Văn chương xứ Nẫu “Đêm Giáng Sinh trong tù xứ người”-Huỳnh Ngọc Nga

truyenngandaiĐêm giáng sinh trong tù(xứ người)

Huỳnh Ngọc Nga

Torino Ý Đại Lợi (Italia)

images (61)

Hoài loay hoay sắp xếp các thùng carton vào xó góc của nhà kho, bạn bè chàng chung quanh đã xong việc và thay quần áo, bấm thẻ ra về gần hết. Trước khi ra cửa họ ồn ào chúc tụng nhau “Buona festa, buon Natale “ (chúc mừng ngày lễ, chúc mừng Giáng Sinh). Bao nhiêu mệt mỏi trong ngày hầu như tan biến trên gương mặt họ, mắt long lanh vui, miệng cười hớn hở, họ đang hân hoan chờ phút vui vẻ xum họp trong đêm thánh, đêm Chúa ra đời. Hoài vừa làm việc, vừa mong thời gian kéo dài hơn ra để bè bạn đồng nghiệp khoan về hết hẳn, nhưng kim đồng hồ ngày thuờng luôn biếng lười bò lê chậm chạp vậy mà hôm nay sao bỗng vùn vụt chạy như xe lửa tốc hành, thoát chốc chỉ còn Arvin, một anh bạn người A Rập và chàng là hai người cuối cùng còn ở lại.

Mang túi xách cá nhân lên vai, Arvin bước chậm về phía Hoài, dừng lại trước mặt bạn, hỏi :

– Chiều nay anh làm gì? Có chương trình gì đặc biệt không?

Hoài ném mảnh khăn giấy vừa lau khô tay xong vào sọt rác, uể oải :

– Thì cũng như năm ngoái, nằm nhà coi TV chứ có ai ở đây đâu mà lễ với lạc.

– Đến ăn chung với bọn mình tối nay đi.

Hoài ngó bạn, ngần ngừ giây lát rồi lắc đầu :

– Cám ơn anh, nhưng tôi cũng có rất nhiều việc để làm, hẹn khi khác vậy.

Arvin xiết tay Hoài, chào từ giả, chúc lời chúc cuối năm như mọi người rồi quay lưng ra về. Hoài nhìn theo dáng chàng A Rập, tự nghĩ thầm nếu hắn nói được tiếng Việt thì đỡ khổ cho chàng biết bao nhiêu, và thật ra chàng đã dối bạn khi bảo rằng chàng có nhiều việc phải làm để từ chối lời mời của Arvin dù rất muốn có một nơi tụ họp để quên sự cô đơn buốt giá trong đêm Giáng Sinh nơi xứ người. Chàng nhớ lại năm ngoái, Arvin cũng đã mời chàng như hôm nay và chàng đã hăng hái nhận lời. Nhưng khi về đến nơi trú ngụ của bạn, chàng mới bật ngửa trước tình huống không ngờ trước. Đó là một căn hộ nhỏ hẹp trong một chung cư cũ kỹ , tồi tàn ở ven thành phố Torino. Leo năm tầng lầu vì chung cư không có thang máy, chưa kịp thở lấy hơi thì đã bị ngập chìm giữa một đám hơn chục người da màu đang líu lo cười nói tòan những ngôn ngử mà Hoài chẳng hiểu được một lời. Không là giáo dân đạo Chúa nhưng họ cũng tụ họp ăn uống vui đùa như ai. Những người đồng chủng của Arvin và cũng là những người đồng cảnh với Hoài tất cả là những cánh thiên di lạc loài, quần tụ bên nhau để tìm hơi ấm giữa đêm đông lúc người nơi đây hân hoan chờ giờ Chúa giáng sinh. Mỗi người mỗi cảnh, cơ hồ chẳng ai giống ai, có chăng điểm chung cùng là mục đích mưu sinh tìm sự sống giữa một châu Âu hoa lệ, một châu Âu mà họ lúc còn ở quê nhà chỉ nghe thấy qua phim ảnh, báo chí với các tài tử xinh đẹp, phố thị huy hoàng, triệu phú có thể trở thành qua một canh bạc, một ván bài, một chuyến áp phe….Nhung đến đây rồi họ mới biết câu vàng đá, đến đây rồi họ mới biết cuộc sống ở đâu cũng cần một chút tình, tình người, tình đồng loại, đồng hương, đồng bào…mà những thứ tình đó với chàng trong xã hội phương tây quý hiếm hơn vàng. Muốn đừng nhớ phải cắm đầu làm việc, làm như trâu, cắm cúi từ sáng tưng bưng đến chiều tối mịt mù, làm thế nào để khi chiều về đến nhà sau khi tắm rửa, ăn uống xong chỉ còn cần quay lăn ra ngủ, ngủ ngon lành vì mệt, ngủ ngon lành vì phải lấy sức “cày cấy” cho ngày mai, ngủ không cần mộng mị chiêm bao, những giấc chiêm bao hình ảnh một thời nơi quê cũ. Hoặc thoảng ngược lại cần chiêm bao, thì phải chiêm bao nợ tiền nhà, tiền gas, tiền điện thoại và lỉnh kỉnh những thứ phải trang trải của cuộc đời, như gởi tiền về quê nhà giúp đỡ người thân, tiền chắt chiu dành dụm sao để mai kia mốt nọ “vinh quy bái tổ” trở về dù không võng lộng cũng áo gấm phủ người xênh xoang….Ôi, cuộc đời lưu vong phần lớn là thế đó, mọi người ai cũng biết những có mấy ai biết mà chẳng thích một lần chúi đầu vào để xem hư thực ra sao, như cô gái xuân thì biết có chồng là mang gông vào cổ vậy mà vẫn hân hoan cười trong giờ phút ký giấy lảnh nợ đời .

Và chàng, Hoài công tử của vùng Tôn Đản – Khánh Hội, cái xóm nghèo nhưng thảnh thơi sống đời bình dị, chắc có lẽ chỉ có chàng không thích đời bình dị đó nên dù chẳng khổ sở gì với đồng lương trung bình của một tư chức tại Sở Công nghiệp Thành Phố, chẳng vướng bận chuyện vợ con, mẹ cha có anh chị chàng gồng gánh, tất cả cũng chưa đủ để thuyết phục chàng bỏ giấc mơ hải ngoại khi nhìn những tấm hình rực rỡ của bè bạn, thân nhân từ nứoc ngoài gửi về. Và cuối cùng, trong đợt tuyển người đi lao động tại Tiệp năm 1987, chàng đã tìm cách ở lại không về khi hết hạn định và vượt trốn sang Tây Âu, vất vả từ Pháp sang Đức để sau gần năm, sáu năm xuôi ngược chàng đã dừng chân tại Ý khi tìm đuợc một việc làm cố định tại một xưởng sản xuất bánh ngọt. Xưởng làm bánh ngọt nhưng cuộc sống nơi đây cũng chẳng ngọt ngào gì, Hoài đã phải ngậm đắng nuốt cay trước những áp lực, hống hách của những tên cai thợ khinh người, kỳ thị . Ngày ngày hai buổi cứ gậm nhắm bánh mì thịt nguội hay những miếng pizza khô khan, những bịch mì gói nhàm chán và chàng bỗng tiếc nhớ bàn ăn ấm cúng cạnh mẹ cha với chén đũa khua lách cách, tô canh nóng, dĩa thịt xào………ly nước trà ngút khói sau buổi ăn, nhớ day dứt, nhớ điên khùng đến độ một đôi lúc chàng tự ngạc nhiên khi thấy tình quê hương đang trổi dậy trong chàng qua nổi nhớ vì những món ăn đó. Nhưng cái khổ vì nhớ mùi vị quê hương có lẽ cũng ít ray rứt chàng hơn cái khổ vì cô đơn dù vẫn ở giữa chốn đông người. Chung quanh chàng, bè bạn đồng cảnh ngộ cũng không ít, nhưng tìm được một thằng bạn da vàng mũi tẹt, biết nghe và nói tiếng Anamit nơi đây thật khó hơn chuyện tìm vàng đáy biển. Mấy năm đầu, Hoài may mắn tìm mướn được một căn hộ nhỏ ngăn nắp chung với một người bạn người Sicile miền nam Ý. Cuộc sống tha phương của đôi bạn cũng đủ vui qua ngày tháng lạc loài nhưng bạn chàng bỗng nhận được tin cha mất, phải trở về quê để gồng gánh chuyện đất đai của người cha để lại, thế là chàng phải sống đơn lẻ một mình từ đó. Số vốn tiếng Ý ít ỏi của chàng chỉ đủ để đổi trao chuyện làm việc, chuyện bình thường, đôi khi muốn ghi danh đi học lại nhưng suốt ngày quần quật với công việc, chàng còn thời gian đâu để học với hành. Chàng thèm làm sao được tào lao với những người bạn ngoại chủng của chàng bằng ngôn ngữ quê hương như thèm những buổi cơm có dĩa rau thơm, chén nứoc mắm mặn mòi. . Chàng dành dụm tiền mua một máy hi-fi cũ đủ để nghe những băng cassette, những dĩa CD nhạc Việt, những bài Vọng Cổ đậm đà, thỉnh thoảng chàng hát nghêu ngao một mình những bài nhạc xa xưa, đôi khi chàng nghe lòng chùn xuống giữa tiếng hát ngây ngô của chính mình. Thì ra, nổi nhớ còn nằm trong tiếng nói, trong điệu nhạc, lời ca, và trong cả những hình ảnh VN trên sách báo.

timthumb (1)

Chiều Giáng sinh năm ngoái, chàng đã hội họp cùng đám bạn của Arvin, nhưng giữa chốn đông người đó, tiếng Á Rập vang vang bốn phía, giữa nơi ồn ào đó chàng bỗng như người đứng giữa sa mạc lạc loài, cái lạc loài trong khác biệt ngôn ngữ, thức ăn. Và đêm Noel năm ấy chàng đã ra về trước khi chuông nhà thờ ngân vang báo hiệu giờ Chúa ra đời. Trên đường về khôhg có tuyết rơi như những những đêm đông trước, nhưng gió buốt thổi cắt da, người bên ngoài không đông đầy như phố thị VN khuya đêm 24 tháng chạp, thiên hạ giờ đó đang nâng ly, cạn chén quần tụ bên gia đình, có ai lang thang như chàng đâu. Trên xe buýt về nhà chỉ có chàng và ông tài xế đang chờ giờ đổi ca, trống vắng khắp mọi nơi như trống vắng trong hồn chàng. Về đến nhà, chàng không buồn thay quần áo, mở máy hi-fi, nghe giọng hát u trầm của Khánh Ly, băng nhạc Trịnh công Sơn, từ đầu đến cuối là cả một thời dĩ vảng, dĩ vãng của quê nhà, dĩ vãng của chàng. Không chịu đựng nổi, Hoài tắt máy, nằm vật xuống giừơng, nhắm mắt bắt buộc một giấc ngủ tìm quên. Nhưng ai bảo con người làm chủ được chính mình người đó nối dối vì đêm hôm đó Hoài đã không tự bắt mình ngủ được. Nhắm mắt lại để thấy rõ ràng hơn mà thôi, thấy rõ sự cô đơn của chàng, thấy rõ nhành trúc phương nam không vươn mạnh được với phong thổ trời tây. Trong cái rõ ràng đó, Hoài nghe nưóc mắt từng giọt lăn dài, nước mắt của một thằng con trai đã từng bôn ba băng ngàn, vượt biển, lăn lộn tứ phương. Chàng trở thành một đứa con nít để nhớ mẹ cha, anh chị và đàn cháu nhỏ, nhớ cô bồ cùng sở đang ngóng đợi chàng về để làm lễ giao bôi, không biết Phượng của chàng có chờ nổi những lời hứa hẹn mông lung của chàng để đừng sang bờ bến khác hay không. Ngày thường sự mệt nhọc đem giấc ngủ đến với chàng như một liều thuốc ngủ, nhưng đêm ấy, đêm Giáng sinh lạnh lùng, giấc ngủ chợt trở thành xa lạ để chàng trăn trở như một con sâu đang dẫy dụa giữa chất muối mặn kinh người. Trổi mình ngồi bật dậy, không có máy vi tính để “chat “, chàng với tay cầm lấy máy điện thoại quay số gọi về gia đình. Nửa vòng trái đất, trọn nội nhớ nhung, cách biệt sáu múi giờ bên kia quê nhà, tất cả được nối liền bởi đường dây điên thoại, có lẽ trong những khám phá tiến bộ của khoa học trong giây phút đó đối với chàng phương tiện truyền thông nầy đúng đầu trên mọi thứ. Nhưng buổi điện đàm rồi cũng chấm dứt, tiếng nói của mẹ cha, anh chị và mấy đứa cháu làm chàng khốn khổ nhớ nhung thêm. Và chàng đã vật vả như vậy suốt đêm, những hình ảnh liên hoan đêm Giáng Sinh trên TV cũng không làm chàng khuây khỏa được, đúng là một đêm hoảng loạn vì cô đơn. Mãi gần sáng chàng mới chập chờn đi vào giấc ngủ và tỉnh giấc vào gần giữa trưa ngày hôm sau. Muốn ra ngoài đổi không khí nhưng chẳng biết phải đi đâu, thân nhân chẳng có, bạn bè quen thân cũng không, chỉ có đám bạn Trung đông, Á Rập chàng đã chạy trốn chiều hôm qua, giờ nầy chắc họ còn đang lăn kềnh ngủ chưa thức dậy, vả lại chàng cũng sợ và chán những nặc nồng trong căn phòng của nhóm bạn ô tạp đó. Chàng lại phải chịu đựng sự hoang vắng như thế thêm suốt hai ngày tiếp nối trong khi chờ đợi lịch trình làm việc bình thường trở lại. Mùa Giáng sinh năm đó đúng là mùa cực hình của chàng, và chàng tự nhủ phải tìm cách tránh tình trạng như vậy vào mùa lễ năm sau.

Thời gian qua không đợi ai hối thúc, nhanh với tuổi đời trên vai người nhân thế và chậm với những ước mộng chờ trông, thấm thoát mà một năm đã trôi qua và hôm nay đêm Giáng sinh lại đến. Hoài tần ngần nhìn theo bóng Arvin đang xa dần ngoài cổng xí nghiệp, nửa muốn đổi ý chạy theo để nhận lời quần tụ cùng đám cư dân Á Rập tối nay, nửa sợ những hổn loạn trong căn phòng nộc nằng mùi khói thuốc, mùi mồ hôi của những người bạn ô tạp đó. Thay đổi quần áo công nhân xong xuôi chàng lửng thửng bước ra khỏi cổng. Trời mùa đông ngày dài đêm ngắn, tiết mùa đông là tiết lạnh cho những cặp nhân tình quyện rủ vào nhau, là tiết cho bếp nồng sưởi ấm tình gia đình trong đêm buốt giá. Chàng không có tình nhân cũng chẳng có gia đình, bè bạn đúng nghĩa thì xa xôi muôn dặm. Hoài rùng mình khi một cơn gió thoảng qua, có lẽ vì lạnh mà cũng có lẻ vì nhớ đến sự khổ sở của đêm Giáng sinh năm trước. Bước chậm, chàng để tự do cho tâm trí hướng dẫn đôi chân, không bắt buộc chúng phải đến bến xe buýt về nhà như thường lệ, chiều nay chàng muốn làm kẻ lang thang ngoài đường hơn cô đơn trong căn nhà đơn chiếc lạnh.

Phố xá chiều 24 Noel nhộn nhịp người đi, vội vàng hối hả để về nhà trước buổi lễ khuya . Đèn hoa khắp chốn lập lòe muôn sắc, tin khí tượng cho biết năm nay tuyết sẽ không đến như đêm Chúa ra đời. Từ nhiều năm nay, khí hậu trái đất đổi thay khá rõ nét, con người đang tự hủy hoại hành tinh của mình bằng cách gia tăng sự ô nhiễm khắp nơi, khoa học càng tiến bộ, vật chất văn minh càng đi xa thì đời sống con ngưới càng trổ nên mong manh hơn với sự run rẩy chết lần mòn của quả địa cầu. Tuyết không rơi, nhưng gió vẫn lạnh lùng, Hoài kéo cao cổ áo choàng mùa đông rồi rảo bước đi những bứoc chân vô định. Mặt trời mùa đông đi ngủ sớm, chưa 6 giờ chiều bóng tối đã chan hòa vạn vật, hoa đèn lại càng rực rỡ hơn trên phố thị. Saigon giờ nầy chắc nhộn nhịp chẳng khác nơi đây,có khi còn hơn thế nửa vì dân Saigon phóng khoáng, cái phóng khoáng dễ chịu của người miền Nam cởi mở, dễ chấp nhận, dễ hòa đồng. Nhà chàng không theo đạo Chúa, nhưng sống ở châu Âu mấy năm dài tự dưng chàng thấy như đó là ngày lễ của chính mình, không phải vì tôn giáo mà vì hình ảnh quây quần ấm cúng cùng thân nhân, bè bạn trong đêm giữa bàn ăn bên ngọn nến chập chùng, bên những gói quà muôn sắc. Phải chi giờ nầy gia đình chàng hoặc Phượng có mặt nơi đây, chàng sẽ mua cho những người thân yêu đó những món quà với tất cả tháng lương tháng thú mười ba trong năm của chàng để nói với họ rằng chàng cần và yêu họ biết bao nhiêu. Nhưng tất cả đang ở xa chàng nửa vòng trái đất, tiền trong túi áo hảy còn nguyên mà tình thương sao xa vạn dặm. Chàng chao đảo mấy năm trường để kiếm tiền mà quên mất rằng cuộc sống nầy tiền không phải là chúa tể vạn năng, còn có những thứ khác vô hình và muôn ngàn lần giá trị hơn.

Hãy còn sớm chán để trở về nhà một mình, loanh quanh thêm nửa tiếng ngoài trời, Hoài bứoc vào một rạp chiếu bóng đang chiếu một phim viễn tưởng. Con người chưa hẳn hài lòng với thực tế của các phát minh họ đã tìm ra được, họ đang mơ ước một thế giới khác siêu việt hơn, một thế giới mà trái tim và khối óc nhân loại đuọc thay thế bằng những máy robot tân kỳ thượng đẳng, người hóa thú và thú hoà đồng với người. Phim X-Files đưa người hành tinh gia nhập địa cầu trong lúc chàng chưa gia nhập nỗi cuộc sống con người ngay tại chính quả địa cầu của chàng, thật mỉa mai làm sao.

Hoài rời rạp chiếu bóng khi cơn đói đang mời gọi bao tử chàng. Về nhà bây giờ chắc cũng chỉ spaghetti luộc với sốt cà chua, thôi lang thang thêm chút nửa để đừng thấy căn phòng ghẻ lạnh của chàng. Trên nền trời sao đêm lấp lánh, hẳn ánh sao nào đó có Chúa đang ngự vì để thấy sự đơn côi của chàng tuổi trẻ. Một bar bên đường hãy còn lưa thưa khách gần đấy, chàng đẩy cửa bước vào, kêu một tô súp nóng, một dĩa xà lách với vài lát thịt nguội, một chai nước lạnh rồi nhâm nhi vừa ăn vừa ngó người qua lại bên ngoài khung kính, không có ai trong đó quen thuộc để chàng vẫy tay chào. Một đôi nam nữ ngồi bàn trước mặt chàng đang đứng dậy rời quán, có lẻ đây là buổi hẹn cuối mùa của một cặp tình nhân ngoài định ước gia đình nên phải gặp gỡ nhau tại đây rồi sau đó ai về nhà nấy để lo cho buổi tiệc giữa đêm. Buổi ăn nhạt nhẻo cuối cùng rồi cũng xong, Hoài móc túi trả tiền rồi đến trứoc máy play station đặt ở góc phòng cuối quán, chàng cần phải làm cái gì đó để đừng về nhà sớm mới được, mấy trò chơi điện tử nầy tương đối khá dễ chịu và ít ra cũng làm chàng quên thế sự trong vài tiếng đồng hồ.

Chàng có thể quên thời gian trong trò chơi khoảnh khắc đó, nhưng cô thu ngân và anh bồi bàn lại ngóng ngóng nhớ giờ về. Còn đang say sưa theo dõi những biến chuyển của trò chơi Hoàng bỗng nghe anh bồi bàn cất tiếng bên tai :

– Thưa ông, đã đến giờ đóng cửa.

Hoài giật mình ngẩng đầu lên, nhìn kim đồng hồ trên tường trước mặt, đã mười một giờ rưỡi khuya, hôm nay quán đóng cửa sớm hơn thường lệ. Hoài kết thúc trò chơi và nhìn quanh, một ý nghĩ vừa thoáng qua trong chiếc đầu đang đặc quánh của chàng. Ngoài đường lúc đó vắng tanh, trong quán chỉ còn cô thu ngân đang tínhh sổ đóng máy cuối ngày và anh bồi bàn đang sắp xếp bàn ghế. Hoài tần ngần bước chậm về quầy thu ngân, nhưng không đến trước mặt cô thu ngân mà vòng ra sau quầy để đến sát bên cô. Cô thu ngân khá xinh xắn với mái tóc cắt ngắn gọn kiểu con trai, mặt bầu bĩnh dễ thương, áo thun thời trang cao khỏi rốn, cổ sâu khiêu khích. Cô ngạc nhiên thấy Hoài đến sát bên cô, chưa kịp cất tiếng hỏi chàng muốn gì thì chàng đã nhanh nhẹn ôm choàng lấy cô và thô bạo đặt môi lên vùng trũng sâu với viền ngực cao mời gọi. Cô gái hốt hoảng nhanh tay đóng két tiền, dẫy dụa kêu cứu. Anh bồi phòng quay lại, chạy nhanh đến bên máy điện thoại quay số kêu cảnh sát trong lúc cô thu ngân vừa với tay chụp được một dĩa đựng tiền thối trên quày và đập mạnh vào đầu Hoài. Chàng chóang váng buông cô gái ra, cười hài lòng khi thấy anh bồi phòng gài khóa cửa ra vào và chạy đến với chiếc ghế trên tay.

Hơn nửa giờ sau đó Hoài ngồi trong phòng Cảnh sát khu vực, đầu quấn băng trắng sau khi từ bịnh viện ra. Người cảnh sát trực lấy khẩu cung và hỏi lý do hành động của chàng. Hoài nói như đọc một trang tiểu thuyết :

– Tôi không phải là tên vô loại, tôi có nhà cửa, công ăn việc làm đàng hoàng, nhưng không có gia đình thân nhân gần gũi, cả bạn bè cũng không, tôi sợ cô đơn. Tôi muốn tìm người bậu bạn đêm nay, các ông cũng đang vì công tác phải tạm xa gia đình trong khoảnh khắc nầy. Tìm cách vào được đây, có các ông bên cạnh, ít ra đêm nay cũng không hẳn là một đêm Giáng Sinh buồn. Chúng ta cùng chuẩn bị mừng Chúa ra đời chứ?

Giữa đôi mắt tròn xoe của nhân viên cảnh sát, không đợi ông ta đáp lời nào, Hoài chìa tay ra :

– Buon Natale (Chúc mừng Giáng sinh).

Huỳnh Ngọc Nga

Torino, ITALIA – 26.11.2004

Để lại lời nhắn

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.