Khi cơn bão đi qua -Tạp văn

KHI CƠN BÃO ĐI QUA

 Nguyễn ngoc Hạnh

(Báo Đà Nẵng-Quảng Nam)

bão6

 1.
Khi cơn bão đi qua
Vùi lấp những buồn vui trên bầu trời này
Những con thú hoang dã vồ vập ăn tươi nuốt sống đất đai, cỏ cây và bao nhiêu niềm hạnh phúc của con người mà nó không cần hỏi han, suy xét.
Có phải huỷ diệt cùng lúc để cuộc sống này sinh tồn?

2.
Khi mất điện, chong ngọn đèn lên trong bóng tối, bỗng dưng con người hồi tâm nhớ lại ánh trăng quê, nhớ về nguồn cội một thời xa lơ xa lắc…
Khi bão đến, điện thoại, máy vi tính hết pin, không ít người bỗng nhiên hoảng hốt, vì mình đã từng quên đi thói quen viết bằng tay lên giấy kẻ hàng, quên những cuộc chuyện trò dung dị bằng thư, dán têm gửi qua đường bưu điện, rồi nôn nao chờ đợi từng ngày…

radio

3.
Cơn bão đi qua, xé nát bao hàng cây xanh, thổi tung bao mái nhà. Gió cuồn cuộn như bầy hỗ dữ dẫm nát sự bình yên của cuộc đời này.
Và, đêm nay, khi không bật được chiếc tivi như mọi ngày, lúc ấy, ta sẽ hiểu thấu cái giá trị băng tầng phát ra từ chiếc radio cũ kỹ bỏ quên trong góc hẹp. Những âm thanh xa xưa ấy như tiếng nói của những linh hồn tự lâu rồi nay được đánh thức, trổi dậy. Tái sinh

4.
Chỉ cần một cơn bão đi qua trong tâm hồn, con người sẽ hiểu hơn về sự tồn tại của những u mê từ cái vật chật tầm thường giữa cõi đời này, để hiểu ra gốc ngọn của sự sáng tạo và huỷ diệt, để biết yêu hơn chính cái tâm hồn bất tử của mình.

bão tố ĐN11

Để lại lời nhắn

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.