Chuyện bên…. Tàu :Đồng chí vô sản “XO”

TAI LIỆU

Đồng chí  XO của Tàu

ôn gia bảo

Hé lộ khối tài sản khổng lồ của gia đình Thủ tướng Trung Quốc Ôn Gia Bảo

Theo một báo cáo về quản lý hành chính và tình hình các công ty, gia đình Thủ tướng Trung Quốc Ôn Gia Bảo sở hữu lượng tài sản có tổng giá trị vào khoảng 2,7 tỷ USD.

 

Gia đình Thủ tướng Trung Quốc Ôn Gia Bảo được cho là sở hữu khối tài sản khổng lồ: 2,7 tỷ USD.

Tiết lộ về tổng tài sản của gia đình ông Ôn Gia Bảo lại là một ví dụ tồi tệ mới về việc người thân của các nhà lãnh đạo cấp cao Trung Quốc lợi dụng các mối liên hệ chính trị để thu những món lợi khổng lồ.

Thông tin về khối tài sản khổng lồ của gia đình đương kim thủ tướng Trung Quốc được công bố trên các trang web của tờ Thời báo New York (New York Times) cả phiên bản tiếng Anh và phiên bản tiếng Trung. Nhưng ngay lập tức, cơ quan kiểm duyệt của chính quyền Trung Quốc đã chặn 2 trang web này.

Báo cáo trên được đưa ra trong lúc Đảng Cộng sản Trung Quốc đang chuẩn bị ra mắt thế hệ lãnh đạo mới của nước này còn niềm tin của dư luận nước này đối với chính quyền đang xói mòn nghiêm trọng do một loạt các vụ bê bối.

Ông Ôn Gia Bảo, 70 tuổi, sẽ về hưu sau khi giữ chức vụ Thủ tướng Trung Quốc trong 10 năm.

Trong suốt thời gian đó, ông thường tỏ ra mình là một nhà cải cách, quyết tâm xóa bỏ nạn tham nhũng, mua quan bán chức và lạm dụng chức quyền – những vấn nạn đã mang tính hệ thống trong nội bộ Đảng Cộng sản Trung Quốc.

Hồi tháng 3, ông đã có bài phát biểu trước Hội đồng nhà nước trong đó ông lên tiếng cảnh báo rằng “mối nguy hiểm lớn nhất” mà Đảng Cộng sản Trung Quốc đang đối mặt là tình trạng hối lộ và Đảng có thể sẽ mất vị thế lãnh đạo đất nước nếu không hành động ngăn chặn.

“Nếu vấn nạn này không được xử lý, quyền lực chính trị sẽ thay đổi”, ông phát biểu.

Tuy nhiên, có nhiều tin đồn rằng trong nhiều năm gia đình ông Ôn Gia Bảo, đặc biệt là vợ ông, đã lợi dụng vị thế thủ tướng của ông để làm giàu cho gia đình mình.

Theo tờ Thời báo New York, mẹ, con trai, con gái, em trai, em rể và vợ ông Ôn Gia Bảo đã trở nên giàu có trong thời gian ông lãnh đạo Trung Quốc.

Với báo cáo trên, có khả năng Thời báo New York sẽ bị Trung Quốc “trả đũa”. Vào tháng 6, khi tờ Bloomberg News đưa tin rằng gia đình ông Tập Cận Bình, người sắp giữ chức vụ Chủ tịch Trung Quốc, có khối lượng tài sản trị giá ít nhất 376 triệu USD, trang web của tờ báo này đã bị chặn và các ngân hàng Trung Quốc dừng mua các dữ liệu tài chính của hãng Bloomberg khiến hãng này có thể mất đi doanh thu tới hàng triệu USD.

Tờ Thời báo New York mới chỉ bắt đầu hoạt động trang web bằng tiếng Trung từ cuối tháng 6 năm nay.

Người thân của các nhà lãnh đạo cấp cao Trung Quốc thường lợi dụng chức quyền của các nhà lãnh đạo này để làm giàu.

Về nguyên tắc, các nhà lãnh đạo hàng đầu Trung Quốc như ông Ôn Gia Bảo không thể có tài sản lớn hay tham gia vào các hoạt động làm ăn sinh lời. Đáng lẽ với mức thu nhập khiêm tốn 140.000 nhân dân tệ/năm (22.600 USD) của người đứng đầu chính phủ Trung Quốc, gia đình ông sẽ chỉ có thể có cuộc sống giản dị.

Nhưng nhiều nhà lãnh đạo nước này vẫn có những thỏa thuận tài chính rất tinh vi, thường là thông qua con cái và những người thân khác trong gia đình.

Theo tờ Thời báo New York, cách đây 5 năm mẹ của ông Ôn Gia Bảo, bà Yang Zhiyun hiện 90 tuổi, từng làm giáo viên, sở hữu khoản đầu tư 120 triệu USD ở Ping An, một trong các công ty tài chính lớn nhất thế giới.

Các cổ phiếu do mẹ ông Ôn Gia Bảo nắm giữ được ghi danh là Taihong, một công ty chủ vốn đăng kí kinh doanh ở tỉnh Thiên Tân, quê ông Ôn Gia Bảo.

Báo cáo của Thời báo New York cho hay người thân của ông Ôn Gia Bảo đã mua các cổ phiếu của các ngân hàng, công ty kinh doanh đồ trang sức, các khu nghỉ dưỡng, các công ty viễn thông và các dự án cơ sở hạ tầng, sở hữu các công ty và các tài sản ở nước ngoài. Trong các trường hợp trên, gia đình ông đều sử dụng dí danh.

Giá trị tài sản của gia đình ông Ôn Gia Bảo trong công ty Ping An trị giá khoảng 2,2 tỷ USD vào năm 2007, thời điểm cuối cùng những thông tin này được công bố. Trong bản báo cáo của mình, công ty Ping An tuyên bố “không biết nguồn gốc tài sản của những cổ đông của chúng tôi”.

Duan Weihong, một nữ doanh nhân giàu có sở hữu một công ty đã trở thành công cụ để gia đình ông Ôn Gia Bảo mua cổ phiếu. Bà Weihong khẳng định các cổ phiếu đó là của bà và giải thích rằng người thân của bà đã dùng các tên khác, trong đó có tên của người nhà ông Ôn Gia Bảo, để nắm giữ cổ phiếu cho bà, giúp bà giấu đi lượng tài sản thực sự của bà.

Gia đình ông Ôn Gia Bảo cũng được cho là có lợi nhuận từ “một dự án xây dựng biệt thự ở Bắc Kinh, một nhà máy săm lốp ở phía bắc Trung Quốc và một công ty đã tham gia xây dựng một số sân vận động phục vụ cho Olympic Bắc Kinh, trong đó có sân vận động “Tổ chim” nổi tiếng”.

Vợ ông Ôn Gia Bảo, bà Trương Bồi Lợi, được cho là đã tham gia kiểm soát thị trường kim cương Trung Quốc, trong khi em trai ông, Wen Jiahong, nắm giữ 200 triệu USD từ các nhà máy xử lý nước và các doanh nghiệp tái chế.

Trong khi dư luận Trung Quốc cho rằng nạn tham nhũng trong Đảng Cộng sản chỉ hạn chế ở các cấp thấp, còn các nhà lãnh đạo cấp cao thì trong sạch. Nhưng niềm tin đó đã sụp đổ sau khi xảy ra một loạt các vụ bê bối trong thời gian vừa qua bao gồm vụ “ngã ngựa” của chính trị gia Bạc Hy Lai và vụ tai nạn xe Ferrari dẫn đến cái chết của con trai ông Lệnh Kế Hoạch, trợ lý thân cận của Chủ tịch Hồ Cẩm Đào.

Tờ The New York Times trích dẫn: Năm 2009, Chen Jieren, cháu trai của ông He Guoqiang, một trong 9 ủy viên thường trực Bộ chính trị, đã nói với các nhà ngoại giao Mỹ rằng Đảng Cộng sản đã cắt “miếng bánh” kinh tế Trung Quốc để chia cho các nhà lãnh đạo nước này.

“Dư luận rộng rãi đều biết rằng cựu thủ tướng Lí Bằng và gia đình ông nắm giữ lợi nhuận từ ngành điện lực, một ủy viên thường trực Bộ chính trị là ông Zhou Yongkang cùng trợ lí kiểm soát lợi nhuận từ ngành dầu khí, một ủy viên thường trực Bộ chính trị khác là Jia Qinglin là nhà đầu tư chính của các dự án bất động sản lớn ở Bắc Kinh, con rể Chủ tịch Hồ Cẩm Đào điều hành trang Sina.com và vợ ông Ôn Gia Bảo kiểm soát ngành kim cương đầy lợi nhuận của Trung Quốc”, Chen cho biết.

Tùng Lâm (Theo New York Times)

Bài dịch đầy đủ hơn của Tiểu Muội:

THÂM CUNG BÍ SỬ VỀ SỰ GIÀU CÓ CỦA LÃNH ĐẠO TRUNG QUỐC.
Bài viết của David Barboza.

Bắc Kinh- Mẹ của Thủ tướng Trung quốc là giáo viên ở miền Bắc nước này. Cha của ông ta là một trong những người được giao nhiệm vụ trong chiến dịch tranh cử của Mao Trạch Đông. Và Thủ tướng Ôn Gia Bảo bộc bạch trong bài phát biểu năm ngoái rằng thời thơ ấu gia đình ông ta rất là nghèo khó.

Nhưng bây giờ ở vào tuổi 90, mẹ của Thủ tướng là bà Yang Zhiyun không chỉ thoát ra quá khứ nghèo khó, bà ta còn phô trương công khai sự giàu có của mình, trên hồ sơ, trong công ty hợp doanh, một cách chính thức. Sự giàu có đến chỉ từ một cú đầu tư dưới tên bà ấy, trong một công ty dịch vụ tài chánh lớn của Trung quốc có giá trị $120 triệu Mỹ kim vào 5 năm trước.

Chi tiết làm sao mà bà góa phụ Yang tích lũy được món tài sản lớn đến như vậy không thể biết được ngay bản thân bà ấy cũng không thể ngờ rằng tài sản ấy lại đứng dưới tên mình. Nhưng điều này đã xảy ra sau khi con trai bà ấy được đề bạt lên hàng lãnh đạo, đầu tiên vào năm 1998, làm Phó Thủ tướng và trở thành Thủ tướng chỉ 5 năm sau đó.

Một nhà điều tra của tờ New York Times cho biết rằng những người trong gia tộc của Ôn Gia Bảo , bao gồm con trai, con gái, em, em rể trở nên cực kỳ giàu có trong thời kỳ ông này làm lãnh đạo. Khi duyệt lại hồ sơ công khai của công ty hợp doanh, có dấu hiệu cho thấy những người họ hàng này, trong đó có cả vợ của Thủ tướng có những thỏa thuận ngầm, điều hành một món tài sản lên đến $2.7 (hai tỷ bảy trăm triệu) Mỹ kim.

Trong nhiều thương vụ, tên của những người trong gia tộc này ẩn dưới nhiều lớp vỏ bọc mà phương tiện là hùn vốn là đầu tư với bạn bè đồng nghiệp và những đối tác kinh doanh. Đi sâu vào chi tiết của việc thâu tóm tài chánh sẽ thấy được sự bất thường liên hệ dây mơ rễ má giữa chính trị với những người được hưởng lợi, đã tích tụ tài sản, cũng như sự liên hệ giữa chính phủ và doanh nghiệp như thế nào, trong một nền kinh tế phát triển quá nhanh.

Không giống như hầu hết những doanh nghiệp mới hình thành ở Trung quốc, có những tài liệu cho thấy doanh nghiệp gia đình đôi khi nhận được sự hỗ trợ tài chánh từ công ty quốc doanh, công ty China Mobile là một ví dụ, công ty này là một trong những công ty khai thác điện thoại lớn nhất Trung quốc. Vào những thời điểm khác nhau, những doanh nghiệp này còn được sự ủng hộ từ những tay trùm giàu có nhất châu Á. Báo Times cũng cung cấp thông tin rằng gia tộc của ông Ôn Gia Bảo chia phần trong những nhà bank, kinh doanh đồ trang sức, những khu du lịch, những công ty viễn thông và những dự án xây dựng cơ sở hạ tầng, đôi khi dưới vỏ bọc là những công ty nước ngoài.

Những cổ phần bao gồm phát triển một dự án ở Bắc kinh, 1 nhà máy sản xuất lốp xe ở miền Bắc Trung quốc, 1 công ty hỗ trợ xây dựng một số sân vận động Olympic Bắc kinh, trong đó có cả biểu tượng “Tổ Chim” (“Bird’s Nest”), và công ty bảo hiểm Ping An là một trong những công ty phục vụ tài chánh lớn nhất thế giới.

Làm Thủ tướng của một nền kinh tế vẫn còn nặng dấu ấn quốc doanh, ông Ôn Gia Bảo, người được biết như là người có tính cách đơn giản và thân thiện, và điều quan trọng là ông ta có một thẩm quyền chi phối phần lớn những ngành công nghiệp lớn ở chính những nơi mà gia tộc ông ta đã phất lên giàu có. Đơn cử một ví dụ là nếu thiếu sự đồng thuận từ những công ty giám sát của Ôn Gia Bảo, những công ty Trung quốc không thể niêm yết cổ phiếu trên thị trường chứng khoán được. Quyền hành của ông ta cũng bao trùm lên những lãnh vực chiến lược chẳng hạn như năng lượng và viễn thông.

Bởi vì chính phủ Trung quốc thận trong trong việc công bố thông tin nên vai trò của ông Ôn Gia Bảo, người hiện nay được 70 tuổi, không được biết nhiều. Vai trò của ông ta, nếu có, thì chỉ là là nhân vật chính yếu quyết định trong hầu hết các chính sách. Trong nhiều trường hợp, thân tộc của ông ta cũng được hưởng lợi lớn từ những chính sách này.

Một ví dụ để minh chứng là một công ty của em trai của Thủ tướng, đã được hưởng đặc quyền và được trợ cấp hơn $30 triệu Mỹ kim trong một hợp đồng với chính phủ để xử lý nước thải và chất thải y tế cho một số thành phố lớn nhất của Trung quốc. Số liệu này được phỏng đoán dựa trên sổ sách giấy tờ của chính phủ. Hợp đồng này đã được công bố sau khi ông Ôn Gia Bảo ban hành những quy định cứng rắn về việc xử lý chất thải y tế vào năm 2003 sau khi dịch SARS phát tác.

Vào năm 2004, sau cuộc họp hội đồng chính phủ do ông Ôn Gia Bảo chủ trì, ban nhiều đặc ân cho công ty bảo hiểm Ping An và chi nhánh của công ty này. Ping An đã huy động khoảng $1.8 (1 tỷ tám trăm triệu) Mỹ kim trong việc phát hành cổ phiếu. Những công ty con được điều khiển bởi thân tộc, cùng với đồng nghiệp và bạn bè của ông Ôn Gia Bảo được phù phép bằng cách đầu tư trước vào công ty rồi mới đem ra chào bán công khai.

Theo báo The Times, trong năm 2007, năm cuối cùng phải công khai việc nắm giữ cổ phiếu ra báo chí công cộng, thì những công ty con này đã nắm giữ tài sản lên đến $2.2 (hai tỷ hai trăm triệu) Mỹ kim, con số được xác định kiểm toán bởi các kiểm toán viên độc lập.

Hiện nay giá trị của công ty Ping An và những công ty con đã lên đến gần $60 tỷ Mỹ kim. Công ty cũng chối bỏ rằng công ty không hề biết, không cần biết bối cảnh cũng như những ai đã nấp bóng phía sau những cổ đông khi họ mua và bán cổ phần của họ.

Khi các quy định của Đảng Cộng Sản kêu gọi các quan chức phải công khai tài sản của họ và các thành viên trong gia tộc thì không có quy định trên cơ sở pháp lý nào cấm người thân của những quan chức cao cấp kỳ cựu trở thành những kiểm soát viên để đối phó với việc công khai tài sản này. Đây một lỗ hổng cho phép trao đổi rất hiệu quả tạo ảnh hưởng giữa các thành viên trong gia đình. Vài người Trung quốc lập luận rằng việc cho phép các gia đình của các lãnh tụ của Đảng Cộng Sản hưởng đặc quyền, đặc lợi của việc bùng phát kinh tế của đất nước lâu nay đã hổ trợ quan trọng cho những đảng viên cao cấp thực hành việc cải cách theo hướng thị trường.

Nếu là như vậy, việc giao dịch kinh doanh của gia tộc của ông Ôn Gia Bảo được che giấu trong việc đề cử những người thân giám sát để tránh dư luận săm soi vào các hồ sơ nộp cho nhà cầm quyền như quy định. Quyền sở hữu cổ phần của họ được che giấu bởi một mạng lưới phức tạp mà nếu muốn điều tra phải đào sâu qua một quá trình đến năm bước.

Trong trường hợp của người mẹ của ông Ôn Gia Bảo, The Times ước đoán cổ phần của bà ta trong Ping An – trị giá lên đến $120 triệu trong năm 2007 bằng cách kiểm tra các hồ sơ công cộng và xuất trình giấy chứng minh thư, và lần theo dấu vết của ba cá nhân tồn tại thực sự đang đầu tư ở Trung Quốc. Tên ghi trên cổ phiếu của bà ta đã được ẩn dưới một công ty khác tên là Taihong, một công ty đăng ký tại Thiên Tân, quê hương của thủ tướng.

Rõ ràng là có sự can thiệp mạnh bạo của chính trị xung quanh những quyết định quan trọng của những lãnh tụ cao cấp. Rất nhiều người trong số đó cũng cực kỳ giàu có nhưng không muốn dư luận chú ý. Khi mà tờ báo Bloomberg News đưa tin rằng trong tháng Sáu, bộ sậu gia đình của Phó Chủ tịch Tập Cận Bình, người được dàn xếp để trở thành Chủ tịch kế vị của Trung quốc có hàng trăm triệu Mỹ kim tài sản. Để rồi chính phủ Trung quốc ngay lập tức ngăn chặn người trong nước truy cập vào trang Bloomberg.

Một đồng nghiệp xin giấu tên, người đã về hưu, đã biết rõ về thân thế hơn 20 năm của Ôn Gia Bảo phát biểu: “trong hàng ngũ lãnh đạo cấp cao, không có gia đình nào mà không có những vấn đề như thế này” và ông cũng cho biết “phe đối lập của ông ta đã đang cố gắng bôi nhọ ông ta bằng cách cho những nguồn tin đại loại như thế này rò rỉ ra ngoài”

Tờ The Times đã đưa ra những phát hiện của mình cho chính phủ Trung quốc bình luận. Bộ Ngoại giao từ chối trả lời các câu hỏi về những khoản đầu tư của gia tộc của Thủ tướng. Các thành viên trong gia đình của ông Ôn Gia Bảo cũng từ chối bình luận hoặc đã không trả lời yêu cầu bình luận.

Duan Weihong, một nữ doanh nhân giàu có của công ty Taihong, đứng tên đầu tư cho Ping An nắm giữ giùm cổ phần cho bà mẹ của Thủ tướng và các thân nhân khác cho biết các khoản đầu tư thực sự của riêng mình. Bà Duan là người đến từ quê hương của Thủ tướng và cũng là một người bạn thân của vợ ông, cho biết quyền sở hữu cổ phần đã được liệt kê dưới tên của những người trong gia tộc của ông Ôn Gia Bảo, với một nỗ lực để che giấu tầm cỡ của việc sở hữu công ty.

Bà Duan cũng phát biểu rằng:”khi tôi đầu tư vào Ping An, tôi không muốn được ghi nhận vì thế nên tôi nhờ những người họ hàng và người quen biết khác nắm giữ giùm phần hùn. Nhưng kém may mắn làm sao, công ty của bà ta lại chọn thân nhân của Thủ tướng để niêm yết giùm công ty, chỉ bởi vì quá trình đưa công ty ra công chúng cần phải có chữ ký và số đăng ký chính thức của họ. Cho đến khi sự việc được phát hiện bởi những điều tra viên của Báo The Times, bà ta cũng không hề biết về việc có quan hệ với thân nhân của ông Ôn Gia Bảo.”

Trong nhiều nhiệm kỳ cảu ông Ôn Gia Bảo, nhân vật trung tâm của những tin đồn và phỏng đoán về việc lợi dụng chức vụ của mình để thu lợi cho gia đình. Tuy nhiên theo nhận xét của báo The Times, thì không thể phát hiện được chi tiết trên sổ sách kế toán về sự phất lên giàu có nhanh chóng của gia đình Ôn Gia Bảo.

Vợ của ông ta, bà Zhang Beili là một trong những người có thế lực hàng đầu về kinh doanh đồ trang sức, đá quý. Thông qua việc quản lý các công ty kim cương quốc doanh sau đó được tư nhân hóa, bà ta đã trở thành một nữ doanh nhân độc lập. Báo The Times cũng phát hiện rằng bà vợ này đã giúp nhiều thân nhân đấu thầu để được sở hữu những cổ phần tối thiểu để nắm giữ danh mục hàng tỷ Mỹ kim trong lãnh vực bảo hiểm, công nghệ và các liên doanh bất động sản.

Con trai duy nhất của cặp vợ chồng này đã bán một công ty công nghệ cao. Một công ty mà ông ta là người đã xây dựng nên nó, cho một gia đình giàu có nhất Hongkong, tên là Li Ka-shing, với giá là mười triệu Mỹ kim và dùng nó như một bước tiến để lập một công ty mới tên là Horizon Capital. Công ty này hiện nay là một trong những công ty có vốn hóa lớn nhất Trung quốc. Theo như hồ sơ và tin tức từ những người làm trong ngân hàng, đối tác của công ty này là những đối tác tầm cỡ như là chính phủ Singapore chẳng hạn.

Hồ sơ cũng cho thấy em trai của Thủ tướng, Ôn Gia Hồng, điều hành một tài sản lên đến $200 triệu Mỹ kim bao gồm các nhà máy xử lý nước thải và các doanh nghiệp tái chế. Là Thủ tướng, ông Ôn Gia Bảo đã khéo léo thể hiện mình như một nhà cải cách theo trường phái bình dân. Khéo dùng phương tiện truyền thông để đề cao chính mình là “nhân vật tuyệt vời”, là “cha già dân tộc Ôn” thông qua những việc như ông ta thường đi thăm dân chúng, đặc biệt vào những khoảnh khắc thiên tai khủng hoảng….

Trong khi vẫn còn chưa rõ Thủ tướng giàu cỡ nào, tổ chức WikiLeaks đã công bố tài liệu của Bộ Ngoại giao trong năm 2010 và một kênh truyền thông đã nêu ra rằng ông Ôn Gia Bảo đã nhận thức được sự liên kết của những thế lực của những công ty gia đình trị và không vui vẻ lắm về việc này.

Kênh truyền thông 2007, nói về một giám đốc điều hành được sinh ra ở Trung Quốc làm việc tại một công ty Mỹ ở Thượng Hải phát biểu với các nhà ngoại giao Mỹ, rằng, Ôn Gia Bảo đã tức giận với các hoạt động của thành viên gia đình, nhưng ông ta không thể hoặc chưa muốn ngăn chặn chúng.

NỮ HOÀNG KIM CƯƠNG
Trong giới thượng lưu của Trung quốc công khai rằng bà Zhang Beili rất giàu có và bà ta đã góp phần kiểm soát trong lãnh vực đồ trang sức và đá quý. Nhưng chính món lợi của việc kinh doanh kim cương đã đưa bà ta trở thành một người thành công ngoài sức tưởng tượng từ khi chồng bà ấy trở thành người lãnh đạo hàng đầu của đất nước khi mà những hồ sơ được doanh nghiệp được nghiên cứu và công bố bởi báo The Times.

Bà Zhang ẩn mình như là một chuyên gia thẩm định đá quý người Trung quốc bình thường. Bà ta hiếm khi đi du lịch hay là xuất hiện và chụp hình chính thức cùng ông chồng Thủ tướng. Những người từng làm việc với bà ta cho rằng bà ta giống như viên ngọc quý mang tính chất của những viên kim cương, ăn mặc tao nhã, rất quyến rũ và chỉ tác động đến ông chồng ở phía sau hậu tường, giống như thân nhân của các nhân vật lãnh đạo cao cấp khác.

WikiLeaks tiết lộ tài liệu của Bộ Ngoại giao rằng Ôn Gia Bảo đã từng muốn ly dị với Bà Zhang vì nghĩ rằng bà ấy đã khai thác mối quan hệ của họ trong những giao dịch mua bán kim cương của mình. Đài truyền hình Đài loan loan tin rằng trong năm 2007 bà Zhang đã mua một đôi hoa tai ngọc bích với giá $27,000 (hai mươi bảy ngàn) Mỹ kim tại một hội chợ đấu giá tại Bắc kinh từ một thương gia Đài loan, sau đó chối bỏ không mua nữa. Và cơ quan kiểm duyệt của chính phủ Trung quốc đã nhanh chóng che đậy hành động này cho bà ta ngay lập tức.

Một nhân viên ngân hàng chuyên làm việc với các thân nhân của Ôn Gia Bảo tiết lộ rằng mọi người trong hàng ngũ lãnh đạo đều biết đến hoạt động kinh doanh của bà ta. Các chủ ngân hàng xem đó là chuyện bình thường, họ cần những giao dịch này để hấp dẫn các doanh nhân khác. Làm sao có thể từ chối làm việc với những đối tác này cơ chứ. Zhang Beili lần đầu tiên đã đạt được ảnh hưởng trong thập niên 1980 khi làm việc như là một người điều hành Bộ Địa chất. Vào lúc đó, thị trường đồ trang sức của Trung Quốc vẫn còn trong giai đoạn trứng nước.

Trong khi chồng của bà ta nằm trong ban lãnh đạo của chính phủ Trung quốc, được biết đến như là Trung Nam Hải, bà Zhang đã lập nên các tiêu chuẩn định lượng phẩm chất của nữ trang và đá quý trong việc mua bán. Bà ta đã giúp sức để gầy dựng nên hai trung tâm mua bán giám định đá quý quốc gia ở Bắc Kinh và trung tâm Thượng Hải để mua bán trao đổi kim cương. Đây là hai trụ sở mạnh nhất của ngành công nghiệp. Trong một đất nước mà nhà nước từ lâu đã thống trị thị tường, những nhà quản lý thị trường trang sức thường quyết định những công ty nào có thể được dựng nên để chế biến kim cương và từ đó sẽ giành được thị trường bán lẻ đồ trang sức. Các quản lý của chính phủ thậm chí còn đưa ra những nguyên tắc đòi hỏi người bán kim cương phải mua giấy chứng nhận độ chính xác của bất kỳ viên kim cương nào, phải qua kiểm nghiệm của chính phủ, trung tâm đóng tại Bắc kinh, nơi bà Zhang điều hành, nếu muốn được bán ra ở Trung quốc.

Kết quả là, khi giám đốc điều hành từ Cartier hay De Beers đến thăm Trung Quốc với hy vọng bán kim cương và đồ trang sức ở đây, họ thường đến thăm bà Zhang, người được biết đến như là “nữ hoàng kim cương” của Trung quốc. Gaetano Cavalieri, chủ tịch của Liên đoàn Trang sức Thế giới ở Thụy Sĩ phát biểu: “Ở nơi đó, bà ấy là người quan trọng nhất. Bà ấy là cầu nối cho các mối quan hệ giữa các đối tác Trung Quốc và nước ngoài.”

Bà ta là hội viên của nhóm các công ty kim cương mà các công ty quốc doanh nơi bà ta điều hành đầu tư vào đó. Nhiều công ty trong số đó được điều hành bởi thân bằng quyến thuộc hay là những đồng nghiệp đã từng làm chung với bà ta tại “trung tâm giám định đá quý quốc gia”

Thêm một minh chứng khác vào năm 1993, theo như ghi nhận của đăng ký cổ đông, công ty quốc doanh của bà Zhang điều hành sáng lập ra hệ thống bán lẻ rất lớn tên “Kim Cương Bắc kinh”. Một năm sau người em trai của bà tên là Zhang Jianming, cùng với hai đồng nghiệp khác trong chính phủ với tư cách cá nhân mua lại 80% công ty. “Kim Cương Bắc kinh” sau đó, lại đầu tư vào công ty “Kim Cương Thẩm Quyến” mà chủ nhân là người em của Thủ tướng tên là Ôn Gia Hồng.

Một trong số các công ty dưới quyền của bà ta, rất thành công là “Sino-Kim Cương”. Đây là một công ty liên doanh được tài trợ bởi các công ty quốc doanh tên là “Khoáng sản Trung quốc” và “Công ty cổ phần Đá quý”. Công ty có liên hệ kinh doanh mật thiết với một công ty quốc doanh khác được điều khiển bởi một người anh khác tên là Zhang JianKun. Ông này là một quan chức trong công ty Jianxing, tại quê nhà của bà Zhang ở tỉnh Chiết Giang. Vào mùa hè năm 1999, công ty “Kim cương Sino” đã được đưa ra thị tường chứng khoán” sau khi có sự đồng ý đảm bảo để được chính thức nhập khẩu kim cương từ Nga và Nam Phi. Để gia tăng giá trị từ Zero triệu Mỹ kim, công ty đã được đưa ra giao dịch ở thị trường giao dịch chứng khoán Thượng hải . Theo hồ sơ của công ty cổ phần, việc này đã đem đến cho gia đình của bà Zhang khoảng $8 triệu Mỹ kim.

Dù rằng bà Zhang không bao giờ được xem như là một cổ đông, đồng nghiệp cũ và các đối tác kinh doanh nói rằng khởi đầu cho quan hệ đối tác với bà Zhang là hạt nhân chính của một danh mục đầu tư vào những công ty khác lớn hơn sau này. Chính sự giúp đỡ này dã đưa gia đình và đồng nghiệp của bà ta chiếm được một vị trí trong các công ty này.

Báo The Times không tìm thấy chứng cứ cho thấy rằng ông Ôn Gia Bảo đã dụng quyền lực chính trị của mình tạo ảnh hưởng lên các công ty kim cương mà thân nhân của ông ta đang đầu tư. Nhưng những cựu đối tác kinh doanh cho rằng thành công của gia đình này trong lãnh vực kim cương, xa hơn nữa là kiếm được sự ủng hộ và hỗ trợ tài chính từ các doanh nhân giàu có là nhờ vào sự trao đổi quyền lợi qua lại giữa những người này với gia đình Thủ tướng.

Một giám đốc điều hành người Trung quốc đã từng hợp tác kinh doanh chung với gia đình ông Ôn Gia Bảo tiết lộ rằng: “sau khi Ôn Gia Bảo trở thành thủ tướng, vợ của ổng bán hết một số các khoản đầu tư kim cương của bà ta và chuyển vào những thương vụ mới.” Cũng chính người này yêu cầu được giấu tên vì sợ sự trả thù của chính phủ. Hồ sơ của công ty cổ phần cho thấy rằng bắt đầu cuối thập niên 1990, hằng loạt các doanh nhân giàu có thay phiên nhau mua cổ phần rất lớn trong các công ty kim cương của gia đình Ôn Gia Bảo, và sau đó giúp họ tái đầu tư mạo hiểm vào những công ty sinh lời khác chẳng hạn như bất động sản và tài chính. Dựa vào hồ sơ và những cuộc phỏng vấn những doanh nghiệp thì các doanh nhân thường cung cấp nhân viên kế toán và văn phòng làm việc để những đối tác đầu tư là người thân của Thủ tướng đến điều hành công việc.

Một doanh nhân thường hay dàn xếp cho công ty của những thành viên gia đình Ôn Gia Bảo cho biết rằng: “khi những công ty được thành lập, bà Zhang thường chống đỡ phía sau để công việc được trôi chảy.”

ĐỨA CON DUY NHẤT:

Vào một tối đầu năm nay, người con trai duy nhất của Thủ tướng là Wen Yungsong hiện diện trong sảnh khách sạn cao cấp Park Hyatt ở Bắc Kinh, trong một quán rượu xa xỉ. Ông ta tham dự một bữa tiệc rượu sang trọng của những nhân vật rất ư là giàu có, họ ăn mặc những bộ áo và những mang theo những chiếc túi xách tay hàng hiệu cực kỳ đắt tiền. Đây là tin tức từ 2 người khách tham dự bữa tiệc này cung cấp cho báo giới.

Ở Trung quốc, con cái của những nhà lãnh đạo cao cấp được cho là thuộc về một giai cấp riêng biệt. Họ được biết đến như là những “con ông cháu cha”. Họ thường được xem như là những con người có bằng cấp ưu tú, nhận được những ưu đãi như thượng khách và thường nhận được những cổ phần ngon lành với giá cực kỳ rẻ trong những công ty chứng khoán. Họ cũng được biết đến như là những người có thể vượt qua được những điều lệ khắt khe của thị trường nơi mà nhà nước có toàn quyền kiểm soát. Và trong những năm gần đây, một vài người trong đám con ông cháu cha được xem như là kẻ nối ngôi, một Ôn Gia Bảo Con, là người mà theo cách phát âm của người Anh là Winston, độ khoảng 40 tuổi. Trong một bản ước tính về những cú đầu tư của Winston Wen, và trong những cuộc phỏng vấn những người đã từng quen biết ông ta trong nhiều năm, cho thấy rằng ông ta biết cách ngoại giao rộng rãi và làm được việc so với tiêu chuẩn của những con ông cháu cha cùng trang lứa.

Ông ta mở ra và điều hành một công ty quốc doanh cực kỳ lớn “Điện thoại di động Trung quốc”. Trong những năm gần đây, Winston Wen đã thành công trong một cuộc đàm phán để đạt được tài trợ từ các hãng phim Hollywood. Quan ngại rằng Trung quốc không có một môi trường thích hợp cho những sinh viên ưu tú nên gần đây ông ta đã mướn hẳn vài Hiệu trưởng của trường Choate và Hotchkiss ở tiểu bang Connecticut (USA) để điều hành một trường tư thục trị giá $10 triệu Mỹ kim, đang được xây dựng ở ngoại ô Bắc Kinh. Hơn thế nữa, theo hồ sơ của công ty cổ phần và một số người quen thuộc với những khoản đầu tư của gia đình, vợ chồng Winston Wen còn có cổ phần trong lãnh vực công nghệ và có chân trong một công ty điện tử cũng như gián tiếp có cổ phần trong công ty “Union Mobil Pay”, một công ty được chính phủ tài trợ với phí thanh toán trực tiếp trên mạng internet.

Một nhà đầu tư thường xuyên gặp Winston Wen phát biểu rằng: “Winston Wen không ngần ngại dụng ảnh hưởng của mình để đạt được mục đích.”

Winston Wen từ chối bình luận nhưng trong một cuộc phỏng vấn qua điện thoại, vợ của ông ta nói rằng chồng bà bị chỉ trích là không công bằng trong các giao dịch thương mại. Bà ta chống chế rằng: “những gì báo chí viết về ông ấy là sai. Ông ấy thực sự không làm kinh doanh nhiều đến như thế được đâu.”

Winston Wen được đào tạo tại Bắc Kinh và có bằng kỹ sư ở Viện Công nghệ Bắc Kinh. Ông ta có bằng thạc sĩ ở nước ngoài tại trường Đại học Windsor ở Canada, bằng MBA-quản trị kinh doanh, của trường “Kellogg School of Business at Northwestern University in Evanston” ở Chicago thuộc bang Illinois của Mỹ.

Khi ông ta trở về Trung Quốc vào năm 2000, ông ta đã giúp thành lập ba công ty công nghệ thành công trong vòng năm năm, theo những người quen thuộc với những giao dịch với gia đình này công bố. Hai trong số những công ty đó đã được bán cho các doanh nhân Hồng Kông, một được bán cho gia đình của Li Ka-shing, một được bán cho những người giàu có ở châu Á.

Theo dữ liệu của Hong Kong và dựa vào báo cáo thành lập của những công ty cổ phần Bắc Kinh, công ty cổ phần Liên doanh đầu tiên của Winston Wen cung cấp dịch vụ dữ liệu internet còn được gọi là “liên kết máy tính toàn cầu” được thành lập vào năm 2000 với số vốn ban đầu là $2 triệu Mỹ kim. Tài chính được cung cấp bởi một nhóm có quan hệ mật thiết, có liên hệ đến những người thân và đồng nghiệp cũ trong chính phủ của bà mẹ và những nhà tài phiệt kim cương. Bên cạnh đó còn có sự liên kết của Cheng Yu-tung, một nhà tài phiệt lớn, đứng đầu của một dòng họ cực kỳ giàu có, ở vị trí thứ hai của Hongkong. Khách hàng đầu tiên của công ty là một công ty quốc doanh môi giới mua bán nhà Ping An, nơi mà gia đình Ôn Gia Bảo nắm phần lớn cổ phần.

Ông ta đã làm một việc táo bạo trong năm 2000, bằng cách đổ thêm vốn riêng vào khi ông ta thành lập thêm một công ty tư nhân New Horizon Capital hùn hạp chung với bạn bè thời còn là học sinh trường Northewestern ở quê nhà Trung quốc. Công ty này đã được các nhà đầu tư, trong đó có SBI Holdings, một chi nhánh của Softbank Nhật bản, Temasek là 1 quỹ đầu tư của Singapore, góp vào $100 triệu Mỹ kim vốn đầu tư một cách rất là nhanh chóng. Theo ông Ôn Gia Bảo, New Horizon được thành lập như là một công ty cổ phần hàng đầu chuyên đầu tư vào lãnh vực công nghệ sinh học, gió, mặt trời và thiết bị xây dựng. Theo lời của những cổ đông của SBI, từ khi bắt đầu hoạt động, công ty đã mang về cho các nhà đầu tư được một lợi nhuận caogấp bốn lần vốn là $430 triệu Mỹ kim.

Ông Kathleen Ng, một biên tập viên của Private Equity Review Châu Á, một ấn phẩm công nghiệp tại Hồng Kông phát biểu: ” Quỹ góp của họ là một khối thuốc nổ. Và đó là bàn đạp để họ vận động góp thêm vốn nhiều hơn”. Tính đến hôm nay, New Horizon đã có nguồn vốn hơn $2 tỷ Mỹ kim.

Vài thỏa thuận đạt được của Winston Wen đã thu hút sự chú ý ngoài mong đợi của Thủ tướng. Vào năm 2010, khi New Horizon mua lại 9% cổ phần, chỉ 2 tháng trước khi được chào bán công khai, của công ty Dược phẩm Sihuan. Thị trường chứng khoán Hongkong cho biết rằng đây là một sự vi phạm nguyên tắc và buộc công ty phải hoàn trả lại cồ phần cho công ty Dược phẩm Sihuan. Tuy nhiên công ty Horizon vẫn có lời $46 triệu Mỹ kim khi thỏa thuận hoàn trả cổ phần cho công ty dược. Không lâu sau đó, New Horizon thông báo rằng Winston Wen đã trả lại lại toàn bộ quyền kiểm soát của công ty và nhận một chức vụ Chủ tịch tại công ty “Cổ phần Vệ tinh Thông tin Trung quốc” (China Satellite Communications Corporation), một công ty thuộc sở hữu nhà nước có liên quan đến chương trình không gian của Trung quốc.

NHỮNG NHÀ TÀI PHIỆT

Vào những năm cuối thập niên 1990, nhờ vào việc sở hữu công ty bất động sản Taihong, Duan Weihong được làm quản lý tại một tòa hành chánh và các tài sản khác tại Thiên Tân, quê hương của Thủ tướng. Vào lúc bà ấy ở độ tuổi hai mươi mấy và hoàn tất việc học tại đại học Khoa học và Công nghệ Nam Kinh (Nanjing University of Science and Technology). Khoảng năm 2002, bà Duan đã hợp tác kinh doanh với những người thân của Ôn Gia Bảo, hợp thức hóa công ty bất động sản của mình và nhập vào một công ty đầu tư cùng tên. Bà ta phất lên giàu có nhờ vào công ty này.

Liệu bà Duan bây giờ ở tuổi 43 có liên hệ gì với Thủ tướng hay không, không ai biết cả. Trong một loạt các cuộc phỏng vấn, bà ta thường nói rằng không quen biết với gia đình Ôn Gia Bảo, nhưng sau đó lại tự cho rằng có liên hệ bạn bè với gia đình và đặc biệt là rất thân với vợ của Thủ tướng là bà Zhang Beili. Như là việc hiển nhiên như đã từng xảy ra với những người thân tín và những bạn bè và đồng nghiệp Trung quốc khác, vận mệnh của bà Duan phất lên không ngờ. Qua lời kể của bà ấy thì sự liên hệ của bà ta với họ chỉ là hùn vốn ở công ty Ping An chỉ trên giấy tờ và không có yếu tố tài chính.

Theo lời kể của những người ở ngân hàng đầu tư đã từng làm việc với họ, thì Bà Duan là một trong sáu tỷ phú giàu có trên toàn Trung quốc, đã được hỗ trợ để phất lên hàng tài phiệt kiếm ra hàng triệu Mỹ kim một cách mạo hiểm vào đúng thời điểm, và đã giúp những thành viên của gia đình Ôn Gia Bảo thiết lập phương tiện để kiếm lợi nhuận từ những thương vụ đầu tư này.

Theo hồ sơ của công ty và luận văn tốt nghiệp của Bà Duan, thì sau khi công ty Taihong được thành lập ở Thiên Tân, nó đã có được lợi nhuận khủng khiếp. Vào năm 2002, công ty trả $6 triệu Mỹ kim để có được 3% cổ phần của Ping An trước khi được đưa ra chào bán công khai. Năm năm sau, những cổ phần này đã có giá lên đến $3.7 (ba tỷ bảy trăm ngàn) Mỹ kim.

Great Ocean là một công ty Hong Kong, cũng được điều hành bởi bà Duan, là công ty con, sau đó đã được sát nhập và liên doanh với chính phủ Bắc Kinh và đã được cấp cho một phần đất rất lớn kế bên sân bay quốc tế của Thủ đô. Ngày nay, nơi này là trung tâm điều hành dịch vụ vận chuyển hàng cực kỳ lớn. Năm ngoái, Great Ocean đã bán ra 3% cổ phần trong dự án cho một công ty Singapore với giá gần $400 triệu Mỹ kim.

Theo đánh giá của Tờ The Times khi xem hồ sơ của công ty cổ phần, nhiều cơ sở kinh doanh đầu tư khác trong đó có các khách sạn sang trọng, những dự án phát triển những khu biệt thự Bắc kinh, và công ty Hong Kong-dưới tên BBMG, là một trong những công ty vật liệu xây dựng lớn nhất Trung quốc, của bà Duan đã được hỗ trợ để trở thành tài phiệt. Việc đánh giá hồ sơ cũng cho thấy rằng trong thập kỷ vừa qua, đã có gần ba mươi sáu cổ đông riêng lẻ của công ty cổ phần Taihong, mà nhiều người trong số họ là người thân của Ôn Gia Bảo hay là dồng nghiệp cũ của bà vợ.

Những doanh nghiệp phất lên cực nhanh, những người đã làm việc với thân tín của Thủ tướng từ chối bình luận cho bài viết này. Bà Duan mạnh mẽ phủ nhận có sự liên hệ tài chánh với Thủ tướng và thân tín. Và bà ta đã đang cố gắng để tránh việc công khai tên của những cổ đông khác, những người đang làm chủ cổ phần công ty Ping An. Bà Duan, người đang là thành viên trong hội đồng quản trị của công ty Ping An nhấn mạnh rằng: “Tiền đầu tư vào công ty Ping An hoàn toàn là của riêng tôi và mọi thứ tôi đã làm là hợp pháp.”

Theo tạp chí Forbes, một đối tác giàu có khác của thân tín của ông Ôn Gia Bảo đã được Chen Yu-tung, người đang điều hành công ty Hong Kong, là tập đoàn Phát triển Thế giới Mới (New World Development) có tài sản trị giá khoảng $1 tỷ Mỹ kim và cũng là người giàu nhất châu Á. Trong thập niên 1990, tập đoàn Thế giới Mới đã đạt được một vị trí vững chắc ở Trung quốc trong việc bảo trợ cho một công ty đàn em chuyên về bán lẻ đồ trang sức cao cấp. Chuỗi cửa hàng bán lẻ Chow Tai Fook đã khai trương cửa hàng đầu tiên ở Trung quốc vào năm 1998.

Theo hồ sơ và phỏng vấn những người có liên quan, thì ông Cheng và những cộng sự viên đã đầu tư vào một liên doanh kim cương, đã được sự hỗ trợ của ông Ôn Gia Bảo và những người hợp tác đầu tư. Ví dụ như một chuỗi những công ty cổ phần trong đó có Sino-Life, National Trust and Ping An. Những khoản đầu tư này của ông Cheng, ngày nay có trị giá lên đến ít nhất lên đến hàng tỷ Mỹ kim, theo đánh giá qua số liệu đăng ký của công ty cổ phần. Chuỗi cửa hàng bán lẻ đồ trang sức cao cấp Chow Tai Fook cũng đã bùng phát mạnh mẽ. Ngày nay, theo tính toán thì chuỗi cửa hàng bán lẻ này chiếm đến 60% doanh thu hàng năm Trung quốc, lên đến $4.2 (bốn tỷ hai trăm ngàn) Mỹ kim.

FALLO FOR REMIER (chữ này không hiểu nghĩa là gì nữa, có thể là đánh máy sai, ai biết dịch giùm-TM)

Vào mùa đông năm 2007, ngay trước khi bắt đầu nhiệm kỳ làm Thủ tướng lần hai, Ôn Gia Bảo đã đưa ra những tiêu chuẩn mới một cách chính thức cho việc chống tham nhũng, đặc biệt trong hàng ngũ lãnh đạo cao cấp. Trong một cuộc họp với những thành viên của Đảng ờ Bắc kinh, ông phát biểu: “Lãnh đạo ở mọi cấp chính quyền phải đi đầu trong việc chống lại tham nhũng. Phải tuyệt đối đảm bảo rằng các người thân tín của mình, bạn bè mình và những cấp dưới không được lạm dụng uy tín của chính phủ.” Bài phát biểu đã nhất quán với những nguyên tắc cứng rắn mà Thủ tướng ban hành trước đó. (Giống như lời phát biểu của đồng chí X của VN ta vậy, “wiếc liệc chống tham nhũng!”-TM. Hic…hic…hic…) và yêu cầu các quan chức cao cấp phải công khai tài sản của gia đình.

Cho dù ông Ôn Gia Bảo đã công khai như những gì ông ta nói, nhưng chính gia đình ông ta thì lại che giấu, chỉ bởi vì Đảng Cộng Sản thường ém nhẹm những thông tin đại loại như vậy. Dù rằng là thế, báo The Times cũng tìm ra nhiều cổ đông đã không cần công khai tài sản theo quy định, bởi tên của họ không nằm trong danh sách thân nhân của gia đình Thủ tướng, của vợ, của con trai và cả con gái.

Theo điều tra của tờ The Times thì vào khoảng 80% của số tiền $2.7 (hai tỷ bảy trăm ngàn) Mỹ kim tài sản được tìm thấy đứng dưới tên của những người khác. Trong đó có mẹ của Thủ tướng, em trai, hai người em rể, một chị dâu, một con dâu, và cha mẹ vợ của con trai. Không có người nào nằm trong danh sách phải công khai tài chánh cả. Tổng giá trị của những cổ phần của thân nhân của Thủ tướng trong Ping An dựa trên tính toán của The Times đã được xác nhận bởi các kiểm toán viên. Con số được tính trên tổng số tiền bao gồm cổ phiếu nắm giữ của thân bằng quyến thuộc đã được bán vào năm 2004 và vàonăm 2006, và giá trị của những cổ phần còn lại vào cuối năm 2007, lần cuối cùng các cổ phần đã được công khai.

Những chuyên gia pháp lý cho rằng để xác định giá trị chính xác của những cổ phần ở Trung quốc rất khó khăn bởi vì có thể có những thỏa thuận ngầm để không tiết lộ người được thừa hưởng thật sự. Ông Curtis J. Milhaupt, giáo sư của trường đạo học luật Columbia, người đã nghiên cứu về cấu trúc của những công ty cổ phần của Trung quốc nhận định rằng “Cấu trúc phức tạp của công ty cổ phần là rất là quỷ quyệt. Nhưng trong một hệ thống như Trung quốc, nơi mà cổ đông và sức mạnh chính trị có những quan hệ chặt chẽ, những công ty trá hình sẽ trả lời thẳng thắn nhất những nghi vấn về kẻ đang làm chủ là ai, làm gì và tiền từ nơi nào đổ vào đó.”

Những người đồng nghiệp, những đối tác lâu năm, những bạn học thời đại học, bao gồm cả Yu Jianming, những người học chung trường Northwestern với Winston Wen, và Zhang Yuhong, một đồng nghiệp lâu năm của Ôn Gia Hồng, em trai của thủ tướng là những người hiện diện trong số các nhà đầu tư mạo hiểm của gia đình Ôn Gia Bảo. Những người cộng tác này đã không chịu trả lời điện thoại đưa ra lời giải thích. Những tiết lộ về sự giàu có của gia đình Ôn Gia Bảo có thể làm suy yếu thế lực chính trị của ông ta.

Vào tháng tới, tại Đại hội Đảng lần thứ 18 tại Bắc Kinh, Đảng Cộng sản dự kiến sẽ công bố một thế hệ lãnh đạo mới. Thế nhưng quá trình chọn lựa đã bị hoen ố bởi một trong những vụ bê bối chính trị tồi tệ nhất trong nhiều thập niên qua bằng sự sụp đổ của Bạc Hy Lai, một nhà tài phiệt của Trùng Khánh, người đang vận động để vào vị trí lãnh đạo cao nhất. Tại Bắc Kinh, Ôn Gia Bảo dự kiến sẽ mất chức Thủ tướng bởi vì ông ta đã đến tuổi hưu trí. Những nhà phân tích chính trị nói rằng ngay cả sau khi rời nhiệm sở, ông ta có thể vẫn còn giữ lại một lực lượng hậu thuẫn chính trị rất mạnh mẽ. Nhưng các nhà phân tích cũng nhận định, tài liệu cho thấy rằng thân tín của ông tích lũy được tài sản quá lớn trong thời gian đương nhiệm của ông có thể sẽ làm giảm thế lực của ông.

Một chuyên gia về lãnh đạo Trung quốc và cũng là một giáo sư của chính phủ tại Claremont McKenna College ở California, ông Minxin Pei phát biểu: “điều này sẽ ảnh hưởng đến phần uy quyền còn sót lại của ông Ôn Gia Bảo.” Trong khi đó thì những người ủng hộ Ôn Gia Bảo lại nói: “cá nhân ông ấy không được hưởng lợi gì từ các giao dịch kinh doanh của gia đình, và thậm chí không có khái niệm gì về mức độ của những việc đại loại như thế.” Cuối tháng ba vừa rồi, Thủ tướng đã gợi ý rằng ông ta ít nhất đã nhận ra được về những lời đồn đại cù cưa về người thân của mình. Trong suốt cuộc họp báo được truyền hình cả nước tại Bắc Kinh, ông nhấn mạnh rằng ông đã “không bao giờ đặt nặng lợi ích cá nhân” khi làm nhiệm vụ.

Trong một phiên họp ông bộc lộ cảm xúc của mình rằng: “tôi có đủ can đảm để đối mặt với dân chúng và đối mặt với lịch sử. Có những người sẽ trân trọng về những việc tôi làm, nhưng cũng có người sẽ chỉ trích tôi. Cuối cùng thì lịch sử sẽ phán xét.”

.
Người chuyển dịch: Tiểu Muội

Billions in Hidden Riches for Family of Chinese Leader

By DAVID BARBOZA

BEIJING — The mother of China’s prime minister was a schoolteacher in northern China. His father was ordered to tend pigs in one of Mao’s political campaigns. And during childhood, “my family was extremely poor,” the prime minister, Wen Jiabao, said in a speech last year.

Wen Jiabao

But now 90, the prime minister’s mother, Yang Zhiyun, not only left poverty behind — she became outright rich, at least on paper, according to corporate and regulatory records. Just one investment in her name, in a large Chinese financial services company, had a value of $120 million five years ago, the records show.

The details of how Ms. Yang, a widow, accumulated such wealth are not known, or even if she was aware of the holdings in her name. But it happened after her son was elevated to China’s ruling elite, first in 1998 as vice prime minister and then five years later as prime minister.

Many relatives of Wen Jiabao, including his son, daughter, younger brother and brotherin- law, have become extraordinarily wealthy during his leadership, an investigation by The New York Times shows. A review of corporate and regulatory records indicates that the prime minister’s relatives, some of whom have a knack for aggressive deal-making, including his wife, have controlled assets worth at least $2.7 billion.

In many cases, the names of the relatives have been hidden behind layers of partnerships and investment vehicles involving friends, work colleagues and business partners. Untangling their financial holdings provides an unusually detailed look at how politically connected people have profited from being at the intersection of government and business as state influence and private wealth converge in China’s fast-growing economy.

Unlike most new businesses in China, the family’s ventures sometimes received financial backing from state-owned companies, including China Mobile, one of the country’s biggest phone operators, the documents show. At other times, the ventures won support from some of Asia’s richest tycoons. The Times found that Mr. Wen’s relatives accumulated shares in banks, jewelers, tourist resorts, telecommunications companies and infrastructure projects, sometimes by using offshore entities.

The holdings include a villa development project in Beijing; a tire factory in northern China; a company that helped build some of Beijing’s Olympic stadiums, including the iconic “Bird’s Nest”; and Ping An Insurance, one of the world’s biggest financial services companies.

As prime minister in an economy that remains heavily state-driven, Mr. Wen, who is best known for his simple ways and common touch, more importantly has broad authority over the major industries where his relatives have made their fortunes. Chinese companies cannot list their shares on a stock exchange without approval from agencies overseen by Mr. Wen, for example. He also has the power to influence investments in strategic sectors like energy and telecommunications.

Because the Chinese government rarely makes its deliberations public, it is not known what role — if any — Mr. Wen, who is 70, has played in most policy or regulatory decisions. But in some cases, his relatives have sought to profit from opportunities made possible by those decisions.

The prime minister’s younger brother, for example, has a company that was awarded more than $30 million in government contracts and subsidies to handle wastewater treatment and medical waste disposal for some of China’s biggest cities, according to estimates based on government records. The contracts were announced after Mr. Wen ordered tougher regulations on medical waste disposal in 2003 after the SARS outbreak.

In 2004, after the State Council, a government body Mr. Wen presides over, exempted Ping An Insurance and other companies from rules that limited their scope, Ping An went on to raise $1.8 billion in an initial public offering of stock. Partnerships controlled by Mr. Wen’s relatives — along with their friends and colleagues — made a fortune by investing in the company before the public offering.

In 2007, the last year the stock holdings were disclosed in public documents, those partnerships held as much as $2.2 billion worth of Ping An stock, according to an accounting of the investments by The Times that was verified by outside auditors.

Ping An’s overall market value is now nearly $60 billion. Ping An said in a statement that the company did “not know the background of the entities behind our shareholders.” The statement said, “Ping An has no means to know the intentions behind shareholders when they buy and sell our shares.”

While Communist Party regulations call for top officials to disclose their wealth and that of their immediate family members, no law or regulation prohibits relatives of even the most senior officials from becoming deal-makers or major investors — a loophole that effectively allows them to trade on their family name. Some Chinese argue that permitting the families of Communist Party leaders to profit from the country’s long economic boom has been important to ensuring elite support for market-oriented reforms.

Even so, the business dealings of Mr. Wen’s relatives have sometimes been hidden in ways that suggest the relatives are eager to avoid public scrutiny, the records filed with Chinese regulatory authorities show. Their ownership stakes are often veiled by an intricate web of holdings as many as five steps removed from the investments, according to the review.

In the case of Mr. Wen’s mother, The Times calculated her stake in Ping An — valued at $120 million in 2007 — by examining public records and government-issued identity cards, and by following the ownership trail to three Chinese investment entities. The name recorded on his mother’s shares was Taihong, a holding company registered in Tianjin, the prime minister’s hometown.

The apparent efforts to conceal the wealth reflect the highly charged politics surrounding the country’s ruling elite, many of whom are also enormously wealthy but reluctant to draw attention to their riches. When Bloomberg News reported in June that the extended family of Vice President Xi Jinping, set to become China’s next president, had amassed hundreds of millions of dollars in assets, the Chinese government blocked access inside the country to the Bloomberg Web site.

“In the senior leadership, there’s no family that doesn’t have these problems,” said a former government colleague of Wen Jiabao who has known him for more than 20 years and who spoke on the condition of anonymity. “His enemies are intentionally trying to smear him by letting this leak out.”

The Times presented its findings to the Chinese government for comment. The Foreign Ministry declined to respond to questions about the investments, the prime minister or his relatives. Members of Mr. Wen’s family also declined to comment or did not respond to requests for comment.

Duan Weihong, a wealthy businesswoman whose company, Taihong, was the investment vehicle for the Ping An shares held by the prime minister’s mother and other relatives, said the investments were actually her own. Ms. Duan, who comes from the prime minister’s hometown and is a close friend of his wife, said ownership of the shares was listed in the names of Mr. Wen’s relatives in an effort to conceal the size of Ms. Duan’s own holdings.

“When I invested in Ping An I didn’t want to be written about,” Ms. Duan said, “so I had my relatives find some other people to hold these shares for me.” But it was an “accident,” she said, that her company chose the relatives of the prime minister as the listed shareholders — a process that required registering their official ID numbers and obtaining their signatures. Until presented with the names of the investors by The Times, she said, she had no idea that they had selected the relatives of Wen Jiabao.

The review of the corporate and regulatory records, which covers 1992 to 2012, found no holdings in Mr. Wen’s name. And it was not possible to determine from the documents whether he recused himself from any decisions that might have affected his relatives’ holdings, or whether they received preferential treatment on investments.

For much of his tenure, Wen Jiabao has been at the center of rumors and conjecture about efforts by his relatives to profit from his position. Yet until the review by The Times, there has been no detailed accounting of the family’s riches.

His wife, Zhang Beili, is one of the country’s leading authorities on jewelry and gemstones and is an accomplished businesswoman in her own right. By managing state diamond companies that were later privatized, The Times found, she helped her relatives parlay their minority stakes into a billion-dollar portfolio of insurance, technology and real estate ventures.

The couple’s only son sold a technology company he started to the family of Hong Kong’s richest man, Li Ka-shing, for $10 million, and used another investment vehicle to establish New Horizon Capital, now one of China’s biggest private equity firms, with partners like the government of Singapore, according to records and interviews with bankers.

The prime minister’s younger brother, Wen Jiahong, controls $200 million in assets, including wastewater treatment plants and recycling businesses, the records show. As prime minister, Mr. Wen has staked out a position as a populist and a reformer, someone whom the state-run media has nicknamed “the People’s Premier” and “Grandpa Wen” because of his frequent outings to meet ordinary people, especially in moments of crisis like natural disasters.

While it is unclear how much the prime minister knows about his family’s wealth, State Department documents released by the WikiLeaks organization in 2010 included a cable that suggested Mr. Wen was aware of his relatives’ business dealings and unhappy about them.

“Wen is disgusted with his family’s activities, but is either unable or unwilling to curtail them,” a Chinese-born executive working at an American company in Shanghai told American diplomats, according to the 2007 cable.

China­s D­­iamond Q­­ueen­

It is no secret in China’s elite circles that the prime minister’s wife, Zhang Beili, is rich, and that she has helped control the nation’s jewelry and gem trade. But her lucrative diamond businesses became an off-the-charts success only as her husband moved into the country’s top leadership ranks, the review of corporate and regulatory records by The Times found.

A geologist with an expertise in gemstones, Ms. Zhang is largely unknown among ordinary Chinese. She rarely travels with the prime minister or appears with him, and there are few official photographs of the couple together. And while people who have worked with her say she has a taste for jade and fine diamonds, they say she usually dresses modestly, does not exude glamour and prefers to wield influence behind the scenes, much like the relatives of other senior leaders.

The State Department documents released by WikiLeaks included a suggestion that Mr. Wen had once considered divorcing Ms. Zhang because she had exploited their relationship in her diamond trades. Taiwanese television reported in 2007 that Ms. Zhang had bought a pair of jade earrings worth about $27­,000 at a Beijing trade show, though the source — a Taiwanese trader — later backed off the claim and Chinese government censors moved swiftly to block coverage of the subject in China, according to news reports at the time.

“Her business activities are known to everyone in the leadership,” said one banker who worked with relatives of Wen Jiabao. The banker said it was not unusual for her office to call upon businesspeople. “And if you get that call, how can you say no­” Zhang Beili first gained influence in the 1980s, while working as a regulator at the Ministry of Geology. At the time, China’s jewelry market was still in its infancy.

While her husband was serving in China’s main leadership compound, known as Zhongnanhai, Ms. Zhang was setting industry standards in the jewelry and gem trade. She helped create the National Gemstone Testing Center in Beijing, and the Shanghai Diamond Exchange, two of the industry’s most powerful institutions. In a country where the state has long dominated the marketplace, jewelry regulators often decided which companies could set up diamond-processing factories, and which would gain entry to the retail jewelry market. State regulators even formulated rules that required diamond sellers to buy certificates of authenticity for any diamond sold in China, from the government-run testing center in Beijing, which Ms. Zhang managed.

As a result, when executives from Cartier or De Beers visited China with hopes of selling diamonds and jewelry here, they often went to visit Ms. Zhang, who became known as China’s “diamond queen.”

“She’s the most important person there,” said Gaetano Cavalieri, president of the World Jewelry Confederation in Switzerland. “She was bridging relations between partners — Chinese and foreign partners.”

As early as 1992, people who worked with Ms. Zhang said, she had begun to blur the line between regulator and businesswoman. As head of the state-owned China Mineral and Gem Corporation, she began investing the state company’s money in start-ups. And by the time her husband was named vice premier, in 1998, she was busy setting up business ventures with friends and relatives.

The state company she ran invested in a group of affiliated diamond companies, according to public records. Many of them were run by Ms. Zhang’s relatives — or colleagues who had worked with her at the National Gemstone Testing Center.

In 1993, for instance, the state company Ms. Zhang ran helped found Beijing Diamond, a big jewelry retailer. A year later, one of her younger brothers, Zhang Jianming, and two of her government colleagues personally acquired 80 percent of the company, according to shareholder registers. Beijing Diamond invested in Shenzhen Diamond, which was controlled by her brother-in-law, Wen Jiahong, the prime minister’s younger brother.

Among the successful undertakings was Sino-Diamond, a venture financed by the stateowned China Mineral and Gem Corporation, which she headed. The company had business ties with a state-owned company managed by another brother, Zhang Jiankun, who worked as an official in Jiaxing, Ms. Zhang’s hometown, in Zhejiang Province. In the summer of 1999, after securing agreements to import diamonds from Russia and South Africa, Sino-Diamond went public, raising $­0 million on the Shanghai Stock Exchange. The offering netted Ms. Zhang’s family about $8 million, according to corporate filings.

Although she was never listed as a shareholder, former colleagues and business partners say Ms. Zhang’s early diamond partnerships were the nucleus of a larger portfolio of companies she would later help her family and colleagues gain a stake in.

The Times found no indication that Wen Jiabao used his political clout to influence the diamond companies his relatives invested in. But former business partners said that the family’s success in diamonds, and beyond, was often bolstered with financial backing from wealthy businessmen who sought to curry favor with the prime minister’s family.

“After Wen became prime minister, his wife sold off some of her diamond investments and moved into new things,” said a Chinese executive who did business with the family. He asked not to be named because of fear of government retaliation. Corporate records show that beginning in the late 1990s, a series of rich businessmen took turns buying up large stakes in the diamond companies, often from relatives of Mr. Wen, and then helped them reinvest in other lucrative ventures, like real estate and finance. According to corporate records and interviews, the businessmen often supplied accountants and office space to investment partnerships partly controlled by the relatives.

“When they formed companies,” said one businessman who set up a company with members of the Wen family, “Ms. Zhang stayed in the background. That’s how it worked.”

T­he O­nly S­on

Late one evening early this year, the prime minister’s only son, Wen Yunsong, was in the cigar lounge at Xiu, an upscale bar and lounge at the Park Hyatt in Beijing. He was having cocktails as Beijing’s nouveau riche gathered around, clutching designer bags and wearing expensive business suits, according to two guests who were present.

In China, the children of senior leaders are widely believed to be in a class of their own. Known as “princelings,” they often hold Ivy League degrees, get V.I.P. treatment, and are even offered preferred pricing on shares in hot stock offerings.

They are also known as people who can get things done in China’s heavily regulated marketplace, where the state controls access. And in recent years, few princelings have been as bold as the younger Mr. Wen, who goes by the English name Winston and is about 40 years old.

A Times review of Winston Wen’s investments, and interviews with people who have known him for years, show that his deal-making has been extensive and lucrative, even by the standards of his princeling peers.

State-run giants like China Mobile have formed start-ups with him. In recent years, Winston Wen has been in talks with Hollywood studios about a financing deal.

Concerned that China does not have an elite boarding school for Chinese students, he recently hired the headmasters of Choate and Hotchkiss in Connecticut to oversee the creation of a $1­0 million private school now being built in the Beijing suburbs.

Winston Wen and his wife, moreover, have stakes in the technology industry and an electric company, as well as an indirect stake in Union Mobile Pay, the governmentbacked online payment platform — all while living in the prime minister’s residence, in central Beijing, according to corporate records and people familiar with the family’s investments.

“He’s not shy about using his influence to get things done,” said one venture capitalist who regularly meets with Winston Wen.

The younger Mr. Wen declined to comment. But in a telephone interview, his wife, Yang Xiaomeng, said her husband had been unfairly criticized for his business dealings. “Everything that has been written about him has been wrong,” she said. “He’s really not doing that much business anymore.”

Winston Wen was educated in Beijing and then earned an engineering degree from the Beijing Institute of Technology. He went abroad and earned a master’s degree in engineering materials from the University of Windsor, in Canada, and an M.B.A. from the Kellogg School of Business at Northwestern University in Evanston, Ill., just outside Chicago.

When he returned to China in 2000, he helped set up three successful technology companies in five years, according to people familiar with those deals. Two of them were sold to Hong Kong businessmen, one to the family of Li Ka-shing, one of the wealthiest men in Asia.

Winston Wen’s earliest venture, an Internet data services provider called Unihub Global, was founded in 2000 with $2 million in start-up capital, according to Hong Kong and Beijing corporate filings. Financing came from a tight-knit group of relatives and his mother’s former colleagues from government and the diamond trade, as well as an associate of Cheng Yu-tung, patriarch of Hong Kong’s second-wealthiest family. The firm’s earliest customers were state-owned brokerage houses and Ping An, in which the Wen family has held a large financial stake.

He made an even bolder move in 200­, by pushing into private equity when he formed New Horizon Capital with a group of Chinese-born classmates from Northwestern. The firm quickly raised $100 million from investors, including SBI Holdings, a division of the Japanese group SoftBank, and Temasek, the Singapore government investment fund.

Under Mr. Wen, New Horizon established itself as a leading private equity firm, investing in biotech, solar, wind and construction equipment makers. Since it began operations, the firm has returned about $430 million to investors, a fourfold profit, according to SBI Holdings.

“Their first fund was dynamite,” said Kathleen Ng, editor of Asia Private Equity Review, an industry publication in Hong Kong. “And that allowed them to raise a lot more money.”

Today, New Horizon has more than $2.­ billion under management.

Some of Winston Wen’s deal-making, though, has attracted unwanted attention for the prime minister.

In 2010, when New Horizon acquired a 9 percent stake in a company called Sihuan Pharmaceuticals just two months before its public offering, the Hong Kong Stock Exchange said the late-stage investment violated its rules and forced the firm to return the stake. Still, New Horizon made a $46.­ million profit on the sale.

Soon after, New Horizon announced that Winston Wen had handed over day-to-day operations and taken up a position at the China Satellite Communications Corporation, a state-owned company that has ties to the Chinese space program. He has since been named chairman.

T­he ycoons

In the late 1990s, Duan Weihong was managing an office building and several other properties in Tianjin, the prime minister’s hometown in northern China, through her property company, Taihong. She was in her 20s and had studied at the Nanjing University of Science and Technology.

Around 2002, Ms. Duan went into business with several relatives of Wen Jiabao, transforming her property company into an investment vehicle of the same name. The company helped make Ms. Duan very wealthy.

It is not known whether Ms. Duan, now 43, is related to the prime minister. In a series of interviews, she first said she did not know any members of the Wen family, but later described herself as a friend of the family and particularly close to Zhang Beili, the prime minister’s wife. As happened to a handful of other Chinese entrepreneurs, Ms. Duan’s fortunes soared as she teamed up with the relatives and their network of friends and colleagues, though she described her relationship with them involving the shares in Ping An as existing on paper only and having no financial component.

Ms. Duan and other wealthy businesspeople — among them, six billionaires from across China — have been instrumental in getting multimillion-dollar ventures off the ground and, at crucial times, helping members of the Wen family set up investment vehicles to profit from them, according to investment bankers who have worked with all parties.

Established in Tianjin, Taihong had spectacular returns. In 2002, the company paid about $6­ million to acquire a 3 percent stake in Ping An before its initial public offering, according to corporate records and Ms. Duan’s graduate school thesis. Five years later, those shares were worth $3.7 billion

The company’s Hong Kong affiliate, Great Ocean, also run by Ms. Duan, later formed a joint venture with the Beijing government and acquired a huge tract of land adjacent to Capital International Airport. Today, the site is home to a sprawling cargo and logistics center. Last year, Great Ocean sold its ­3 percent stake in the project to a Singapore company for nearly $400 million.

That deal and several other investments, in luxury hotels, Beijing villa developments and the Hong Kong-listed BBMG, one of China’s largest building materials companies, have been instrumental to Ms. Duan’s accumulation of riches, according to The Times’s review of corporate records.

The review also showed that over the past decade there have been nearly three dozen individual shareholders of Taihong, many of whom are either relatives of Wen Jiabao or former colleagues of his wife.

The other wealthy entrepreneurs who have worked with the prime minister’s relatives declined to comment for this article. Ms. Duan strongly denied having financial ties to the prime minister or his relatives and said she was only trying to avoid publicity by listing others as owning Ping An shares. “The money I invested in Ping An was completely my own,” said Ms. Duan, who has served as a member of the Ping An board of supervisors. “Everything I did was legal.”

Another wealthy partner of the Wen relatives has been Cheng Yu-tung, who controls the Hong Kong conglomerate New World Development and is one of the richest men in Asia, worth about $1­ billion, according to Forbes.

In the 1990s, New World was seeking a foothold in mainland China for a sister company that specializes in high-end retail jewelry. The retail chain, Chow Tai Fook, opened its first store in China in 1998.

Mr. Cheng and his associates invested in a diamond venture backed by the relatives of Mr. Wen and co-invested with them in an array of corporate entities, including Sino-Life, National Trust and Ping An, according to records and interviews with some of those involved. Those investments by Mr. Cheng are now worth at least $­ billion, according to the corporate filings. Chow Tai Fook, the jewelry chain, has also flourished. Today, China accounts for 60 percent of the chain’s $4.2 billion in annual revenue.

Mr. Cheng, 87, could not be reached for comment. Calls to New World Development were not returned.

Fallo­­ for ­remier

In the winter of 2007, just before he began his second term as prime minister, Wen Jiabao called for new measures to fight corruption, particularly among high-ranking officials.

“Leaders at all levels of government should take the lead in the antigraft drive,” he told a gathering of high-level party members in Beijing. “They should strictly ensure that their family members, friends and close subordinates do not abuse government influence.”

The speech was consistent with the prime minister’s earlier drive to toughen disclosure rules for public servants, and to require senior officials to reveal their family assets.

Whether Mr. Wen has made such disclosures for his own family is unclear, since the Communist Party does not release such information. Even so, many of the holdings found by The Times would not need to be disclosed under the rules since they are not held in the name of the prime minister’s immediate family — his wife, son and daughter.

About 80 percent of the $2.7 billion in assets identified in The Times’s investigation and verified by the outside auditors were held by, among others, the prime minister’s mother, his younger brother, two brothers-in-law, a sister-in-law, daughter-in-law and the parents of his son’s wife, none of whom is subject to party disclosure rules. The total value of the relatives’ stake in Ping An is based on calculations by The Times that were confirmed by the auditors. The total includes shares held by the relatives that were sold between 2004 and 2006, and the value of the remaining shares in late 2007, the last time the holdings were publicly disclosed.

Legal experts said that determining the precise value of holdings in China could be difficult because there might be undisclosed side agreements about the true beneficiaries. “Complex corporate structures are not necessarily insidious,” said Curtis J. Milhaupt, a Columbia University Law School professor who has studied China’s corporate group structures. “But in a system like China’s, where corporate ownership and political power are closely intertwined, shell companies magnify questions about who owns what and where the money came from.”

Among the investors in the Wen family ventures are longtime business associates, former colleagues and college classmates, including Yu Jianming, who attended Northwestern with Winston Wen, and Zhang Yuhong, a longtime colleague of Wen Jiahong, the prime minister’s younger brother. The associates did not return telephone calls seeking comment.

Revelations about the Wen family’s wealth could weaken him politically.

Next month, at the 18th Party Congress in Beijing, the Communist Party is expected to announce a new generation of leaders. But the selection process has already been marred by one of the worst political scandals in decades, the downfall of Bo Xilai, the Chongqing party boss, who was vying for a top position.

In Beijing, Wen Jiabao is expected to step down as prime minister because he has reached retirement age. Political analysts say that even after leaving office he could remain a strong backstage political force. But documents showing that his relatives amassed a fortune during his tenure could diminish his standing, the analysts said.

“This will affect whatever residual power Wen has,” said Minxin Pei, an expert on Chinese leadership and a professor of government at Claremont McKenna College in California. The prime minister’s supporters say he has not personally benefited from his extended family’s business dealings, and may not even be knowledgeable about the extent of them. Last March, the prime minister hinted that he was at least aware of the persistent rumors about his relatives. During a nationally televised news conference in Beijing, he insisted that he had “never pursued personal gain” in public office.

“I have the courage to face the people and to face history,” he said in an emotional session. “There are people who will appreciate what I have done, but there are also people who will criticize me. Ultimately, history will have the final say.”

The New York Times

Đọc thêm Phản hồi

 

Ông Ôn Gia Bảo, 70 tuổi, sẽ về hưu sau khi giữ chức vụ Thủ tướng Trung Quốc trong 10 năm.
Trong suốt thời gian đó, ông thường tỏ ra mình là một nhà cải cách, quyết tâm xóa bỏ nạn tham nhũng, mua quan bán chức và lạm dụng chức quyền – những vấn nạn đã mang tính hệ thống trong nội bộ Đảng Cộng sản Trung Quốc.

NÓI:

Hồi tháng 3, ông đã có bài phát biểu trước Hội đồng nhà nước trong đó ông lên tiếng cảnh báo rằng “mối nguy hiểm lớn nhất” mà Đảng Cộng sản Trung Quốc đang đối mặt là tình trạng hối lộ và Đảng có thể sẽ mất vị thế lãnh đạo đất nước nếu không hành động ngăn chặn.

“Nếu vấn nạn này không được xử lý, quyền lực chính trị sẽ thay đổi”, ông phát biểu.

& LÀM:

Theo một báo cáo về quản lý hành chính và tình hình các công ty, gia đình Thủ tướng Trung Quốc Ôn Gia Bảo sở hữu lượng tài sản có tổng giá trị vào khoảng 2,7 tỷ USD.

Về nguyên tắc, các nhà lãnh đạo hàng đầu Trung Quốc như ông Ôn Gia Bảo không thể có tài sản lớn hay tham gia vào các hoạt động làm ăn sinh lời. Đáng lẽ với mức thu nhập khiêm tốn 140.000 nhân dân tệ/năm (22.600 USD) của người đứng đầu chính phủ Trung Quốc, gia đình ông sẽ chỉ có thể có cuộc sống giản dị.
Nhưng nhiều nhà lãnh đạo nước này vẫn có những thỏa thuận tài chính rất tinh vi, thường là thông qua con cái và những người thân khác trong gia đình.
Theo tờ Thời báo New York, cách đây 5 năm mẹ của ông Ôn Gia Bảo, bà Yang Zhiyun hiện 90 tuổi, từng làm giáo viên, sở hữu khoản đầu tư 120 triệu USD ở Ping An, một trong các công ty tài chính lớn nhất thế giới.
Các cổ phiếu do mẹ ông Ôn Gia Bảo nắm giữ được ghi danh là Taihong, một công ty chủ vốn đăng kí kinh doanh ở tỉnh Thiên Tân, quê ông Ôn Gia Bảo.
Báo cáo của Thời báo New York cho hay người thân của ông Ôn Gia Bảo đã mua các cổ phiếu của các ngân hàng, công ty kinh doanh đồ trang sức, các khu nghỉ dưỡng, các công ty viễn thông và các dự án cơ sở hạ tầng, sở hữu các công ty và các tài sản ở nước ngoài. Trong các trường hợp trên, gia đình ông đều sử dụng dí danh.
Giá trị tài sản của gia đình ông Ôn Gia Bảo trong công ty Ping An trị giá khoảng 2,2 tỷ USD vào năm 2007, thời điểm cuối cùng những thông tin này được công bố. Trong bản báo cáo của mình, công ty Ping An tuyên bố “không biết nguồn gốc tài sản của những cổ đông của chúng tôi”.
Duan Weihong, một nữ doanh nhân giàu có sở hữu một công ty đã trở thành công cụ để gia đình ông Ôn Gia Bảo mua cổ phiếu. Bà Weihong khẳng định các cổ phiếu đó là của bà và giải thích rằng người thân của bà đã dùng các tên khác, trong đó có tên của người nhà ông Ôn Gia Bảo, để nắm giữ cổ phiếu cho bà, giúp bà giấu đi lượng tài sản thực sự của bà.
Gia đình ông Ôn Gia Bảo cũng được cho là có lợi nhuận từ “một dự án xây dựng biệt thự ở Bắc Kinh, một nhà máy săm lốp ở phía bắc Trung Quốc và một công ty đã tham gia xây dựng một số sân vận động phục vụ cho Olympic Bắc Kinh, trong đó có sân vận động “Tổ chim” nổi tiếng”.
Vợ ông Ôn Gia Bảo, bà Trương Bồi Lợi, được cho là đã tham gia kiểm soát thị trường kim cương Trung Quốc, trong khi em trai ông, Wen Jiahong, nắm giữ 200 triệu USD từ các nhà máy xử lý nước và các doanh nghiệp tái chế.

Thông tin về khối tài sản khổng lồ của gia đình đương kim thủ tướng Trung Quốc được công bố trên các trang web của tờ Thời báo New York (New York Times) cả phiên bản tiếng Anh và phiên bản tiếng Trung. Nhưng ngay lập tức, cơ quan kiểm duyệt của chính quyền Trung Quốc đã chặn 2 trang web này.

Với báo cáo trên, có khả năng Thời báo New York sẽ bị Trung Quốc “trả đũa”. Vào tháng 6, khi tờ Bloomberg News đưa tin rằng gia đình ông Tập Cận Bình, người sắp giữ chức vụ Chủ tịch Trung Quốc, có khối lượng tài sản trị giá ít nhất 376 triệu USD, trang web của tờ báo này đã bị chặn và các ngân hàng Trung Quốc dừng mua các dữ liệu tài chính của hãng Bloomberg khiến hãng này có thể mất đi doanh thu tới hàng triệu USD.

Tiết lộ về tổng tài sản của gia đình ông Ôn Gia Bảo lại là một ví dụ tồi tệ mới về việc người thân của các nhà lãnh đạo cấp cao Trung Quốc lợi dụng các mối liên hệ chính trị để thu những món lợi khổng lồ…

 

JackZhang

27/10/2012 at 11:33 pm

China’s Power Famillies http://www.ft.com/cms/s/2/6b983f7a-ca9e-11e1-8872-00144feabdc0.html#axzz20kDFQpst Từ THE FINANCIAL TIMES bài article có liên quan với bài trên…Nó phản ánh tới quyền lực của các nhà lãnh đạo CS hiện thời. Cho BCA tham khảo và liên hệ…

SỰ GIÀU CÓ CỦA NHỮNG GIA ĐÌNH NHÀ LÃNH ĐẠO TRUNG QUỐC
Gia đình của Ôn Gia Bảo.
Wen Yunsong ( Con trai)
Còn được gọi là Winston Wen, ông là một trong những nhà đầu tư cổ phần tư nhân thành công nhất và nổi bật tại Trung Quốc, và là một nhân vật gây nhiều tranh cãi trong cộng đồng đầu tư của Trung Quốc.
Quỹ được ông thành lập vào năm 2005, Cayman Islands, kết hợp với New Horizon Capital, đã quyên góp được hơn 2,5 tỷ USD từ các đơn vị như Deutsche Bank, JPMorgan Chase, UBS và Temasek, quỹ tài sản có chủ quyền Singapore.
New Horizon tuyên bố rằng con trai của thủ tướng đã không phục vụ ở đó trong bất kỳ tư cách chính thức nào kể từ năm 2010 nhưng những người biết anh ta cũng nói rằng cá nhân anh ta vẫn còn có sự tham gia của và đã không bán ra số lượng lớn các tài sản cá nhân anh ta nắm giữ trong quỹ.
Giống như hầu hết các vương hầu, ông được đào tạo ở nước ngoài, giật được mãnh bằng MS kỷ thuật từ Đại học Windsor ở Canada và có bằng MBA từ Trường Quản lý Kellogg của Đại học Northwestern ở Mỹ.
Ông đã từng làm việc như một kỹ sư cho Siemens Canada và là một kỹ sư phần mềm cho Học viện Công nghệ Không gian Trung Quốc. Ông là chủ tịch của Thông tin liên lạc vệ tinh Trung Quốc, một công ty được dự báo bởi truyền thông nhà nước trở thành nhà điều hành vệ tinh lớn nhất của châu Á vào năm 2015, khi nó được dự kiến ​​sẽ có 15 vệ tinh trong quỹ đạo và doanh thu hàng năm 16 tỷ nhân dân tệ.
Zhang Beili.(Vợ)
Một người nghiên cứu đá quý bằng kỷ năng, bà nắm giử một chuỗi các chức danh quan trọng trong ngành công nghiệp đá quý và đồ trang sức ở Trung Quốc, bao gồm Giám đốc Trung tâm Đào tạo ngành đá quý Quốc gia, Phó giám đốc Hiệp hội Thương mại Đá quý và Đồ trang sức của Trung Quốc và là người sáng lập Tạp chí Thời trang Trang sức.
Theo một cuốn tiểu sử chính thức, bà cũng là một nhà nghiên cứu đá quý được chứng nhận và thẩm định đồ trang sức ở Anh và Mỹ. Bà được cho là kiểm soát các cổ phần rộng rãi và những hoạt động kinh doanh trong các ngành công nghiệp đồ trang sức và phục trang, những người từng kinh doanh với bà cho biết.
Những bức điện tín mật của Bộ Ngoại giao Mỹ bị công bố bởi WikiLeaks báo cáo rằng một nghành hành pháp của chính phủ cũng được kết nối ở tập đoàn cổ phần tư nhân Carlyle nói với các quan chức Mỹ bà Zhang và các con bà đều nổi tiếng như là mọi người có thể “mua bán đúng giá”. Mặc dù họ không nhất thiết phải hối lộ, họ phải chịu nhận chi phí tư vấn lớn hoặc bán những viên kim cương thấp hơn giá trị của nó một cách đáng kể, người này cho biết.
Wen Ruchun.(Con gái)
Đôi khi được gọi là Lily Wen, cô được thuê bởi Credit Suisse, làm việc như là một chủ ngân hàng ở Trung Quốc sau khi nghiên cứu ở Mỹ vào giữa những năm 1990. Các thông tin khác ít có.
Cô dường như cũng sống một thời gian ở Anh trong khi Liu Chunhang, chồng cô, đang học tiến sĩ tại trường đại học Cambridge. Ông Liu cũng có bằng MBA từ Trường Kinh doanh Harvard và đã làm việc cho Morgan Stanley và McKinsey, với tư cách tư vấn. Ông gia nhập Ủy ban Điều tiết ngân hàng Trung Quốc năm 2006, ở đó ông là tổng giám đốc Khoa thống kê số liệu và nghiên cứu. Ông là đồng tác giả với Peter Nolan, giáo sư Cambridge, “Cuộc cách mạng kinh doanh toàn cầu và các hiệu ứng Cascade.”
Mặc dù rất có khả năng, ông Liu là đối tượng của một số ác cảm bên trong chế độ quan liêu của Trung Quốc bởi vì tiến bộ nhanh chóng của ông được xem như là một phần kết quả từ nền tảng chính trị của vợ mình. Có tin đồn ông đang được chuẩn bị chu đáo cho một vị trí như là phó thống đốc của một trong những tỉnh lớn của Trung Quốc, một sự bổ nhiệm bất thường cho những người chỉ mới 37 tuổi.
Gia đình của Xi Jinping.
Qi Qiaoqiao (Chị Gái)
Cùng với Deng Jiagui, chồng của cô, và Zhang Yannan, con gái của họ, cô sở hữu các công ty với tài sản kết hợp khoảng 400 triệu USD, cũng như một cổ phần gián tiếp 18% trong một công ty đất hiếm với một tài sản trị giá 1.73 tỷ $, theo hồ sơ công cộng được tổng hợp bởi Bloomberg. Những con số này không hạch toán nợ phải trả và do đó, không đại diện cho tổng giá trị tài sản của gia đình. Tuy nhiên, những người quen thuộc với gia đình nói rằng tổng tài sản của họ có thể lớn hơn nhiều so với Bloomberg đã có thể phát hiện ra.
Gia đình cũng sở hữu 1 căn biệt thự sang trọng bị bỏ rơi tại Hồng Kông trị giá ước tính 31.5 triệu $; ít nhất sáu bất động sản khác ở Hồng Kông với 1 giá trị ước tính kết hợp 24.1 triệu $ ; và phát triển một khu dân cư sang trọng gần khu tài chính của Bắc Kinh, ở đó những căn hộ được bán có giá khoảng 80 ngàn nhân dân tệ cho mỗi mét vuông. Ngoài ra, ông Deng từng là trưởng đại diện của một công ty giành được hợp đồng của chính phủ để giúp xây dựng một cây cầu trị giá 160 triệu $ ở miền trung Trung Quốc.
Wu Long.( Em rể)
Điều hành một công ty viễn thông được gọi là Thiết bị New Postcom đã giành được hàng trăm triệu Nhân dân tệ trong những hợp đồng từ China Mobile thuộc sở hửu nhà nước, công ty điện thoại lớn nhất thế giới bởi số người sử dụng. Công ty được sở hữu hồi tháng Năm năm nay bởi gia đình vợ của em trai Wu , theo Bloomberg.
Gia đình của Hồ Cẩm Đào.
Hu Haifeng
Trước đây là chủ tịch của Nuctech, một công ty nhà nước được tạo ra vào cuối những năm 1990 để sản xuất những máy quét an ninh lớn đối với ngành vận chuyển, xe tải container, xe đường sắt, cũng như máy quét hành lý và thiết bị dò kim loại cho các sân bay. Sau khi tiếp nhận công ty ông đã được cấp độc quyền thực sự về ngành công nghiệp này ở Trung Quốc và các báo cáo ngày hôm nay là chiếm khoảng 90% thị trường Trung Quốc. Trong năm 2008, ông trở thành bí thư đảng Cộng sản của Holdings Thanh Hoa, kiểm soát Nuctech và 20 công ty khác. Trong năm 2009, Chính phủ Namibia đã cáo buộc Nuctech tham nhũng, công ty đã phủ nhận. Nuctech đã bị cáo buộc cạnh tranh không lành mạnh và tham nhũng trong một số quốc gia khác, những lời buộc tội cũng đã bị phủ nhận. Ông “Hồ con” không còn làm việc tại Holdings Thanh Hoa , theo những người biết rỏ vấn đề này.
Chủ tịch Hồ Cẩm Đào cũng có một số anh em họ tham gia vào kinh doanh, kể cả trong các ngành công nghiệp thép, bất động sản và du lịch. Hu Haiqing, con gái của ông, kết hôn với Daniel Mao , cựu giám đốc điều hành của Nasdaq-listed Sina.com, một cổng web lớn nhất của Trung Quốc. Sự giàu có của ông Mao được ước tính trong năm 2003 là từ 35 triệu $ đến 60 triệu $.
Gia đình của Giang Trạch Dân.
Giang Mianheng (Con trai)
Đồng sáng lập Grace Semiconductor, một trong những công ty vi mạch đầu tiên của Trung Quốc vào năm 2000, với Winston Wong, con trai của Wang Yung-ching, ông trùm nổi tiếng nhất của Đài Loan. Công ty liên doanh sớm trở nên căng thẳng và ông Wong đã quá cố. Từ đó Grace được sáp nhập với đối thủ Huahong trong một sự hợp nhất của lĩnh vực đấu tranh “chip” nội địa của Trung Quốc . Nhưng Giang Mianheng hoạt động như là chủ tịch và giám đốc điều hành của Đầu tư Liên minh Thượng Hải. Quỹ này sở hữu cổ phần ở Oriental DreamWorks, 1 liên doanh với hãng DreamWorks Animation và 2 nhà đầu tư thuộc nhà nước Trung Quốc khác : Truyền thông Thủ đô Trung Quốc, 1 quỹ được hỗ trợ bởi các công ty tuyền thông nhà nước, các ngân hàng nhà nước; và Tập đoàn Truyền thông Thượng Hải , một trong những đài truyền hình tỉnh lớn nhất của Trung Quốc (thuộc sở hữu của chính quyền thành phố trực thuộc trung ương, Thượng Hải ).
Liên minh Thượng Hải cũng là một nhà đầu tư tại Ngân hàng Thượng Hải, China Eastern Airlines và Phoenix TV, mạng lưới có trụ sở tại Hồng Kông được thành lập bởi một cựu sĩ quan Quân đội Nhân dân Giải phóng. Ngoài ra, nó là một đối tác của MetLife Trung Quốc và của Công ty Công nghệ Truyền thông mạng MSN Thượng Hải .
Gia đình của Wu Bangguo (Ngô Bang Quốc).
Wu Bangjie và Wu Bangsheng
Wu Bangjie là Chủ tịch Quản lý đầu tư Kaiwan Thượng Hải và phục vụ như giám đốc không điều hành của Holdings Gas Trung Quốc thuộc sở hửu nhà nước cho đến năm 2004. Wu Bangsheng là giám đốc đại diện của Bất động sản Jinxia Thượng Hải, ​​một công ty có niêm yết ở các công ty nhà nước đăng ký đã bị đình chỉ. Phương tiện truyền thông nhà nước cũng đã xác định ông là chủ tịch của phát triển bất động sản và công nghiệp thuộc Công nghiệp Tam Hiệp Thượng Hải. Công ty này là một phần của một nhóm cũng bao gồm Phát triển Xây dựng Shenxia Thượng Hải và Quản lý Đầu tư Sanchuan. Tất cả ba nhóm đều có cùng trưởng đại diện , theo đăng ký công ty của nhà nước.
Feng Shaodong.(Con rể)
Còn được gọi là Wilson Feng. Giám đốc điều hành của Đầu tư Công nghiệp hạt nhân Quảng Đông Trung Quốc, một công ty quản lý quỹ thành lập trong năm 2009 bởi Cổ phần điện hạt nhân Quảng Đông Trung Quốc thuộc sở hửu nhà nước. Trước đây từng là người đứng đầu của chi nhánh ngân hàng đầu tư Merrill Lynch ở Trung Quốc và là công cụ trong việc thuyết phục chính phủ Trung Quốc bổ nhiệm nhóm bảo lãnh cho việc phát hành chứng khoán lần đầu tiên trên thị trường trị giá 20 tỷ USD của Ngân hàng Công thương Trung Quốc, IPO lớn nhất trong lịch sử vào thời điểm đó.

.


 

Để lại lời nhắn

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

Trang web này sử dụng Akismet để lọc thư rác. Tìm hiểu cách xử lý bình luận của bạn.