Đọc tiếp “TÓC MAI” tự truyện của vhp.Hạ Vũ-Chương 10 và Chương cuối

truyenngandai

VHP 61a ok

vhp.Hạ Vũ

TÓC MAI

VHP 52 ok-1

                   

Chương 10  Sòng Đời Trắng Tay    

Hồng tiếp tục gởi cho Quang những gói quà “cứu đói” 5 kí-lô mỗi ba tháng theo quy định của Nhà Nước, có kèm những lá thư vừa “hô khẩu hiệu” vừa nói lóng.  Quang không nói gì trong thư hồi âm nên Hồng nghĩ bọn cai tù không hiểu những gì nàng ám chỉ trong thư  và vì thế nàng “đường ta ta cứ đi, việc ta ta cứ làm” cho đến một ngày Hồng nhận thư  của Quang được gởi từ một đơn vị bộ đội mà tên người gởi ghi ở bì thư  hoàn toàn xa lạ với nàng.  Trong thư Quang báo tin anh đã được chuyển trại về Nam và anh sẽ ném bức thư này ở một ga xe lửa với hi vọng đồng bào nhặt được gởi giùm.  Hồng nghĩ có lẽ một cậu nghĩa vụ quân sự nào đó nhặt được và gởi lá thư này đi.  Qua sự kiện này, tấm lòng người dân Miền Nam vẫn còn đầy ắp tình thương mến những chiến sĩ Việt Nam Cộng Hòa.  Lá thư này chứng tỏ Hồng vẫn còn một chỗ đứng không nhỏ nhoi chút nào trong tim Quang.

 

Vì các trại tù trong Nam không có quy chế gởi quà, Hồng mất đi dịp giúp đỡ Quang  nhưng nàng an tâm vì trong Nam  đường đi không nhiêu khê cách trở như núi rừng Miền Bắc.  Gia đình người tù thăm nuôi dễ dàng, có thể tiếp tế thực phẩm và thuốc men cho thân nhân nhiều hơn ở ngoài Bắc.  Hồng không có tư cách gì để làm công việc đi thăm nuôi Quang nên nàng dừng lại, để việc đó cho gia đình anh lo.  Thêm nữa, khí hậu trong Nam không khắc nghiệt như Miền Bắc, dân tình lại thương mến các chiến sĩ VNCH, do đó sự  an toàn và sức khỏe của Quang sẽ khả quan hơn khi ở ngoài Bắc.  Hồng cũng mừng cho Quang khi biết vợ anh đã vượt biển thành công qua những lá thư nói lóng anh gởi cho nàng.  Chút nghĩa cũ dành cho Quang, nàng tự coi như đã làm xong.  Viết thư “hô khẩu hiệu” hoài cũng đâm ra chán, không còn biết phải nói gì nữa nên từ đó thư Hồng cũng thưa dần. Cơn bão tình cảm bộc phát dữ dội rồi cũng từ từ tàn phai.

Tuy nhiên, cơn bão ấy sắp tàn một cơn giông khác nổi lên, đánh cơn bão cũ tan rất mau.  Một người quen của Hồng tình cờ biết được Xuân có người đàn bà khác và đã sanh một đứa con nên tức tốc viết thư cho nàng biết.  Chuyện này Xuân giấu mọi người và lẽ dĩ nhiên luôn cả nàng.  Hồng đã làm một kịch sĩ tài tình đến nỗi con cái, người thân, và bạn bè ai ai cũng tưởng nàng đang hạnh phúc chờ ngày gia đình đoàn tụ.   Hồng không muốn con cái chịu ảnh hưởng không đẹp do người lớn làm ra và nàng cũng muốn con mình rời khỏi Thiên Đường Xã Hội Chủ Nghĩa này. Nàng giả vờ không biết và khéo léo viết thư cho Xuân nói rằng nếu anh muốn cưới người khác thì nàng sẵn sàng chia tay một cách êm đẹp chỉ với một điều kiện Xuân phải bảo lãnh mẹ con nàng qua Mỹ.  Nhưng Xuân vẫn một mực nói yêu vợ con. Hồng nghĩ một phần cũng do lỗi của nàng chết nhát không dám ôm con vượt biển. Thời gian vợ chồng xa nhau quá lâu trong khi hai chánh phủ Mỹ – Việt chưa đạt được thỏa hiệp chung về chuyện đoàn tụ gia đình, việc chính thức ra đi giậm chân tại chỗ. Trách mình chớ dám trách ai!

 

Khi Nhà Nước nhận đơn xin đoàn tụ, Sở Giáo Dục Thành Phố lại chỉ thị rằng các thầy cô giáo  nạp đơn xin đi nước ngoài sẽ không đủ tư cách để đứng trên bục giảng.  Hồng đành phải từ giã nghề dạy học, chuyên tâm ra chợ trời “phe phẩy,” nhập bọn với nhóm của Cẩm Vân.

Hằng ngày Hồng lên xe buýt ra chợ trời Tân  Định, chợ Bà Chiểu, hoặc chợ Huỳnh Thúc Kháng, có khi xa hơn như chợ Kim Biên…  Hôm ấy nàng vừa xuống trạm chợ Tân Định liền gặp Cẩm Vân bước tới tươi cười nói:

– Này Hồng, có người giới thiệu mình một mối làm ăn khá lớn, buôn bán một số mặt hàng y tế.  Ngày mai đi gặp người ta.  Mi muốn không, mai theo ta.

Hồng đáp:

– Em thấy buôn bán như vầy cũng đủ sống rồi.  “Tri túc tiện túc” chị à.  Vả lại em cũng được chồng “chi viện” chút đỉnh để nuôi con.

– Đừng ỷ lại vào chồng, Hồng ơi.  Theo mình biết, hồ sơ đoàn tụ đang bị đình chỉ vì Mỹ – Việt đang cò kè bớt một thêm hai, không biết chừng nào mới thỏa thuận xong.  Những trại tị nạn ở các nước láng giềng đã đóng cửa.  Thuyền nhân biểu tình rần rần, nghe phát rầu. Bây giờ muốn đi được chỉ còn nước “chạy” diện xuất ngoại trị bệnh, đương nhiên là tốn “cây.”  Mình đang làm hồ sơ đây, để xem có được không.  Nếu được, mình giới thiệu “đường dây” cho Hồng.  Lẽ dĩ nhiên là cần tiền đó, ráng mà kiếm để cho… người khác hưởng, nếu muốn đoàn tụ với chồng.

Nghe chị nói vậy, Hồng thấy sao cay đắng trong lòng nhưng không nói ra.  Nàng chỉ cần đem con ra khỏi cái “Thiên Đàng” khắc nghiệt này, chứ không cần chồng nữa.  Nàng sẽ đứng trên đôi chân mình, không cần dựa vào ai cả.  Nghĩ đến đó, Hồng gật đầu nhận lời.

Chị Cẩm Vân nói tiếp:

– À, còn một chuyện này nữa suýt chút xíu mình quên.  Báo tin “hồ hỡi phấn khởi” cho “cưng” đây.  Sáng, đứa em Thiếu Tá “Giặc Lái” của mình, sau  mười năm học tập đã “tốt nghiệp” Đại Hộc Máu với bằng cấp “Hậu Tiến Sĩ” vừa “vinh quy bái tổ” ngày hôm qua.  Như vậy cũng mừng, có lẽ Mỹ – Việt thỏa hiệp được điều gì đó rồi.  Hi vọng những “xanh (xao) viên” của trường “Đại Học” này từ từ sẽ được ra trường hết ráo, trong đó có anh chàng Quang của mi.

– Em xin chia vui với chị, cho em gởi lời chúc mừng tới anh Sáng , nghen.

– Thôi mình đi chạy hàng đây, tới giờ hẹn rồi.  Nhớ đúng hẹn ngày mai, 9 giờ sáng tại chỗ này.

Hồng ngẩn ngơ bước vào chợ Tân Định. Tin Sáng được về khiến Hồng chạnh lòng nhớ tới Vũ, người bạn hàng xóm của nàng, một Sĩ Quan Báo Chí xuất thân trường Thiếu Sinh Quân và Võ Bị Đà Lạt. Anh bất khuất, không chịu cảnh bó thân vào rọ, đã can đảm vượt ngục nhưng đau đớn thay chuyện bất thành!

Hồng nghe được tin buồn này từ một người bạn tù của Vũ. Sau khi được thả về anh ta đến thăm và cho gia đình Vũ hay rằng, ngay hôm bắt được Vũ chúng nó đóng vội vàng một trụ gỗ ở sân trại, bắt tất cả tù trong trại ngồi chứng kiến cảnh xử tử để răn đe họ. Chúng còn bố trí sẵn vợ con anh em của chúng  giả danh “nhân dân”  làm cò mồi.  Vũ can đảm nhận mình là người tổ chức cuộc vượt ngục và đi đoạn hậu để hai người bạn tù được thoát.  Anh đã bị chúng “đánh hội đồng” bầm giập đến nỗi chân đứng không vững.   Cuộc tra khảo dã man của thời Trung Cổ được thực hiện ở cuối Thế Kỷ Hai Mươi tại nước Việt Nam dưới sự lãnh đạo của các “Đỉnh Cao Trí Tuệ Loài Người!”  Sau khi không khai thác được gì, chúng mang anh ra pháp trường trong lúc bọn giả danh nhân dân vung tay hò hét: “Giết!… giết tên phản động… giết!… giết chết nó!” Chúng trói chân Vũ, bẻ quặt hai tay anh ra sau trụ gỗ hành quyết trói lại.  Sợ Vũ chửi “Cách Mạng,” chúng nhét một trái chanh vào miệng anh và lấy vải bịt chặt lại.  Tuy không nói được nhưng anh vẫn biểu lộ sự can trường và lòng uất hận của mình qua những âm thanh tắt nghẹn trong cổ họng.   Mắt anh tóe lửa nhìn trừng trừng vào mặt kẻ thù. Chúng lấy mảnh vải đen che kín đôi mắt căm hờn đó lại mặc tình cho Vũ lắc đầu, mạnh mẽ phản đối.  Chúng nả những viên đạn oan nghiệt thẳng vào tim anh, thân anh khuỵu xuống, đầu gục về phía trước, máu trào ra ướt đẫm tấm thân tù đày gầy guộc của anh.   Ôi! Máu anh đã tô thắm màu cờ sắc áo binh chủng của anh và đã góp phần viết nên trang Quân Sử  Thân anh đã trở về lòng Đất Mẹ, nhưng tình yêu nước của anh, tinh thần dũng cảm, nhân ái của anh vẫn ngời sáng, bất diệt …

 

Tội nghiệp! Bác Mười, mẹ của Vũ, nằm liệt giường cả tháng trời sau khi hay hung tin này. Mỗi khi Hồng đến thăm, bác luôn ôm lấy nàng và khóc làm nàng cũng không tránh khỏi xót xa rơi lệ.  Hình ảnh cái chết bất khuất, oai hùng của Vũ và cảnh tre già khóc măng non của mẹ anh đã theo nàng một thời gian dài…

Nhìn dáng Cẩm Vân quay đi với niềm vui người em được thả về, Hồng thầm nói với Vũ: “Vũ ơi, em khâm phục anh, em ngưỡng mộ tinh thần bất khuất của anh.  Tuy không “Thành Công” nhưng anh đã “Thành Nhân.”  Bà con xóm làng và cả em nữa, tự hào về anh,  nhưng sao em vẫn muốn anh sống, vẫn muốn có anh trong xóm làng mình, muốn có anh săn sóc bác Mười, và em mơ một ngày nào đó em được hãnh diện cùng anh nghiêm trang chào lá cờ tung bay phất phới trở lại trên bầu trời trong xanh thanh bình của quê hương chúng ta.”

chợ trời 1

 

Hôm sau Hồng theo Cẩm Vân đến một ngôi nhà không lớn lắm, tầm cỡ bật trung, nằm cuối con hẽm, trước sân có hàng cây hoa hồng đủ màu đang ra hoa khoe sắc thắm.  Bên cạnh là một chậu cây kiểng cắt tỉa kỹ lưỡng đẹp mắt. Giữa thời buổi cơm áo gạo tiền khó khăn như thế này mà chủ nhân còn để tâm tới cây cảnh hoa lá… chắc hẳn là một người yêu nghệ thuật, ngày xưa rất sính thơ văn.  Bước vào nhà, Hồng đứng khựng trước chủ nhân trong khi Cẩm Vân mừng rỡ, ríu rít nói:

– Chào sư huynh Lữ.  Thật không ngờ quả đất quá ư là tròn!  Đồng môn chúng ta còn được gặp lại nhau ở đây.  Không ai ngờ bao nhiêu thương hải tang điền mà còn gặp lại nhau.

Chủ nhân ngẩn người một lúc mới lấy lại bình tĩnh và mời khách ngồi, lăng xăng vừa rót nước vừa nói:

– Không ngờ!  Không ngờ!  Cám ơn Trời Đất.

Hồng reo vui:

– Bấy lâu em không biết anh ở nơi đâu, nay gặp lại thấy anh khỏe mạnh và toàn vẹn thân thể, ra tù có công ăn việc làm khá như thế này, em mừng lắm.

Nói tới đó, Hồng thoáng thấy nét xúc động trên gương mặt anh liền hỏi thăm:

– Chị đâu, anh? Cho em chào một tiếng.

Lữ vào trong, mời bà xã ra giới thiệu. Trong khi quí bà chuyện trò xoay quanh việc thăm hỏi gia đình, con cái, cặp mắt của Lữ thỉnh thoảng nhìn Hồng, ánh lên vẻ vui mừng nhưng không giấu được nét buồn làm nàng chợt nhớ mấy câu thơ của anh gởi năm xưa.  “Tình ta là một con sông, Vì em nghiêng bóng nghẽn dòng nước trôi.”  Vì nàng xuất hiện nên cuộc đời anh không còn bình an và hạnh phúc?  Hơn hai mươi năm trời mà anh vẫn không quên được nàng?  “Đời anh là cánh chim Trời, Nhớ ngàn Mây ấy biết đời nào quên.”  Tình yêu đem đến vạn lần sầu là đúng hay sao đây!  Hồng chợt nhớ đến một bài hát mà lời ca có lẽ nói lên tình cảnh này:

 

Em mặc ai sầu đuổi bắt mây,

Mây của em cũng xa tầm tay.

Mây trôi xa tít chân trời ấy,

Héo hắt em nhìn Mây Trắng bay

Lỡ đuổi theo sau một bóng mờ,

Tình lỡ trao thầm một bến mơ,

Lỡ buộc dây tơ, tơ lỡ đứt,

Lỡ mang sầu nhớ kết thành thơ…”

(Trích Đuổi Bắt Mây

Nhac: Huỳnh Trọng Tâm

Thơ: vhp.Hải Vân)

Sau một lúc dao động về cuộc hội ngộ tình cờ ngày hôm nay, Hồng quyết định không tham gia vào việc làm ăn.   Nàng liền gợi chuyện mua bán là phần chuyên môn của Cẩm Vân để cho chị bàn với Lữ, nàng chỉ đóng vai người bàng thính. Khi hai nàng kiếu từ ra về, Lữ hứa:

– Chúng mình là đồng môn thân tình, tôi sẽ mang hàng đến nhà hai cô, không lấy tiền đặt cọc, chừng nào tiêu thụ xong đưa tiền cũng được.  Món nào không bán được, hai cô đưa lại cho tôi, đừng ngại ngùng gì hết.

Hồng từ chối khéo:

– Cám ơn anh đã giúp đỡ.  Em nghĩ em không có khả năng buôn bán mấy mặt hàng này.  Chị Cẩm Vân rành việc hơn, anh giao cho chị ấy đi.  Cho phép em rút lui.

Lữ đùa:

– Chưa ra quân mà đã tháo chạy rồi.

– Thật mà! Em biết khả năng của em.

Hôm sau, Lữ đột ngột đến nhà trong khi Hồng đang chuẩn bị ra chợ trời. Anh tâm sự, giọng buồn buồn:

– Đầu óc anh sao quá chậm.  Mãi đến đêm, trằn trọc không ngủ được, anh mới  hiểu ra lý do em từ chối làm ăn với anh.  Em muốn xa lánh anh chứ gì?  Xin em cho anh một góc đứng thật nhỏ trong trái tim em cũng đủ rồi.  Đừng lánh mặt anh, hãy coi anh như các sư huynh đồng môn khác, và cho phép thỉnh thoảng anh đến thăm em, có được không?

– Thì em vẫn coi anh là một trong các sư huynh đấy mà.  Nhưng …. xin lỗi anh, cho em rút lui việc làm ăn này.

– Anh hiểu ý của em muốn chúng ta ít liên lạc với nhau.  Em ngại vợ anh ghen à?  Bà ấy không ghen bậy đâu, vì biết công việc làm ăn của anh cần phải tiếp xúc với nhiều cô, nhiều bà.  Anh yêu em và anh cất kỹ tình yêu này trong lòng.  Bà ấy biết từ lâu.  Bà cũng biết anh không làm điều gì bậy, và bổn phận người chồng người cha anh lo tròn.  Trách anh sao được.

– Chị ở bên cạnh anh nên chị biết, còn ông xã em ở xa.  Ông mà nghe phong thanh điều tiếng về em thì kẹt cho em anh ạ.  Tránh trước vẫn hay hơn.

– Mình có làm điều gì đi quá ranh giới cấm đâu, chỉ liên lạc với nhau trong việc buôn bán thôi mà. Yêu em, anh để trong lòng, em cũng không cho sao?

– Em không rộng lượng được như chị.  Em ích kỷ lắm.  Với em, tình yêu phải trọn vẹn cả hồn và xác.  Thiếu một trong hai, hạnh phúc khập khễnh, em sẽ buồn chết đi thôi.

– Em đã nói vậy thì anh phải chịu, chỉ xin em cho phép anh thỉnh thoảng ghé thăm là anh vui rồi.

– Anh cứ ghé nếu anh vẫn giữ được tình cảm đồng môn.  Quá khứ, mình hãy cho qua đi.

Hồng nói xong câu này, chợt nhận thấy mình đòi hỏi một điều vô lý.  Nàng có bỏ qua quá khứ của mình được không mà bảo người khác bỏ?  Quá khứ làm nền cho hiện tại.  Phải có quá khứ đó mới có hiện tại này mà!

Lữ đáp:

– Cho anh hơn tình đồng môn một chút: được xem em như một hồng nhan tri kỷ.

Nói xong, anh lặng im một lúc rồi tiếp:

–  Anh trông em gầy và hốc hác lắm.  Hãy cố gắng giữ gìn sức khỏe.  Anh có chai thuốc bổ Multi-Vitamin vừa mua được của một người lãnh quà nước ngoài, xin làm quà nhân gặp lại em.  Một ngày uống một viên, nhớ nghe em.  Chỉ mất một phút cho một viên thôi, đừng quên.  Khi thuốc hết, anh sẽ nhờ người mang đến chai khác nếu em không muốn gặp anh.

Thấy Lữ tuy không phải là chồng của Hồng nhưng quan tâm và săn sóc nàng trong khi chồng nàng đang vui vầy với người đàn bà khác, bỏ quên nàng, Hồng cảm động nhìn Lữ và đáp:

–  Cám ơn anh.  Em sẽ uống.

Lữ chào ra về, trước khi ra cửa anh nói thêm một câu làm nàng cảm thấy mắt mình cay cay:

– Một ngày xin em cho anh chỉ một phút thôi.

Hồng thẩn thờ nhìn theo Lữ cho đến khi bóng anh khuất dạng.  Nàng thầm nghĩ, anh đã khéo léo đưa hình ảnh của anh vào viên thuốc bổ hằng ngày này.  Liệu nàng có thể quên được món nợ ân tình này chăng?

 

quản ly xuất nhập cảnh

Sau hơn nửa năm “chạy” giấy tờ, Cẩm Vân được xuất cảnh và chị ra đi cũng được cả năm rồi.  Trước khi đi, Cẩm Vân đã giới thiệu “đường dây” cho Hồng, nhưng vì không có tiền nàng đành an phận chờ như phần đông các gia đình có nạp hồ sơ xin đoàn tụ với thân nhân ở Mỹ.  Phương, người bạn thân của Hồng, từ ngày đi du lịch Úc cũng mất tăm hơi mấy năm rồi.  Vậy là hai người bạn tri kỷ của Hồng đã vỗ cánh bay xa khiến nàng cô đơn, không còn ai để tâm sự.  Trong lá thư cuối, Quang báo tin vui đã có nhiều người được thả và anh hi vọng đợt tiếp theo anh sẽ được về nhà.  Từ đó đến giờ đã hơn nửa năm mà không có thêm thư nào của Quang nữa.   Có lẽ anh đã về và quên mất nàng rồi.  “Thôi thì thôi nhé, có ngần ấy thôi.” (Thơ của Phạm Thiên Thư)

Vào một sáng Thứ Bảy các con đi học, Hồng đi chợ về, dự tính ra chợ trời trễ một chút để có thời giờ đổ bánh xèo cho các con một bữa ăn thỏa thích vì hôm sau Chúa Nhật nàng phải mất cả ngày bên ngoài.  Đang lăng xăng làm bếp bỗng nghe tiếng gõ cửa, nàng thầm nói:  “Ôi chao!  Sư huynh kỳ này cho người đến tặng thuốc bổ hơi sớm.”  Những viên thuốc này, nàng không uống mà nhường cho hai con, nhưng mỗi lần nhắc con uống thuốc nàng lại nhớ tới Lữ.  Anh chơi “chiêu” này cao cường thật!  Nhưng em xin lỗi anh, trái tim em đã trao cho người khác lâu rồi.

Lấy tay mở cửa, nàng sững sờ nhìn người khách, lập bập không nói được lời nào.  Quang xuất hiện.  Sau hơn hai mươi năm gặp lại, Quang ngày nay khác hơn Quang ngày xưa quá đổi.  Nước da anh đen đúa và thân hình gầy rộc.  Tù đày đã bào mòn thể xác của anh đến thế này sao!  Tự dưng mắt Hồng rớm lệ.  Quang giơ tay toan ôm lấy nàng, nhưng rồi anh dừng lại, nói đùa:

– Chủ nhà không mời khách vào sao? Bộ không hoan nghinh hả, bà chủ?

Hồng mời anh vào nhà, rồi lật đật vào trong rót nước để lấy lại bình tĩnh. Nàng biết Quang đùa để cố tự thắng lấy mình, riêng nàng sao vô cùng bối rối khi đối diện với anh, nhất là khi anh nhìn nàng bằng đôi mắt ngày xưa nơi chợ Đông Ba vào buổi tối chia tay.  Đôi mắt toát ra tình cảm tha thiết trong một hoàn cảnh ngang trái, phải tự kềm chế mình không cho thốt ra lời yêu đương.  Hồng cố gắng thoát khỏi tình cảnh này nên quên mất lời thăm hỏi thường tình, bối rối hỏi anh:

– Em nghe đồn Mỹ sẽ nhận cho định cư những cựu tù cải tạo.  Không biết thực hư thế nào nhưng trên này đã có nhiều người làm hồ sơ xin đi.  Ở dưới quê tụi “Cách Mạng” có làm khó gì anh không?  Có cho anh nộp đơn không?

– Thì cũng giống như mọi nơi, nhưng có điều Miền Nam mình đỡ khắc nghiệt hơn Miền Trung.  Vả lại, sau mười mấy năm sống trong chế độ Cộng Sản, người dân Việt Nam sáng mắt, sáng lòng lắm rồi nên tuy anh còn bị địa phương quản chế mà vẫn xin được giấy phép lên thăm em nè.  Ngày trước em viết trong thư nền nhà của em bị thủng.  Chỗ nào đâu, sao anh không thấy?

– Em tức anh vì có phương tiện dư thừa trong tay mà rơi vào hoàn cảnh của Từ Hải, nghe lời ngon ngọt hứa lèo của mấy thằng Giải Phóng Miền Nam để phải “ngậm một mối căm hờn trong củi sắt” ( Hổ Nhớ Rừng của Thế Lữ), may mà anh không ra pháp trường, nên em nói cường điệu vậy mà.

– Tình trạng của em bây giờ ra sao?

– Em đang chờ Nhà Nước chấp thuận hồ sơ xin xuất cảnh của em.

– Chồng em thật đàng hoàng, tử tế.  Xa cách bấy lâu vẫn chung tình với em.  Em đã chọn không lầm người.  Bây giờ anh được an ủi là quyết định năm xưa của mình có kết quả khả quan tuy nó làm anh rất đau lòng.  Trong tù anh cứ khắc khoải, thắc mắc không biết em có vui vẻ hạnh phúc không.  Giờ thì anh an tâm lắm rồi.

Nghe anh nói, Hồng bối rối giấu nỗi buồn, hỏi trớ:

– Lúc trước anh cho biết chị nhà vượt biển thành công.  Bây giờ có lẽ chị đã ổn định và gởi giấy tờ bảo lãnh cho anh đi đoàn tụ rồi, phải không?  Anh cứ nộp đơn trước đi, hồ sơ được chấp thuận hay không, hạ hồi phân giải.

Quang ngồi lặng im, không trả lời.  Một lúc sau anh thở dài, trầm ngâm nói:

– Anh đâu có được điều may mắn như em nghĩ.  Vợ anh đi vượt biên một mình, bỏ lại hai đứa con cho ba anh nuôi.  Từ đó tới giờ biệt tăm.  Một vài người đi chung chuyến ấy, may mắn sống sót cho biết ghe gặp bão, chìm, chết gần hết. May vì thiếu “cây” nên hai đứa con anh còn sống đó!

Nhìn gương mặt buồn thảm của Quang, Hồng chỉ ngồi im lặng, nàng không biết nói lời nào để an ủi anh.  Biết bao nhiêu người Việt đã bỏ thây trên biển, trong rừng sâu nước độc chỉ vì hai chữ “Tự Do.”   Nghĩ đến đó, nàng thấy mình quyết định không đi vượt biên là đúng, nhưng bù lại nàng cũng đã phải trả một giá rất đắt.  Như để phá tan bầu không khí trầm buồn giữa hai người, Quang lên tiếng:

– Cám ơn em đã gởi quà cho anh trong tù.  Mấy viên thuốc xổ Decaris của em đến thật đúng lúc.  Không có thuốc đó, anh khổ sở không biết đến bao giờ. Thuốc trụ sinh của em gởi, anh lấy một vài viên đổi thực phẩm với người dân cũng đỡ đói.  Mắm ruốc của em, anh vừa ăn vừa chảy nước mắt đó em!

Hồng cười gượng, cố gắng nói đùa:

– Em thấy anh có vợ người Huế, nên bỏ nhiều ớt vào để anh ăn cho đỡ nhớ vợ mà lị!

– Chứ không phải em trả thù anh à?…  Đùa thôi.  Thật ra vì thịt bò trong mắm làm anh cảm động.  Anh biết thời gian đó, em rất khó khăn trong cuộc sống, mẹ con em ăn uống thiếu thịt, thiếu cá, vậy mà  tiếp tế cho anh.  May mà anh không chết vì mắc nghẹn.

– Thì anh cứ coi như em trả nợ mấy vé máy bay đi Huế – Đà Nẵng ngày xưa vậy đi.  Sòng phẳng rồi, đừng nhắc tới ân nghĩa nữa.  Thôi, bây giờ ở lại ăn bánh xèo với mẹ con em, cho vui. Không phải bánh khoái đâu nghe, em là người Nam Kỳ nên không biết làm bánh khoái của người Huế mô.  Anh ngồi chờ, đọc tạm mấy tờ báo này.

Quang đùa:

– Em nở lòng nào tra khảo tư tưởng của anh thêm nữa hay sao?  Hơn mười một năm trong tù, anh đã nhuần nhuyễn chủ nghĩa Mác-Lê và chính sách của các Đỉnh Cao Trí Tuệ lắm rồi, đâu cần đọc báo Xã Hội Chủ Nghĩa nữa.  Cho anh phụ em một tay.

Quang theo Hồng xuống bếp.  Nàng lặt rau, anh đứng bên cạnh làm tim nàng đập rộn rã, hai bàn tay nàng cứ run lập cập, nhặt lên bỏ xuống mấy cọng rau.  Nàng tìm cách tránh xa anh, lòng lúng túng nói lung tung:

– Ở đây thiếu bông điên điển, thiếu đi hương vị của quê anh…  Anh lặt giùm em mớ rau này, em làm nhân bánh… Ờ… không, anh không cần làm gì hết… anh lên nhà trên ngồi chơi.

Quang chợt nắm lấy bàn tay đang run rẩy của nàng, nhẹ xoay người, nhìn đắm đuối vào đôi mắt bối rối của  Hồng. Nàng muốn bước đi để thoát khỏi đôi tay của anh, nhưng dường như nền nhà có nam châm hút cứng đôi chân làm nàng không nhúc nhích được.  Quang đặt những nụ hôn tới tấp trên mắt, trên môi nàng. Toàn thân nàng tê dại, mềm nhũn trong vòng tay và những nụ hôn nóng bỏng của anh…  Tuy nhiên trí óc nàng chưa u mê đến nỗi quên thực tại.  Hai đứa con của nàng cần đi Mỹ và chúng không biết rằng cha chúng nó đã có người đàn bà khác. Nếu bắt gặp cảnh này, chúng sẽ trách nàng và sẽ cảm thấy xấu hỗ vì có một người mẹ không được… đoan chính.  Nàng thầm thì trong hơi thở đứt đoạn:

– Anh… anh… đủ rồi… đủ rồi…

Quang chừng như cũng vừa qua cơn mê, vội buông nàng ra, ấp úng nói:

– Anh … anh xin lỗi em.  Anh … anh không sao kềm chế được… Anh yêu em… mãi mãi.

Thế rồi Quang vội vã cáo từ ra về, Hồng cũng không giữ anh ở lại.  Cả hai đều biết rằng nếu tiếp tục gần bên nhau họ sẽ không tự thắng được.  Nàng nhìn theo bước chân anh càng lúc càng xa mà cay đắng thương thân tủi phận, tự hỏi  tại sao nàng phải thủ tiết với người chồng phản bội?  Vài ngày sau, Hồng nhận được thư  Quang.  Anh xin lỗi Hồng, vì quyết định năm xưa của anh mà di hận đến ngày nay.  Anh bắt buộc anh phải xa Hồng mãi mãi kể từ đây, vì anh sợ nếu cứ đến thăm nàng e có ngày anh sẽ phạm sai lầm thêm một lần nữa.  Anh yêu Hồng nên không muốn làm cho nàng rơi vào hoàn cảnh oan trái, không tháo gỡ nỗi.  Anh chúc nàng đem được con qua Mỹ, sống hạnh phúc bên chồng con, và quên anh đi.  Lá thư không ghi địa chỉ người gởi.  Hồng biết tìm anh nơi nao?  Hồng sống trong sự mâu thuẫn, vừa cám ơn vừa giận anh.  Cám ơn anh đã dừng đúng lúc để nàng còn là một bà mẹ đáng kính của các con, vừa giận anh sao đành bỏ nàng bơ vơ không ngó ngàng tới.

“Đã rõ sòng đời thua trắng tay,

Sao trăn trở mãi áng mây bay!

Sao hồn hoài tưởng duyên và nợ!

Sao để ngọt ngào trộn đắng cay!

Sao đem mơ ước đi vào mộng!

Vàng đá phai rồi sao cứ say!”

(Trích Những Vần Thơ Gởi Cố Nhân vhp. Hải Vân)

 

104_4127

 

Cuối cùng hai bên Mỹ – Việt cũng đi đến thỏa thuận chương trình Ra Đi Trật Tự, gọi là HO cho những người tù cải tạo ba năm trở lên, chương trình Đoàn Tụ cho vợ con và cha mẹ của những người vượt biển đơn lẻ, và những chương trình nhân đạo khác.  Hồ sơ của Hồng được nhà nước hai bên chấp thuận.  Xuân vẫn còn tốt bụng, lo giấy tờ và mua vé máy bay cho ba mẹ con nàng lên đường.

Của cải tiền bạc của Hồng là con số không nên hành lý ra đi của nàng rất gọn nhẹ.  Nhưng những vật kỷ niệm mang theo làm nàng rơi nước mắt nhiều đêm.  Những tấm ảnh kỷ niệm của nàng và gia đình, Hồng mang theo không sót.  Còn thư từ thì đốt hay mang theo?  Nàng nhủ lòng:  đốt đi, đốt quá khứ đi, để không còn vương vấn mà làm lại mới cuộc đời mình.  Nàng vẫn còn thời gian cho một tương lai tươi đẹp trước mắt.  Hằng đêm Hồng đem thư ra đọc lần cuối trước khi đốt.  Nàng đã khóc cười theo từng kỷ niệm của quá khứ.  Đầu tiên nàng đốt những lá thư của Xuân, tiếp theo là thư bạn bè, thư của Hưng, Đông, Vũ.  Đợt cuối cùng là thư của Quang.  Mất mấy đêm để đọc và khóc với mấy lá thư của Quang mà nàng vẫn không nỡ xuống tay.

Hồng giận Quang sao anh không quay lại thăm nàng dù một lần, để giờ đây nàng ra đi mà không thể nói một lời từ biệt với anh.  Rồi đây ở nước Mỹ rộng lớn, làm sao có một lần gặp mặt hay vuốt mắt cho nhau lúc cuối đời?  Thật xa nhau vĩnh viễn rồi sao!  Hồng tần ngần cầm lá thư cuối cùng anh viết từ biệt và cay đắng với lời chúc nàng đoàn tụ, sống hạnh phúc trọn đời với chồng con.  Nàng đã nhiều lần phân vân tự hỏi không biết mình làm đúng hay sai khi giấu anh chuyện bất hạnh trong hôn nhân của nàng. Từ khi có chương trình HO cho những tù nhân chính trị qua Mỹ, nàng thật sự tự giận mình.  Nàng ân hận lúc trước đã không cho anh biết để anh khỏi phải chạy trốn nàng, trốn chính anh thì biết đâu khi sang Mỹ nàng và anh sẽ có cơ hội cùng nhau làm lại cuộc đời.

Trách người trách mình cho lắm để rồi nhận thấy mình không thể xoay ngược lại tình thế, nàng quay sang trách Ông Trời, trách Số Phận, trách mình kiếp trước vụng tu… Cuối cùng Hồng cương quyết dứt khoát không vướng bận quá khứ, mạnh dạn bước vào một tương lai đầy hi vọng tốt đẹp nơi xứ người.  Nàng xuống bếp, mang chồng thư của Quang ra đốt.  Tự nhủ lòng không khóc, nhưng sao khi đưa mỗi lá thư vào lửa nàng cảm thấy nhói đau và nước mắt cứ ứa ra.  Cuối cùng là vật kỷ niệm của Quang trao cho nàng lúc chia tay ở Huế. Đó là quyển Chỉ Dẫn Cấp Cứu  (Medic First Aid – Wallet Skill Guide) mà ngày xưa nàng đã đọc đi đọc lại, ngắm tới ngắm lui mỗi khi nhớ anh đến độ sờn nơi nếp gấp.  Ngắm nghía quyển sách nhỏ này một lúc nàng cất nó vào hồ sơ cá nhân của mình để mang đi.  Đó là hành trang nàng mang theo qua xứ người.  Nó quá mỏng mảnh nhưng sao có một uy lực rất lớn, rất mạnh để đủ sức kéo tay nàng lại?

104_4007_2

 

Ngày Hồng rời xứ, nàng hoan hỉ từ giã Thiên Đường Xã Hội Chủ Nghĩa, nhưng đau lòng vì bỏ lại những vùng trời kỷ niệm, bỏ lại cha mẹ già sẽ mỏi mắt trông chờ tin nàng từng ngày từng tháng, bỏ lại những bạn bè, người thân kẻ thuộc, xóm giềng tối lửa tắt đèn có nhau…  Lúc phi cơ cất cánh nàng không kềm được dòng lệ khi nhìn qua cửa sổ thấy Thủ Đô Sài Gòn yêu dấu xa dần… xa dần… và mất hút.  Suốt thời gian dài trên máy bay, nàng vừa buồn vì nỗi mất mát lớn trong đời, vừa hoang mang thắc mắc không biết cuộc đời nàng nơi xứ lạ quê người như thế nào?  Nàng sẽ làm gì để sinh tồn trong xã hội xa lạ đó mà không có một người thân dẫn dắt bước đầu?  Nàng vạch sẵn cách đối xử khi đứng trước người đàn bà trẻ của chồng nàng.  Nàng tự nhủ thầm mình là kẻ thua cuộc, hãy an phận chấp nhận thực tế không đẹp này.  Nhưng liệu bà ta có đối xử lịch sự với mẹ con nàng hay không?  Bao nhiêu là câu hỏi lởn vởn trong đầu làm nàng không thể chợp mắt.  Xen kẽ với những lo âu là hình ảnh đẹp của chuyến bay định mệnh năm xưa làm nàng xao xuyến, buồn vui lẫn lộn.  Cuối cùng nàng lòng nhủ lòng: “Ta hãy vất hết mọi sự, tới đâu thì tới, đừng bận tâm nữa.”

Sau những giờ mệt mỏi trên máy bay, Hồng và hai con đến phi trường Los Angeles.  Đón tiếp ở cửa ra là Xuân và một cháu bé khoảng sáu bảy tuổi.  Sao không thấy người mẹ?   Hồng thầm nghĩ, có lẽ cô ta lánh mặt, không muốn chạm trán với hoàn cảnh bẽ bàng này.   Hai đứa con của Hồng chạy tới ôm cha, mừng ríu rít.  Nàng làm kẻ ngoại cuộc quan sát cảnh đoàn tụ mà rưng rức trong lòng. Xuân đến bên cạnh  giơ tay toan quàng lấy vai nàng, Hồng  vội né tránh.  Còn tình chi nữa, không hận là may lắm rồi!  Xuân giới thiệu cháu bé với hai con, nói nó là con nuôi của anh, và bảo bé gọi Hồng bằng mẹ.  Ôi chao ơi!  Anh đang đóng một màn kịch với hai con lớn của anh.  Hồng im lặng để xem vở kịch đến bao giờ hạ màn.  Thấy đứa bé dễ thương, con gái nàng nắm tay lăng xăng thăm hỏi.  Suốt đoạn đường về nhà, ba đứa trẻ líu lo thân ái.  Hồng và chồng im lặng, một sự im lặng khó thở.

Bước vào căn chung cư hai cha con Xuân đang sinh sống, Hồng tưởng chừng như bước vào một căn nhà sau khi kẻ trộm vào lục tung đồ đạc tìm kiếm tiền vàng cất giấu. Không có người đàn bà nào khác ngoài chồng nàng và đứa bé.  Thoáng một chút ân hận len vào lòng.  Nàng đã sai lầm và kẻ cho tin cũng sai lầm bấy lâu nay?  Quả thật anh đã nhận nuôi đứa bé này?  Trong trường hợp nào?  Hồng lấy lại bình tĩnh, cùng con thu dọn nhà cửa cho ngăn nắp, chờ Xuân giải thích sau.  Xong việc, ba mẹ con nàng vì quá mỏi mệt và mất ngủ suốt chặng đường dài nên lăn ra ngủ, không biết trời trăng mây nước gì cả.  Đến đêm Hồng lại lục đục thức và lau chùi dọn dẹp.  Xuân cũng không ngủ được, đến bên tâm sự với nàng, thú nhận cháu bé chính là con của anh.  Mẹ nó là một cô gái trẻ vượt biển cùng chung một chuyến ghe với anh.  Cô ta bị hải tặc Thái Lan hãm hiếp.  Nhục nhã và bi phẫn, cô ấy đã vài lần tự tử nhưng lần nào anh cũng hay kịp nên ngăn chận được.  Anh đã an ủi, cứu giúp cô ấy vượt qua được nỗi đau thể xác và tinh thần.  Khi qua đến Mỹ, hai kẻ cô đơn nhưng lại có mối quan hệ thân tình, nương tựa với nhau để sinh tồn. Lâu ngày nảy sinh tình cảm, anh và cô ấy sống với nhau như vợ chồng và có một đứa con với nhau.  Đó là thằng bé anh đặt tên là Đông  để kỷ niệm trại tị nạn ở Pulau Bidông, nơi anh và cô ấy đến tạm cư.  Cách đây ba năm, cô ấy bị ung thư tử cung và đã qua đời.  Xuân xin lỗi Hồng và mong  nàng tha thứ.  Hồng bàng hoàng, nghe Xuân kể xong nàng mới trải tâm tư mình:

– Em biết anh sống chung với người phụ nữ này từ lâu nhưng vì anh không nói nên em không hỏi.  Người đàn ông sống xa vợ thời gian dài nên có người đàn bà khác là điều không lạ.  Người đàn bà vượt biên bỏ chồng trong tù cũng không hiếm. Chuyện vợ chồng xa nhau rồi bỏ nhau đầy dẫy ra đó.  Em đã chết nhát, không dám mang con vượt biên, cũng góp phần vào việc đổ vỡ này.  Thật lòng mà nói em thông cảm với anh và không trách anh, nhưng bảo em coi như không có chuyện gì là việc không thể.   Thằng Đông còn quá nhỏ, nó cần một người mẹ.  Em sẽ làm người mẹ ruột thịt của nó, em hứa với anh như vậy. Nó không có tội gì cả, chỉ là một đứa trẻ đáng tội nghiệp.  Các con chúng ta cần có một mái ấm gia đình, cần một người cha dẫn dắt bước đầu vào đời.  Với tất cả lý do đó, bước đầu này chúng ta hi sinh “sống như” không phải “sống là” một gia đình hạnh phúc.  Nếu có một người đàn bà nào khác đi vào đời anh, anh cứ việc tiến hành, nhưng xin anh thương mà giấu kỹ các con, đừng làm chúng nó bị “sốc” khi còn nhỏ.  Sau khi thằng Đông đến tuổi trưởng thành, anh có thể công khai hóa, và ra đi bất cứ lúc nào anh muốn.

– Em nói như vậy là em không tha thứ cho anh.

Hồng cương quyết:

– Anh à, tha thứ khác với quên.  Anh cũng nên thật lòng mà nhìn nhận rằng tấm gương đã vỡ dù có khéo hàn gắn cách mấy cũng không làm sao xóa được vết hàn.  Chừng nào em quên được thì tính sau.  Bây giờ còn mới quá.

Với sự cương quyết của Hồng, Xuân đành chịu thua.  Hồng và hai con vừa đi học, vừa làm việc bán thời gian để sống và hòa nhập vào xã hội mới này.  Nàng thật sự không còn tâm trí và thì giờ để quay nhìn quá khứ.  Cuộc sống càng ngày càng được ổn định.  Nàng vui với những thành công lớn lẫn nhỏ của hai con, của cả Đông.  Hình bóng Quang cũng nhạt phai theo năm tháng…

 

                Chương cuối:  Sợi Vắn Sợi Dài                        

 VHP 02

Ngày tháng trôi qua… Đông tốt nghiệp Đại Học ngành Vi Tính với điểm cao nên được một đại công ty mướn làm việc từ trước khi cậu ra trường.  Hai  anh chị của cậu đã lập gia đình, đi làm xa, chỉ còn cậu sống chung với cha mẹ trong một căn nhà xinh xắn.  Vợ chồng Hồng tậu được tổ ấm này sau một thời gian làm việc bù đầu cực khổ.  Để tránh cảnh “đấu khẩu” không cần thiết của cha mẹ, Đông lập ở vườn sau nhà hai khu vực: một cho cha trồng hoa kiểng, một cho mẹ trồng rau trái.  Sau đó thấy hai ông bà vẫn còn dư nhiều thì giờ, cậu mang thêm về hai máy vi tính để “Mom và Dad có thú vui giải trí, không phải ‘khắc khẩu’ con đau đầu lắm!”  Đông rất chu đáo, cậu dành thì giờ chỉ dẫn cách sử dụng cho hai “học viên già” vào những buổi tối riêng biệt.  Trong khi bố cậu có thú vui chơi game, đọc báo online, mẹ cậu trở về thời xưa, viết văn làm thơ, và tán gẩu với bạn bè khắp năm châu bốn bể.  Đông cảm thấy hài lòng lắm vì từ đó ông bà ít có thời giờ ngồi chung với nhau nên ít cãi cọ những chuyện cậu cho là lẩm cẩm nhưng hai ông bà lại bảo cần phải thảo luận “ra ngô ra khoai.”

Hôm ấy Đông đi làm về, tay ôm bó hoa, tay cầm hộp quà trang sức. Cậu bước vào nhà, thấy mẹ đang ngồi chăm chú ở bàn computer, định nói ngay câu chúc mừng Mother’s Day cùng mẹ nhưng Hồng đã nói trước, mắt vẫn chăm chú nhìn màn ảnh máy vi tính:

– Này con, cô Ngọc bạn học chung trường ngày xưa của mẹ vừa viết email cho mẹ…

Nói tới đây Hồng ngước mắt lên, ngưng lại, nhìn cậu con trai của mình và mắng yêu:

-Lần nào cũng hoa với trang sức.  Mẹ có nhiều lắm rồi, đừng mua nữa.  Mẹ cất đây, để dành cho con tặng bạn gái của con.

– Đây là quà của Mom.  Happy Mother’s Day, Mommy. 

Hồng xúc động, ôm lấy con:

– Cám ơn con, đứa con hiếu thảo của mẹ.

– Bạn của Mom gởi tin tức vui cho Mom, phải không?

– Đúng rồi.  Bạn mẹ cho biết bên Việt Nam tổ chức kỷ niệm 50 năm Ngày Thành Lập Viện Hán Học Huế, rủ mẹ về tham dự, sẵn dịp thăm ông bà ngoại luôn thể.

– Hay quá!  Vậy Mom và Dad dùng một mũi tên giết ba con chim: thăm ông bà ngoại, gặp bạn bè, rồi đi chơi luôn để làm Lễ Vàng, Lễ Bạc, Lễ Kim Cương gì đó … hay là kỷ niệm Wedding Day.

– Tối ngày cứ chọc mẹ hoài, cái thằng…

– Cái Thằng Quỷ Nhỏ đáng… “ghét” của mẹ, phải không? Đông cướp lời, lập lại câu mắng yêu của Hồng mỗi khi cậu ta làm điều gì khiến nàng xúc động.  Hồng trìu mến nhìn con trai và nói:

– Bố con đã thề khi nào còn Việt Cộng cai trị Việt Nam, ổng không về. Chắc Mẹ phải về một mình.

No problem, con biết Mom khỏe mạnh lắm, không cần người giúp đỡ đâu. Mom muốn đi ngày nào con mua vé máy bay cho Mom.  Còn Daddy ở lại một mình, tối tối con dẫn đi Café… mát mẻ.

Nghe con nói đùa như vậy, Hồng phì cười, đáp:

– Bố con mi muốn làm gì thì làm, chỉ e bố mi hết xí quách thôi.

– Chưa chắc đâu Mom, Daddy đóng kịch đó.

Hồng cảm thấy mình hạnh phúc, có nhiều niềm vui với đứa con này vì nó có tính hài hước và hay chuyện trò cùng nàng, chỉ có mỗi cái tội là tiếng Việt nó chỉ biết lỏm bỏm mà thôi.  Do đó không mấy khi Đông dòm ngó tới những “tác phẩm” thơ văn của nàng.  Đó là lỗi của nàng vì lúc Đông còn nhỏ nàng phải vất vả trăm đường để ổn định đời sống và lo ăn học cho ba đứa con, không có thì giờ nghỉ ngơi làm sao mà dạy nó học Tiếng Việt.  Đến khi nàng rảnh rổi nó lại bù đầu ở Đại Học nên không có thì giờ cho Tiếng Việt.  Bây giờ nó bận làm việc và tán gái nên… thôi thì tùy nó. Đông là một đứa con hiếu thảo, Hồng cảm thấy mình thật có phước, chắc nhờ nàng nuôi nấng nó bằng tình thương và không bao giờ nghĩ mình “xúc tép nuôi cò.”

104_4006

 

2.

 

Thế rồi Hồng trở về quê hương nơi có “chùm khế ngọt lẫn khế chua.”  Đầu tiên Hồng liên lạc với Ngọc ở Bình Dương.  Hai người hẹn cùng nhau đến nơi họp mặt. Có lẽ Ngọc nôn nóng hơn Hồng nên trời còn sớm Ngọc đã có mặt ở nhà Hồng rồi.  Ngồi vào taxi, Ngọc nói ngay:

– Mấy bạn trong Ban Tổ Chức cho biết có anh Hai Công Đức đi dự nữa.

– Ủa, mình nghe tin đồn ảnh bị pháo kích chết hồi Tết Mậu Thân rồi mà.

– Ừ, mình cũng nghe như vậy, không biết tại sao có tin đồn  ác ôn quá.  Chút nữa gặp ảnh hỏi cho biết.  Chị Hai sao không về?

– Chỉ bị lãng trí rồi, làm sao các con chị dám cho đi?

Hai người bắt qua hỏi thăm gia cảnh của nhau, rồi liên miên kể những chuyện của ngày xưa thân ái.  Lúc xuống xe, bạn bè túa ra tay bắt mặt mừng, nói cười rôm rả.  Nước mắt hội ngộ còn đọng trên mi của một vài bạn nữ đa cảm, anh Hai chợt bước tới siết chặt tay Ngọc và Hồng.  Nhìn dáo dác, anh hỏi:

– Chị Hai các em đâu, có về họp kỳ này không?

Hồng dí dỏm đáp:

-Chị Hai Lớn kẹt, không về họp được.   Có Chị Hai Nhỏ ở đây không, cho em chào chị một tiếng.

Anh cú nhẹ đầu nàng, thân mật nói:

– Con nhỏ này thiệt là… Ngày xưa mỗi lần gặp mặt các em, anh sợ lắm, biết không?  Bây giờ các em vẫn làm anh tiếp tục sợ.  Bà xã anh hôm nay kẹt việc gia đình, không đi với anh được.

Ngọc trêu:

– Chứ không phải anh buộc chị Hai Nhỏ ở nhà để anh đi gặp chị Hai Lớn?

– Lại nói tầm bậy nữa…

Hồng tiếp:

– “Tầm phải” chứ tầm bậy gì mà bậy.  Anh nè, anh còn sống nhăn răng mà có tin đồn ác độc là anh đã “đoàn tụ với tổ tiên” vào Tết Mậu Thân.

– Tin đồn cũng khá chính xác đó em.  Anh bị thương suýt chết.  Nhờ bác sĩ người Mỹ cao tay nghề, thuốc men dồi dào mới còn đứng nói chuyện hôm nay. Nếu không, anh tiêu diêu miền cực lạc từ năm đó rồi.

Thấy các bạn còn đang tay bắt mặt mừng ồn ào nhộn nhịp, anh khều Hồng ra góc vườn  hỏi:

– Chị Hai của em lúc này ra sao?  Sao không về họp mặt vậy?

Hồng nhìn anh ngập ngừng, xuống giọng;

– Chuyện không được vui lắm.  Để sau buổi họp em kể cho anh biết.  Nói ra bây giờ mất vui của ngày Họp Mặt đi.

– Em không nói ra càng làm anh hồi hộp, càng làm anh mất vui.  Anh năn nỉ em, nói đi.

Nghe anh nói vậy, Hồng mới kể:

-Tháng 3 năm 1975, chị theo đoàn người di tản bằng đường bộ từ Cao Nguyên về Nha Trang, cận kề cái chết nhiều lần, và mất hết của cải, tài sản.  Chị khủng hoảng tinh thần, ngơ ngơ ngẩn ngẩn trong một thời gian.  Tiếp theo đó chồng đi tù cải tạo.  Không hiểu sao, chắc nhờ phước đức Ông Bà, chị đứng lên, vượt qua được cơn khủng hoảng đó.  Một mình chị bươn chải nuôi sáu đứa con và chồng trong tù, sau đó chị còn lo cho chồng vượt biên.  Em gặp chị trong giai đoạn này và “phe phẩy” chung với chị.  Chị giỏi lắm, em không bằng một góc.  Chị là hình ảnh bà Tú Xương tân thời.  Chị chạy giấy tờ và được đi đoàn tụ trước em hai năm.  Mấy năm gần đây chị bị Alzheimer, trí nhớ mất lần lần.  Bây giờ chị không còn nhận ra em nữa, nhưng chị vẫn nhớ một điều…

Hồng ngưng lại, hít một hơi dài để đè nén cảm xúc mình, rồi nàng kể tiếp:

-Anh à, thỉnh thoảng chị dặn con cái:  “Nhắc má đầu tháng đưa tiền cho anh Hai, đừng để má đưa sớm hơn.”  Chị là người con lớn nhất trong gia đình.  Các em của chị gọi vợ chồng chị là Anh Hai, Chị Hai nên các con chị tưởng mẹ dặn đưa tiền cho cha của chúng, chỉ có mình em là hiểu đúng ý chị thôi.

Nghe đến đây anh từ từ ngồi xuống bên gốc cây, gương mặt buồn rười rượi, mắt nhìn xa xăm.  Tiếng reo vui rôm rả của bạn bè bên tai Hồng, đột nhiên xa vắng như vọng lại từ một quá khứ thân yêu của một thời hoa mộng.  Nàng nhìn anh, im lặng…  Trong lúc này lời an ủi nào cũng thừa thải mà thôi!

Hồng còn đang tư lự bỗng thấy anh Văn tiến lại phía hai người, nàng liền bước về hướng Văn, để yên cho anh Hai sống lại với quá khứ của mình.

Khi đối diện Hồng, Văn thoáng chút lúng túng song anh trấn tỉnh lại ngay. Hồng bắt tay Văn, anh siết chặt bàn tay nàng lâu hơn bình thường khiến nàng cảm thấy anh dành cho nàng một tình cảm đặc biệt. Anh mỉm cười lên tiếng:

– Chào Hồng, gần nửa thế kỷ qua mà mình còn có cơ duyên gặp lại hôm nay. Đúng là nhờ ơn Trời Phật.

Hồng đon đả nói đùa:

– Dân Huế mà mần răng trôi dạt vô Nam như ri?  Ngày xưa tôi ăn gạo của Huế chỉ có 5 năm thôi mà khi ra về nhớ ơi là nhớ, nhớ những cơn mưa Huế dai dẳng tối trời thúi đất, nhớ những lâu đài, lăng tẩm, nhớ ngôi trường của chúng ta soi bóng bên dòng sông Bến Ngự, nhớ Cầu Trường Tiền “sáu vài mười hai nhịp, anh theo không kịp tội lắm o ơi,” nhớ cơm Âm Phủ, bánh bèo Vĩ Dạ, bánh khoái Đông Ba, nhớ núi…

Nghe đến đây, Văn ngắt lời nàng:

– Hồng còn nhớ con đường với hai hàng cây to rậm từ ngôi trường của chúng ta lúc còn tọa lạc tại Đại Nội dẫn tới nhà trọ của Hồng gần cửa Đông Ba không? Mùa hè cây cho bóng râm mát rượi, lúc mưa ôi chao âm u dễ sợ!  Tôi thì không thể quên con đường đó.  Nhờ nó mà tôi lấy hứng làm bài thơ Chiều Mưa đem tặng người mình yêu  mà bị “người ta” chê không nhận.  Bây giờ bài thơ này đã được phổ nhạc, chốc nữa tôi tặng Hồng một CD nhạc có bài thơ này.  Hi vọng nó không quá vô duyên để bị từ chối một lần nữa.

Hồng mỉm cười nói đùa:

– Mưa trong Nam khác mưa ngoài Huế.  Mưa Sài Gòn đến đột ngột, đổ xuống ào ào, rồi vụt tắt bất ngờ cho nên người trong Nam giận hờn đùng đùng nhưng không lâu, buồn khóc ào ào nhưng không kéo dài.  Kỳ này thơ nhạc của anh sẽ được nồng nhiệt đón nhận nhưng e không được giữ lâu trong tâm trí người nghe.

Văn đáp lại không kém bóng gió:

– Mưa xứ Huể rả rích dai dẳng kéo dài ngày này qua ngày nọ không dứt, nên tình người xứ Huế cũng tha thiết dai dẳng không ngừng.

– Lại nói “linh tinh” nữa rồi!

– Thật mà.  Hình ảnh của Hồng e ấp đi bên cạnh làm tôi nhớ mãi mỗi khi mưa rơi.

Hồng nói chận:

– Cô Hồng đó đã chết rồi, bây giờ chỉ còn bà Hồng chằn lửa thôi, khó ưa lắm.

– Với tôi, Hồng nào cũng chỉ là Hồng e ấp đi bên cạnh một chiều mưa mà thôi.

– Anh ơi, già rồi lại sống trong Nam mà vẫn giữ cái ướt át của mưa Huế, không sợ con cháu cười cho hay sao.

– Chúng nó không cười tôi mô.  Chính con trai tôi đọc mấy vần thơ tình của tôi, hiểu và thông cảm cha nó nên đã thúc giục tôi tham gia cùng các bạn tổ chức buổi Họp Mặt này.

Ngừng một lúc, Văn nói tiếp:

– Vì Hồng đó.

– Ui chao, coi bộ cha con anh giống nhau chi lạ!  Nó cũng ướt át như mưa Huế.  Nó mà gặp con gái tôi chỉ có từ chết tới bị thương mà thôi.

Cuộc đối thoại của hai người đến đây thì bị cắt ngang bởi anh Trưởng Ban Tổ Chức mời mọi người vào phòng hội.  Văn vội lấy dĩa CD thơ phổ nhạc của mình trao cho Hồng rồi cả hai đi vào.  Đến cửa, Hồng được các bạn gái xúm lại lôi đi ngồi chung một đám để tiện “đấu láo” cho vui.  Văn tần ngần nhìn theo một lúc, thở dài, lẳng lặng lên sân khấu cùng Ban Tổ Chức làm lễ khai mạc và điều hành buổi lễ.

Sau màn diễn văn khai mạc, lễ truy điệu thầy và bạn quá vãng, là màn ca hát và kể chuyện ngày xưa thân ái.  Mọi người đua nhau lên sân khấu nhắc những việc mà ngày xưa họ giấu kín bây giờ mới dám hé môi. Trong không khí rộn ràng tiếng cười nói của mọi người có hai chàng “vui là vui gượng kẻo mà…”   Đó là Văn và anh Hai Công Đức.  Buồn và Vui là hai mặt không rời của tình yêu!

Hồng đang cảm thương hai người đồng môn lỡ ôm mối tình câm để bây giờ ngồi… tiếc và nhớ thì  Hoàng  đến bên nàng chào hỏi.  Hoàng học cùng lớp với Hồng được bốn năm, anh bỏ ngang vì thi đậu vào Đại Học Sư Phạm Sài Gòn.  Hoàng có tư tưởng khuynh tả, gặp Kim và tham gia trong phong trào sinh viên chống Chính Phủ Việt Nam Cộng Hòa.  Anh được Kim kết nạp vào Đảng Cộng Sản và hoạt động trong giới sinh viên học sinh của Sài Gòn năm xưa.

– Chào cô Hồng, mấy mươi năm mới gặp lại, vẫn nhìn ra được cô Hồng ngày trước.  Cám ơn các bạn không chê tôi là người “bán đồ nhi phế” (nửa đường bỏ cuộc) đã cho tôi tham dự  buổi Đoàn Viên này.

Hồng nói đùa nhưng giọng nàng vẫn đượm mỉa mai:

– Không dám, ai dám không cho “quan nhớn Cách Mạng” tham dự?

– Thôi mà, đừng mỉa mai tôi nữa.  Tôi bị “vắt chanh bỏ vỏ”  và đã sáng mắt sáng lòng lâu rồi.  Có người muốn gặp cô Hồng, nhờ tôi chuyển lời xin phép nếu cô không chê.

– Tôi thuộc loại mà “công dân hạng hai” cũng không được xếp vào, làm sao dám chê ai.

– Chắc cô Hồng không quên cô Kim.  Cô Kim tìm cô lâu lắm rồi, biết tôi đi dự buổi Hội Ngộ đồng môn này nên nhờ tôi xin số điện thoại của cô giùm.

Nghe tin bạn tìm kiếm mình từ lâu, cơn giận năm xưa theo thời gian đã giảm, giờ giảm thêm, Hồng không ngần ngại cho số điện thoại và địa chỉ nhà cha mẹ nàng.

Tiệc nào mà không tàn, cuộc vui nào không kết thúc, nhưng nó mở ra một hứa hẹn gắn bó.  Mọi người ra về vui vẻ, nắm trong tay một danh sách của bạn bè cũ với địa chỉ, số điện thoại, và tíu tít hẹn gặp lại nhau.

Gia Long

Sân trường trung học Gia Long

Hồng những tưởng khi gặp lại Kim nàng sẽ tiếp bạn với thái độ khách sáo như một người lạ, nhưng khi nhìn thấy mặt bạn, nàng lại mừng rối rít.  Sau khi thăm hỏi nhau về sức khỏe, con cái, cuộc sống hiện tại, Hồng châm ngòi:

– Sau 30 – 4 – 75, mình chờ bạn mãi mà bạn bặt vô âm tín.  Bạn ngại có người bạn là vợ của “ngụy quân” sẽ mất uy tín, ngăn trở con đường công danh của bạn chứ gì?

– Hồng đừng nói vậy.  Đứa em trai của mình là sĩ quan Việt Nam Cộng Hòa hi sinh tại Đà Nẵng.  Đứa em gái kế nghe lời mình đi vào bưng và chết trận. Má của mình buồn, trách mình dữ lắm.  Riêng mình sau ngày Giải Phóng bị làm kiểm điểm suốt gần nửa năm vì “tội địa chủ.”  Chúng nó muốn loại trừ mình.

Không hiểu sao Hồng lại châm thêm:

– Ngày nào chửi Tổng Thống Thiệu làm tay sai bán nước, nhưng Việt Nam chưa mất một centimeter vuông đất nào cả.  Bây giờ mất Ải Nam Quan, thác Bản Giốc, Hoàng Sa, Trường Sa,  Cao Nguyên Trung Phần, rừng dọc 6 tỉnh biên giới Miền Bắc cho anh em Bốn Tốt Mười Sáu Chữ Vàng.  Có công của bạn góp vào đó, dù là gián tiếp.

Thấy bạn ngồi im lặng không trả lời, mặt đượm buồn, Hồng chạnh lòng nói tiếp:

– Thôi bỏ qua chuyện chính trị đi, mất thì giờ của bọn mình mà không giải quyết được gì cả.  Nói chuyện tình cảm chơi.  Bây giờ mình kể chuyện tình của mình trước nghen.

Hồng kể sơ qua chuyện chồng con của mình xong kết luận:  “Trời cho thêm một đứa con không phải mang nặng đẻ đau mà có hiếu.  Thế là được lắm rồi.  Ông Trời không cho ai trọn vẹn cả, được cái này thì mất cái kia.  Đòi hỏi một sự tuyệt đối chỉ làm mình thêm khổ mà thôi.”

Trầm ngâm một lúc, Kim tâm sự:

– Kể cho Hồng nghe chuyện tình mình giấu kỹ bấy lâu để Hồng thông cảm mình hơn nữa.  Hồi mới chân ướt chân ráo bước vào đại học Văn Khoa Sài Gòn, mình quen anh Ân, được anh hướng dẫn giúp đỡ bước đầu.  Lâu ngày hai đứa yêu nhau.  Mình giấu chuyện hoạt động chính trị của mình nhưng anh rất tinh tế.  Qua những lần nói chuyện và những hoạt động nổi của mình trong phong trào sinh viên, anh biết mình là ai, làm gì nhưng anh không hề hỏi mình.

Anh là một người trẻ có tinh thần yêu nước cao, nhưng khác quan điểm chính trị với mình.  Sau đó, anh tình nguyện vào trường Võ Bị Đà Lạt làm mình rất thất vọng vì với tình yêu mà không lôi kéo anh theo mình được.  Thời gian đó mình đau khổ vì biết sẽ mất nhau.  Thư từ viết cho anh cũng tự mình hạn chế vì muốn giữ an toàn cho nhau.  Yêu mà không nói được, không gần được, ngay cả gặp mặt cũng không dám, đau khổ biết chừng nào!  Các anh chị trong Tổ Chức của mình lúc đó khuyên nên dứt khoát chọn một trong hai: tình yêu hay lý tưởng. Mình đã mê muội vì lý thuyết Mác vạch ra một xã hội đẹp tuyệt vời.  Mình chọn lý tưởng, vứt bỏ tình yêu vì muốn xây dựng một nước Việt Nam dân giàu nước mạnh, người người hạnh phúc, làm theo năng lực hưởng theo nhu cầu.

Hồng chận bạn lại, hỏi:

– Xin lỗi, bạn cho hỏi một câu trước khi kể tiếp.  Các đồng chí của bạn không khuyến khích bạn nằm vùng trong lòng địch để làm điệp viên thu lượm tin tức hay sao?

– Phải nói công bằng là không ai đưa ý kiến như vậy.  Riêng mình quan niệm tình yêu phải tuyệt đối chân thành, không nên gian dối.  Thà mất người mình yêu mà trong lòng người ấy vẫn còn có mình.  Thế là mình chia tay và tìm cách lánh mặt ảnh.  Anh ấy tốt nghiệp trường Võ Bị Đà Lạt xong, đi hành quân nơi xa liên miên.  Chúng mình bặt tin nhau mất mấy năm.

Sau đó có lần Tổ Chức bị động ổ nên mình phải vào chiến khu lánh nạn.  Nơi đây, mọi người phải tham gia lao động tay chân để có rau, gạo, mắm muối mà ăn.  Thời gian này thật khổ cho thân xác mình.  Mình gầy giơ xương, đen đúa thảm hại.  Một hôm Tổ Chức cho về thành để công tác.  Đang đi ngang Học Viện Quốc Gia Âm Nhạc thì gặp anh Ân, mình lật đật chạy trốn.  Anh thấy và đuổi theo.  Không thoát được, đành phải đối diện với nhau.  Anh Ân nhìn mình bằng ánh mắt xót xa, và chắc lưỡi không ngừng làm tim mình nhói đau.

Kim ngưng nói, nén xúc động, rồi tiếp tục kể:

– Anh khuyên mình, trong đó có một câu làm mình nhớ hoài, nhớ suốt đời. Mỗi lần nhớ tới mình lại khóc.  Anh bảo:  “Em có lý tưởng của em.  Em cứ theo, anh không khuyên em bỏ.  Có một điều anh cần khuyên em là:  Em nên thương thân mình một chút.”

Kim nói xong khóc thút thít và than thở:

-Một người yêu mình như thế mà mình không lấy, đi lấy một người làm chồng bây giờ cặp với một người con gái khác trẻ hơn, đẹp hơn.  Không biết mình có ngu lắm không?

Nghĩ tới hoàn cảnh mình, Hồng cay đắng trả lời:

-“Tóc mai sợi vắn sợi dài,

Kết duyên không đặng, thương hoài ngàn năm,” (Ca dao)

 

Và nàng thêm hai câu:

-Kết duyên rồi, anh Bắc em Nam,

Anh ngang em ngược, càm ràm lẫn nhau.

 

Thói đời là vậy, bạn ơi!  Bây giờ anh Ân đâu rồi?  Anh có bị “Em” cho vào Trại Cải Tạo không?

– Có, “học tập” cũng bảy tám năm.  Mình có đến nhà của cha mẹ anh, được hàng  xóm cho biết cả nhà vượt biên lâu rồi.  Nhà đó bị tịch thâu, cấp cho cán bộ người Bắc.  Còn anh ra tù, cũng vượt biên, không biết sống chết ra sao.  Mình biết anh vượt biên vì trước khi đi, anh có gởi một lá thư cho mình chỉ vỏn vẹn bài thơ Dặn Dò của tác giả Hải Vân, thay cho lời từ giã.  Mình đã đọc đi đọc lại đến thuộc lòng và cũng chảy nhiều nước mắt:

Dặn Dò

Chim trời giờ cánh gãy,

Mộng ước theo gió mây,

Tàn đời trong ngục tối.

Ai chặt anh chân tay?

Ai tước anh tuổi trẻ?

Ai đoạt tương lai này?

Anh còn làm gì được,

Sự nghiệp một đời trai!!!

            *

Ra đi chín phần chết,

Ở lại bị đọa đày.

“Hà chính mãnh ư hổ”

Lời xưa em có hay?

May ra anh thoát được,

Hẹn ngày về đẹp tươi.

Nếu không may biển gọi,

Xin đừng khóc em ơi!

               *

Quê hương ta còn đó,

Anh cầu mong ngày mai

Có cơ duyên thay đổi,

Em góp sức dựng xây.

Khi không còn bóng tối

Ngự trị đất nước này,

Hồn anh sẽ thanh thản,

Nhìn em mỉm miệng cười,

Em yêu ơi!

 

Kim ngừng kể, cố nén xúc động.  Cảm thương bạn, bao nhiêu hờn giận trong lòng Hồng tiêu tan hết.  Trong chiến tranh, tuổi trẻ Việt Nam chịu nhiều cay đắng chẳng những trong đời sống mà trong cả tình yêu.  Đó là chưa kể đến sinh mạng con người.  Nếu không có chiến tranh, cuộc đời của Ân và Kim, Quang và Hồng chắc chắn đã khác, chắc chắn không có nước mắt như bây giờ.

Ngập ngừng một lúc, Kim hỏi:

– Khi về Mỹ, Hồng tìm tin tức anh Ân giùm mình được không?

– Được chứ nhưng  tìm được tin tức hay không là chuyện khác.  Kim cho tên tuổi, khóa mấy Võ Bị Đà Lạt, mình sẽ ráng tìm giúp cho nhưng không hứa chắc là thành công nghen.

– Tận sức là được, thành công hay không còn tùy thuộc số Trời.  Mình muốn biết tin anh ấy để yên ổn tâm hồn.  Nếu anh ấy an lành thì mừng cho ảnh và nhẹ lòng cho mình.  Ngược lại, Hồng hỏi ngày tháng mất để mình thắp nhang cho ảnh.

Nghe bạn nói vậy lòng Hồng chùng xuống, nàng đùa để cho không khí đỡ buồn bã:

– Chu choa ơi, Cộng sản mà cũng tin số Trời và thắp nhang nữa.  “ Đồng chí” có tư tưởng lệch lạc, cho “đồng chí” đi cải tạo tư tường bây giờ.

– Mình là người Việt Nam mà, nên phải theo tín ngưỡng, văn hóa nước Việt chứ.

Cầm mảnh giấy ghi tên họ Ân do Kim trao, Hồng nói thầm: Tại sao mình tìm tin tức của Ân cho Kim mà không tìm tin tức của Quang cho chính mình nhỉ.  Mò kim đáy biển cũng phải mò!

 

4.

 

Về lại Mỹ, Hồng vào các mạng lưới thông tin, hội Ái Hữu của Không Quân và Võ Bị Đà Lạt để kiếm tin tức của Quang và Ân mà loay hoay hoài vẫn không thành công. Nàng nhờ Đông:

– Này con, giúp mẹ một chút.  Mẹ theo lời chỉ dẫn của con mà không làm cách nào đăng lời nhắn tìm người.

– Bạn bè của Mom có nhiều bác lấy chồng lính.  Mom hỏi xem, có thể Mom sẽ được tin mau hơn.

Hồng cười thầm: ừ nhỉ, chuyện đơn giản như vậy mà mình làm chi rắc rối mấy ngày nay.  Già lẩm cẩm thật!  Nàng lật sổ tìm số điện thoại bạn bè kể sơ sự tình của Kim và nhờ tìm giúp.  Ngày hôm sau nàng có được hai nguồn tin đều giống nhau, một nguồn kể chi tiết hơn.  Người bạn cùng khóa với Ân cho biết vợ con của anh vượt biên trước và định cư ở Úc.  Khi anh ra tù, vợ anh gởi tiền cho anh vượt biên cùng với đứa cháu gái.  Trên biển, ghe gặp hải tặc.  Anh không chịu nỗi khi nghe tiếng la khóc hãi hùng của đứa cháu nên kháng cự lại bọn chúng. Anh bị chúng đánh vỡ đầu và quăng xuống biển.  Đứa cháu đó cũng bị quăng xuống biển cùng với các cô gái khác, sau khi bọn hải tặc thỏa mãn thú tính.  Cướp bóc xong, chúng phá hỏng ghe, rồi bỏ đi.  Chuyến đi ấy, chỉ có vài người may mắn sống sót nhờ một tàu hàng hải Na Uy vớt.

Hồng được tin mà nghe nhói trong tim.  Ai gây ra cảnh thảm khốc này cho dân tộc Việt Nam?  Cô bạn Kim “nằm vùng” của nàng cũng phải chịu một phần trách nhiệm về cái chết thảm khốc của người yêu mình, ắt hẳn khi nghe tin sẽ đau lòng gấp bội.  Nàng không đành xoáy sâu nỗi đau của bạn, nên chỉ thông báo rằng Ân chết vì ghe bị bão đánh chìm, chỉ một vài người may mắn bám vào mảnh vụn của ghe mới sống còn.  Nghe tiếng khóc tức tưởi của bạn trong điện thoại Hồng không khỏi ứa nước mắt.

Hồng tiếp tục lên mạng để cầu may tìm được tin tức của Quang, hoặc hình ảnh của Quang trong những buổi Đại Hội của các Hội Đoàn Không Quân.  Trong khi tìm kiếm, nàng bắt gặp một trang mạng của tỉnh Châu Đốc đang kêu gọi đồng hương đóng góp bài vở cho mùa Xuân sắp tới.  Nàng nghĩ tới Phương và thầm nghĩ không biết bây giờ bạn đang ở nơi nào trên xứ Úc, liền viết một tin nhắn tìm Phương gởi đến Ban Biên Tập nhờ đưa lên mạng, hi vọng mong manh rằng Phương tìm đọc và cho tin.  Khoảng hơn mười ngày sau…

– Reng… reng… reng…

Nhấc điện thoại lên vừa trả lời “Hello tôi là Hồng đang nghe phôn,”  Hồng nghe đầu dây bên kia giới thiệu:

– Em là học trò cũ của cô. Em biết số phôn và địa chỉ của cô nhờ cô nhắn tin tìm cô Phương trên web Châu Đốc. Em may mắn gặp lại cô Phương khoảng nửa năm nay.  Nếu cô đang rảnh rang, em sẽ tới nhà cô trong vòng mười lăm phút nữa.

– Mừng quá, mời em tới, cô chờ.

Mười lăm phút sau, một người đàn ông tròm trèm lục tuần, tóc lốm đốm bạc đến.   Ông ta nhìn nàng một lúc rồi nói:

– Chắc cô không nhớ em.  Em là Điền…

– Ồ, cô nhớ rồi. Nguyễn Phúc Điền Trưởng Lớp ngày xưa đây mà.  Em bây giờ khác quá cô nhìn không ra.  Xin lỗi em nghen.

Hồng nắm tay Điền dẫn vào nhà, miệng hỏi huyên thiên:

– Hiện giờ em ở đâu?  Làm nghề gì?  Vợ con thế nào?  Gặp cô Phương ở đâu, trong trường hợp nào?

– Em sẽ từ từ kể hết cho cô nghe.  Hiện em ở Florida, nhân tiện qua đây dự đám cưới con của một người bạn, em tìm thăm cô luôn thể.  Cách đây nửa năm em có về thăm quê, tình cờ gặp cô Phương đi dự Lễ Vía Bà Chúa Xứ ở Châu Đốc. Hai thầy trò gặp nhau mừng vui lắm.  Cô Phương hỏi về cô nhưng em nào có biết cô ở đâu.  Em có mang theo địa chỉ và số điện thoại của cô Phương đây.  Hiện cô Phương ở Mỹ Tho.

Hồng nói:

– Vậy mà cô cứ tưởng cô Phương định cư bên Úc chứ!

– Cô Phương có kể cô ấy đi du lịch Úc châu, ở chơi sáu tháng, rồi về.  Tới bây giờ cô Phương vẫn không chồng con gì cả.  Không biết vì sao, em đâu dám hỏi.  Ngày xưa cô Phương có nhiều người đeo đuổi lắm mà!

– Nguyệt Lão không xe sợi tơ hồng với người mình yêu thì cũng không thành.  Cô Phương yêu một anh sĩ quan xuất thân từ Trường Sĩ Quan Trừ Bị Thủ Đức, nhưng gia đình hai bên không hài lòng, làm khó dễ cuộc hôn nhân. Tin cuối cùng mà cô được biết là ông sĩ quan đó ngồi tù cải tạo ngoài Bắc, bao nhiêu năm cô không biết, có toàn mạng cho đến khi được thả ra hay bỏ thây nơi rừng thiêng nước độc Miền Bắc, cô cũng không biết.  Tội nghiệp cô Phương, lỡ dở một đời!

Điền ngồi yên một lúc, tiếp:

– Em cấp bực thấp nên ngồi tù trong Nam.  Mới Thiếu Úy thôi mà cũng mất 5 năm.

– Em đi binh chủng nào?

– Em là “Giặc Lái” cô ơi!  Sau khi xong Tú Tài II em gia nhập Không Quân.  Hồi em học đệ nhất, em yêu Thúy Hải.  Cổ đâu có chịu, nhưng khi em vào Không Quân thì “mê” em liền.  Hi hi hi! Sau khi ra tù cải tạo chúng em mới làm đám cưới.  Vợ em cũng là học trò của cô, học sau em hai lớp, làm Phó Trưởng Lớp mấy năm liền, cô còn nhớ không?

– Nhớ rồi.  Thúy Hải có mái tóc giống cô.

– Hồi đó, cô để tóc ngắn, úp vào gáy, mái tóc hai bên cong cong ôm lấy hai má, giống như tóc ca sĩ Phương Hoài Tâm.  Cô và cô Phương là thần tượng của một số nữ sinh nên nhiều nàng để tóc giống cô hoặc để tóc dài cột đuôi cao lên như cô Phương.  Em chạy theo “cua” Thúy Hải không chỉ vì mái tóc giống cô, mà nàng còn có cặp mắt và nụ cười y như cô.  Bây giờ cô không giữ kiểu tóc cũ nữa, nhưng vợ em vẫn còn giữ vì cả hai đứa chúng em thích như vậy.

Hồng cười nói:

– Giống ai không giống, giống cô làm chi, không khá được.  Mấy bài trích giảng từ quyển Đời Phi Công có tác dụng mạnh dữ!  Hèn chi bọn Việt Công gọi mấy nhà văn nhà thơ là lính “Biệt Kích Văn Hóa.”   Em mê quân chủng này cũng vì mấy bài đó, phải không?  Em không theo học các ngành khác mà gia nhập Không Quân rồi vì thế mà bị ở tù. Em có ân hận gì không?

Điền ngập ngừng một lúc, rồi trả lời:

– Cô cho phép em mới dám nói thật lòng mình.

– Nói đi.  Giờ đâu còn là thầy trò nữa.  Chúng ta cứ coi nhau như hai người bạn vong niên, nói chuyện chân thật với nhau cho vui.  Em cũng già rồi, tóc bạc thấy rõ còn gì.

–  Em vào Không Quân không phải vì những bài cô trích trong quyển Đời Phi Công đâu, mà vì cô yêu phi công nên em yêu luôn quân chủng này.  Em không ân hận vì sự chọn lựa này của em.  Khi ra trường, em được điều đến đơn vị của Trung Tá Phi Đoàn Trưởng Bùi Thanh Quang…

Nói tới đây, Điền ngưng lại nhìn vào mắt Hồng xem phản ứng.  Nàng xúc động hỏi:

– Em có biết ông ấy bây giờ ra sao không?

–  Em về Phi  Đoàn của ông Thầy Quang không bao lâu thì mất nước, mỗi người bị nhốt tù hai nơi khác nhau.  Em không gặp lại ông Thầy em, mãi đến mấy năm sau này, quân chủng Không Quân tổ chức những lần Đại Hội em mới gặp lại.  Được biết vợ ông vượt biên, bỏ lại hai đứa con, và chết trên biển trong khi ông còn đếm lịch ở Miền Bắc.  Sau này ông đi Mỹ theo chương trình HO, mang hai đứa con qua đây, làm gà trống nuôi con.

Hiện giờ các con của ông có chồng vợ, ra riêng hết.  Ông Thầy em cô đơn nên sống “già nhân ngãi, non vợ chồng” với một bà cũng góa bụa.  Khi biết em là dân Châu Đốc, ông thường liên lạc với em và hỏi thăm cô.  Lúc bấy giờ em mới biết ông Thầy mình là người yêu cũ của cô mình, biết vì sao cô có cặp mắt buồn vời vợi, bây giờ vẫn vời vợi buồn, và biết động lực nào khiến cô giảng rất truyền cảm những bài trích trong Đời Phi Công.  Em đã nhờ mấy đứa bạn còn ở lại quê nhà tìm cô.  Thất bại.  Hỏi mấy đứa bên này.  Không ai biết.  Em những tưởng suốt đời này không được gặp lại cô!

Điền ngưng lại khi thấy mắt Hồng rướm lệ.  Hồng nuốt ngược nước mắt, hỏi:

– Bây giờ ông ấy ở đâu? Có gần em không?

– Ông Thầy ở xa em mà gần cô.  Ông hay mắng đùa em mỗi khi em báo tin không tìm được tông tích của cô: “Học trò vô tình vô nghĩa, không quan tâm thường xuyên tới cô giáo của mình để đến nỗi bặt vô âm tín.  Nếu còn như ngày xưa là tao cho mi đi bay mệt… không được nghỉ.”  Mới đây em vào mạng lưới quê nhà, thấy cô đăng tin tìm cô Phương.  Em vội vàng cho ông biết.  Ông đốc thúc em đi thăm cô, về kể lại cho ông nghe.  Ông nhờ em mang đến cho cô một CD nhạc làm quà đây.

Nghe Điền nói, Hồng ngồi lặng im, mắt thẩn thờ ngó mông lung.  Một cuộc hội ngộ bất ngờ, vui ít buồn nhiều!  Nhìn thấy Hồng như vậy, Điền ngần ngại một lúc rồi đứng lên từ giã ra về.  Anh đưa ra ba gói quà cho Hồng, nói tiếp:

– Một kí lô khô là quà của vợ em biếu cô.  CD này là quà của ông Thầy em, bảo phải đưa tận tay cô.  Còn đây quà của em: chiếc máy bay bằng gỗ do chính tay em làm trong lúc ngồi tù.  Em đã tận dụng thì giờ nghỉ ngơi để làm ra nó với hi vọng mong manh một ngày nào đó gặp lại cô mà trao tặng, chắc cô sẽ thích lắm.

Cầm ba món quà ân tình, Hồng nghẹn ngào cám ơn.  Điền vội vã cáo từ, bước nhanh ra cửa.  Hồng ngắm nghía chiếc máy bay gỗ vừa nhỏ gọn vừa tinh xảo được chùi mài bóng loáng.  Trên thân máy bay có hàng chữ “Để nhớ mãi ngôi trường Thủ Khoa Nghĩa. Điền”

Hồng vào phòng đóng cửa, cho dĩa CD vào máy.  Tiếng đàn đệm guitar và giọng trầm buồn của Quang vang lên làm nàng đau nhói theo từng câu ca lời nhạc:

“Anh còn nợ em công viên ghế đá, lá đổ chiều êm. 

“Anh còn nợ em dòng xưa bến cũ, con sông êm đềm.


“Anh còn nợ em chim về núi nhạn, trời mờ mưa đêm.

“Anh còn nợ em nụ hôn vội vàng, nắng chói qua thềm.

“Anh còn nợ em con tim bối rối, con tim bối rối.

“Anh còn nợ em và còn nợ em cuộc tình đã lỡ.

“Anh còn nợ em, Anh còn nợ em…

(Nhạc và lời: Anh Bằng)

 

Anh trải lòng mình qua tiếng nhạc lời ca và nàng lệ đẫm ướt mi theo tiếng lòng của anh…

guitar

(Cali, Mùa Thu 2013)

Để lại lời nhắn

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.