thứ nhất là “đào” chuyên nghiệp, làm việc cố định tại các quán dưới danh nghĩa là nhân viên PR. Thứ hai là dạng gái nhậu thuê “di động”, họ chỉ đi làm khi có điện thoại của khách yêu cầu hoặc khi nhân viên quản lý của các quán gọi đến. Thứ ba là dạng nhậu thuê “nghiệp dư”, đó là những người có trình độ, có nhan sắc nhưng vẫn nhận lời đi nhậu để tiếp khách khi có người trả giá cao.

    Thành phần tham gia đội quân nhậu thuê cũng khá đa dạng: nhân viên các quán nhậu, quán cà phê… sau một thời gian chuyển hẳn qua làm “đào” nhậu thuê để có thu nhập cao hơn nhờ có ngoại hình, uống được bia, rượu. Đến cả sinh viên, công nhân làm nghề “tay trái”, và những cô gái không làm nghề gì khác, chỉ chuyên sống làm “đào”… Lứa tuổi cũng vô cùng phong phú: từ 15,16 đến trên dưới 30. Thu nhập của họ hoàn toàn dựa vào tiền bo của khách. Thấp nhất là 200.000-500.000 đồng, cao thì cả triệu đồng. Tùy theo khả năng uống bia, rượu, ngoại hình, giao tiếp của “đào” và thành phần, đẳng cấp của khách.

    Mặc dù không phải trả cho họ bất kỳ đồng nào nhưng để được gia nhập đội quân nhậu thuê thường trực tại các quán hoặc được người quản lý các quán lưu tâm gọi đến khi khách có nhu cầu, các cô gái nhậu thuê được chọn trên ba tiêu chí: uống tốt bia rượu, ngoại hình xinh xắn và có khả năng giao tiếp, ca hát. Nếu có trình độ, kiến thức để bàn luận khi khách cần lại càng được ưu tiên.

    Nhà hàng CM trên đường Trần Hưng Đạo, Q.5 “tuyển” nhân viên nhậu thuê “thường trực” phải có ngoại hình đẹp, chân dài, tuổi không quá 25, có kỹ năng giao tiếp; còn nhà hàng BMK trên đường Lý Thường Kiệt thì “đào” không chỉ xinh, hấp dẫn mà còn phải có khả năng uống được ít nhất tám chai bia liên tục trở lên và biết ca hát…

    Ông L.M., quản lý nhà hàng HT trên đường Trường Chinh, Q.Tân Bình, đồng ý nhận tôi làm “đào” tại quán sau khi thử khả năng uống năm chai bia liên tục và cả phỏng vấn vài câu kiến thức cơ bản về lịch sử, địa lý, du lịch… và tình hình thời sự vì “khách của quán đều là dân có trình độ. Mỗi khi họ bàn luận vấn đề gì thì em cũng phải biết nói vô dăm ba câu cho họ có hứng thú”.

    Còn bà H.L., quản lý nhà hàng HK ở khu phố ăn nhậu gần sân bay Tân Sơn Nhất, nhìn tôi từ đầu đến chân nói: “Nhìn em ra dáng sinh viên, ngoại hình tạm chấp nhận được. Nhưng nhớ ưu tiên số một là phải biết uống và nói chuyện vui vẻ với khách nhé. Say vào mà chửi khách hay ói lênh láng làm khách phiền lòng là “bai” liền. Nhậu tốt thì mỗi ngày chị bố trí cho nhậu 2-3 bàn, toàn khách xịn, thu nhập rủng rỉnh”.

    Gần bốn tuần chạy quanh các quán nhậu ở mấy quận trung tâm TP, tôi làm quen được với nhiều “đồng nghiệp” trẻ măng. Nhiều cô chưa đủ 16 tuổi nhưng từ cách ăn mặc cho đến tiếp khách lại rất sành sỏi. Út Hồng (21 tuổi, quê Tiền Giang), “đào” ở quán L đường Phan Đăng Lưu, Q.Bình Thạnh, động viên: “Chị cứ làm đi, không ai đánh giá gì công việc của mình đâu. Mình nghèo mới đi làm nghề này, đổi sức khỏe để uống bia mua vui cho khách chứ đâu có làm gì xấu. Chị đi làm nhớ sửa soạn cho dễ thương xíu, phải biết nói chuyện vui trong lúc nhậu mấy ổng mới thích. Ở đây có mấy đứa ngoại hình thường thôi nhưng biết ý khách nên kiếm tiền bo rất nhiều”.

    Út Hồng cho biết cô làm nghề này được hơn ba năm, kiếm được bao nhiêu tiền đều gửi về quê cho ba mẹ trả nợ hết, bây giờ đang góp tiền để xây cho ba mẹ cái nhà đàng hoàng. Hồng dự tính nếu mọi chuyện suôn sẻ, cô làm thêm vài năm nữa kiếm một số vốn rồi lấy chồng. Hiện Hồng sống chung với người bạn trai hơn mình hai tuổi trong một phòng trọ trên đường Huỳnh Văn Bánh (Q.Phú Nhuận). Tôi hỏi bạn trai có biết cô làm nghề này không, cô vui vẻ nói: “Biết chứ nhưng ảnh chấp nhận”. Tôi tỏ vẻ ngạc nhiên. Út Hồng chỉ Phương (19 tuổi, quê Bến Tre) và nói: “Thằng chồng nó hôm nào chẳng đưa đón nó đi nhậu. Chồng nó đi làm thợ hồ ở công trình, phơi nắng cả tháng không bằng nó ngồi bàn nhậu thuê một tuần. Lúc đầu cũng ghen nhưng rồi phải chịu thôi…”.

  • (Theo Tuổi trẻ)
  • Đêm dài lắm mộng

    TT – “Tiệc rượu đêm nay chưa tàn cuộc, sơn ca đành vội vã bỏ đi sao? Hãy ở lại đây chia nhau vài mẩu chuyện rồi sáng mai mỗi kẻ một phương trời. Có gì vướng bận nhau đâu…”. Giọng ca cổ ngọt và trầm của Trúc trong cơn say nghe buồn ảo não.

    Kỳ 1: Tôi đi làm “đào”
    Kỳ 2: Ma lực của đồng tiền
    Kỳ 3: Cạm bẫy

    nhậu thuê
    Chuốc bia cho các cô gái nhậu thuê cũng là thói quen thường gặp của nhiều ông khách – Ảnh: T.M.

    Gần 12g đêm, tiệc nhậu đã tàn, chỉ còn hai người khách quen ngồi nán lại nghe Trúc vừa đờn ghita vừa hát. “Bản ca cổ này cũng là tâm trạng của tụi em đó mấy anh ơi. Đêm dài lắm mộng mà. Dự tính rất nhiều, mơ ước rất nhiều nhưng rồi chỉ triền miên trong những cơn say lại thấy đời bế tắc… Thôi thì cứ uống để tìm quên”, giọng Trúc nghèn nghẹn.

    Nước mắt hồng nhan

    Cách đây ba năm, khi mới từ Cà Mau lên Sài Gòn, Trúc quen một bạn trai là sinh viên ngành luật hơn Trúc hai tuổi. Bạn trai chỉ biết cô là nhân viên phục vụ trong một nhà hàng. Biết nhau hơn một năm, anh người yêu tốt nghiệp ĐH và tính chuyện hôn nhân nên dẫn cô về nhà ra mắt cha mẹ.

    Vừa bước vào nhà, Trúc tái mặt khi thấy cha người yêu là ông khách hôm trước vừa ngồi bàn với mình. Không biết sau đó người cha nói gì với con trai nhưng người yêu của cô không nhắc gì đến chuyện tương lai nữa. Mối quan hệ của hai người cứ lạnh nhạt dần rồi chia tay. Từ đó, cuối buổi nhậu với khách, bao giờ cô cũng khóc…

    Giới nhậu thuê thường truyền tụng nhau câu chuyện về một cô “đào” tên Thùy, 19 tuổi, dân Sài Gòn chính gốc, từng là sinh viên ĐH ngành ngân hàng. Thùy uống khỏe mà không cần mồi.Thành tích trong bàn nhậu của cô là ngậm kẹo mút, uống bia đấu tay đôi với khách. Sau 24 chai bia uống liên tục, ông khách ngã lăn quay còn Thùy vẫn tỉnh.

    Thùy tóc dài, khuôn mặt khá hiền so với vẻ bất cần đời mà cô thể hiện. Cô không nói nhiều về mình nhưng theo lời kể của nhiều người trong nghề, gia đình Thùy rất giàu. Cha mẹ cô ly dị cũng chỉ vì người cha, giám đốc một doanh nghiệp xăng dầu lớn ở Q.5, mê một cô gái nhậu thuê.

    Sau khi cãi nhau với cha, Thùy bỏ học, bỏ nhà, thuê phòng ở riêng và đi làm “đào” nhậu thuê ngay tại nhà hàng nơi cha cô trước đây từng lui tới để “trả thù đời”. Khi nhậu, Thùy tỏ vẻ đàn chị, rất sành điệu nhưng cứ tàn cuộc nhậu, về phòng trọ đêm nào cô cũng khóc.

    Sau những cơn say…

    Gần 1g sáng, ngay góc đường Lê Văn Sỹ – Trần Huy Liệu, Q.Phú Nhuận, các “đào” loạng choạng đi về sau một buổi nhậu thuê. Chị Hà than thở cả tuần nay chỉ được khách gọi đi nhậu có hai lần, mỗi lần được bo 200.000 đồng, phải tính toán cân đối sao cho đủ chi tiêu cả tuần. “Đâu phải lúc nào cũng có “show” liên tục.

    Và cũng đâu phải gặp khách sộp, vung vít tiền bạc hoài, có khi 5, 6 ngày chỉ kiếm được 200.000, 300.000 đồng. Chi phí phấn son, quần áo tiêu tốn hết. Nếu không biết chắt bóp thì không đủ xài chớ nói gì gửi về quê, dành dụm lo cho tương lai”, chị Hà bảo vậy.

    Về phòng trọ, chị Hà lấy một chai rượu đế ra bắt cả nhóm uống tiếp. Vừa nâng ly, chị Hà vừa nghêu ngao hát: “Sau những cơn say, thấy lòng mình vẫn bơ vơ…”. Rồi chị nói: “Phải tính toán cho cuộc đời của mình thôi. Mấy năm nhậu thuê, tao dành dụm được ít tiền. Tháng 8 này, tao về quê mở quán cà phê ngay con lộ trước nhà. Khi nào tao về, tụi bay nhớ mở tiệc mừng tao giã từ cuộc đời nhậu…”.

    Còn Ly thổ lộ cô đã chuẩn bị cho tương lai bằng việc đi học nghề. Tiền kiếm được Ly gửi vào ngân hàng và học nghề trang điểm cô dâu. Ly nói cô luôn bị ám ảnh hãi hùng những đêm say mèm, đi về nhà không nổi, chạy xe mà cứ suýt tông vào người khác. Và rồi có lẽ sẽ không có người đàn ông đàng hoàng nào dám lấy vợ là “đào” quán nhậu. Rồi lo lắng đủ điều về sức khỏe. Tương lai đời nhậu thuê mờ mịt lắm…

    Trong căn phòng của cô có rất nhiều mỹ phẩm và dụng cụ trang điểm. Khoe với tôi mấy tấm hình người mẫu mà Ly trang điểm, cô nói: “Đã có người đặt hàng em trang điểm cô dâu rồi đó chị. Cuối năm nay em ra nghề, mở tiệm, chấm dứt những ngày bia rượu…”.

    Chân dung “thượng đế”

    Ông H.H.M., quản lý nhà hàng SM trên đường Bạch Đằng, Q.Bình Thạnh, cho biết nhậu thuê xuất hiện tại Sài Gòn đã 7, 8 năm nay. Ban đầu “nghề” này chỉ là tự phát, do một số khách có nhu cầu thuê mướn các cô gái trẻ có khả năng uống bia, rượu đến nhậu cho vui vẻ bàn tiệc. Nhưng ba năm trở lại đây, dịch vụ nhậu thuê phát triển khá nhanh, gần như nhà hàng, quán nhậu nào cũng có, xuất phát từ nhu cầu của khách.

    Theo ông M., những “thượng đế” của quán nhậu có nhu cầu thuê mướn “đào” tiếp rượu cũng đủ dạng, nhưng phổ biến nhất là một số “đại gia”, “thiếu gia” khi ăn nhậu có nhu cầu thuê vài cô gái tiếp bia, nói chuyện để không khí thêm rôm rả. Dạng thứ hai là các ông khách làm ăn, kinh doanh, mỗi lần nhậu tiếp khách thường gọi “đào” đến uống bia theo nhu cầu đối tác.

    Ông M. kể nhiều lần có những khách gọi điện cho ông yêu cầu tìm các cô gái nhậu thuê không chỉ có khả năng uống bia, rượu, đẹp, chân dài mà còn phải có trình độ, kiến thức để đóng vai thư ký đi tiếp khách cùng với sếp. Dạng thứ ba, khách là dân có “máu mặt” của một số cơ quan quyền lực, ăn nhậu và cả tiền bo bao giờ cũng có người trả. Cuộc nhậu có khi là những bữa tiệc hậu tạ hoặc chỉ là ăn nhậu giải trí đơn thuần do “đàn em” tổ chức.

    Cũng có một số ông khách si mê các “kỳ nữ nhậu thuê” nên mỗi tuần “đóng đô” tại quán đến 3 – 4 ngày và bo hậu hĩnh để lấy lòng người đẹp. Nhưng theo ông M., khách dạng này không nhiều, thường là các ông nhậu xong có người tại chỗ trả tiền hoặc gọi điện sẽ có người đến thanh toán.

    “Thật ra nghề nhậu thuê cũng là một kiểu nhân viên tiếp chuyện với khách trên bàn tiệc, không giống với dạng bia ôm đã hết thời. Bây giờ mỗi khi nhậu, nhiều ông khách có nhu cầu trò chuyện với những cô gái xinh xắn, biết uống bia nhưng phải còn có kiến thức, trình độ để chia sẻ, giải tỏa những căng thẳng trong công việc, cuộc sống. Thậm chí có ông kêu “đào” đến để nhậu chỉ giống như một người bạn chịu lắng nghe ông ta kể những ức chế trong lòng. Nhiều ông khách cực kỳ nghiêm túc khi ngồi nói chuyện với “đào”, không hề lả lơi, cợt nhả hay sàm sỡ. Chúng tôi tuyển “PR” nhậu thuê cũng theo những tiêu chí trên. Phát hiện người nào “đi khách”, ôm ấp khách là ngưng hợp tác ngay” – bà L.T.L., chủ nhà hàng ĐS, khu vực Bàu Cát, Q.Tân Bình, nói.

    Ông T.V.N. – giám đốc một doanh nghiệp kinh doanh hàng điện máy, điện tử, thường thuê “đào” tiếp khách mỗi khi đi nhậu – nói: “Tôi nghĩ công việc nhậu thuê không xấu, cũng xuất phát từ cung và cầu mà thôi. Chỉ có trong môi trường bia rượu, nhiều khách có ý không tốt và các cô gái cũng sa ngã nên nghề này bị biến tướng”. Mỗi khi ngồi với đối tác, ông N. luôn gọi vài cô “đào” đến ngồi chung bàn để rót bia, gắp mồi và thỉnh thoảng mời mọi người trong bàn cụng ly, xen lẫn những câu nói đùa vui vẻ, tuyệt đối không bao giờ có chuyện sờ sẫm, cợt nhả giữa “đào” với khách.

    “Nhiều lần tôi đi nhậu với bạn bè hay đối tác, họ đều gọi các “đào” đến cho cuộc nhậu thêm vui, buổi tiệc thêm khí thế. Có nhiều lý do để cánh mày râu đi nhậu kêu các cô gái đến ngồi chung, có người nhậu bia bọt vào thích nhìn phụ nữ đẹp uống bia, thỏ thẻ, cũng có khi chỉ vì cả nể bạn bè hay làm vừa lòng đối tác… Và bọn tôi cũng chỉ dừng lại ở giới hạn đó”, V.Q.H. – chủ một doanh nghiệp xây dựng và kinh doanh sắt thép ở Q.1, TP.HCM, khách quen của quán nhậu H trên đường Trần Hưng Đạo, Q.1 – lý giải.

    “Con Chim Già Kontum” sưu tầm

    116_6733

Để lại lời nhắn

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.