Truyện ngắn “MỐI TÌNH THỜI TÓC RỐI”-Bùi Đức Ánh(xứ nẫu)

MỐI TÌNH THỜI TÓC RỐI

BÙI ĐỨC ÁNH

(Nguồn Xunauvn)

Tình trên biển Nha Trang

TRUYỆN NGẮN

Sơn được sinh ra và lớn lên nơi vùng thùy dương cát trắng. Nha Trang trong tiết trời của tháng mười một âm lịch, những cơn gió bấc, cộng lại những hạt mưa phùn lây lất quanh Sơn. Mảnh đất gắn liền với Sơn trong suốt mười tám năm, chỉ có gió biển, và cát trắng. Tốt nghiệp phổ thông trường huyện. Sơn vào Sài Gòn, ôn và chuẩn bị cho kỳ thi Đại học sắp tới.

Từ nhà Sơn ra bến xe, cách nhau ba cây số. Sáng hôm ấy, mẹ Sơn thức dậy thật sớm nấu cơm nếp và ít muối mè cho Sơn mang theo ăn, tránh khỏi phải ăn dọc đường, giá mắc, không hợp vệ sinh.

Hành trang Sơn mang theo vỏn vẹn có hai bộ áo quần. Một bộ mặc trong người, vậy chỉ ba bộ. Chỉ có sách là Sơn mang nhiều để học với ước mơ đậu vào trường đại học ngân hàng. Cái ước mơ đó đã nung nấu và theo Sơn suốt mấy năm qua. Lúc lên lớp sáu, Sơn đã chấp nhận cảnh nghèo khó từ gia đình mình với một hình ảnh Sơn không thể quên vì chính mắt Sơn đã chứng kiến ba mẹ không có tiền đóng tiền học cho Sơn mà phải đi vay mượn. Vì không đúng hẹn với người ta chỉ vì năm ấy bão lụt triền miên nên ba Sơn không ra biển đánh bắt cá được. Thu nhập eo hẹp lại. Có nhiều hôm trong mâm cơm đạm bạc hai quả trứng luộc, hòa chung nước mắm để chấm với rau luộc. Thì thử hỏi, tiền ở đâu cơ chứ? Má không trả nợ cho bác Hai nên bác Hai sang nhà mạ lỵ, nặng nhẹ đủ lời. Ba má Sơn lúc ấy chỉ biết cúi đầu xin khất lại nợ. Chờ cho biển lặng, gió im, ba Sơn trở lại biển khơi, có tiền trả lại bác Hai. Trong hoàn cảnh ấy, Sơn không biết mình phải làm gì. Chỉ còn cách duy nhất là học, học mãi, để mai này trả hiếu cho ba mẹ đã sanh thành nuôi nấng Sơn. Trong sự thiếu thốn mà ba mẹ vẫn chắt chiu cho Sơn bước giảng đường đại học.

Nhờ bạn bè giới thiệu Sơn thuê một phòng trọ nằm khu vực quận Bình Thạnh. Sơn ở chung nhóm bốn bạn, Hải quê ở Đà Nẵng, Nhân ở Cà Mau, một bạn nữa tên Duy ở Pleiku. Nhóm bốn đứa sống cùng phòng trọ rất hợp nhau. Biết chia sẻ, giúp đỡ nhau trong học tập. Sơn nhớ lại, có một buổi chiều ăn xong, chia nhau ra dọn dẹp, giăng mùng. Trước khi nằm ngủ Nhân nói to lắm “Ê mấy bạn có để ý gì không?” Hải nhanh miệng hơn trong ba đứa chúng tôi “Để ý gì chứ! Nói đi” Nhân cười thật lớn đáp “không biết hả? Lắng tai nghe nói đây! Nếu có lý, các bạn đãi mình chầu Café nhé!” Sơn trầm tính, không nói gì. Chỉ nằm im mà trong lòng tự hỏi “ Quái! Nói gì đây!”. Nhân bảo “Ở đây, có núi đồi, sông nước, cát trắng, lại có thêm “Đặc sản đá non nước nữa chứ!”. Nhiều đá như vậy, cũng tiện cho bọn mình lắm đấy. Rất tiện và lợi, lỡ mai mốt triều cường dâng, bốn thằng mình, lấy thân xác trói gà không chặt này ra làm lá chắn”. Trước sự ngạc nhiên của ba người bạn đang ngồi trố mắt nhìn nhau không chớp Sơn vọt miệng: “ Uả? vậy là sao, nói toạt móng heo đi, cứ úp úp, mở mở hoài. Nhanh đi, mai dậy sớm ôn bài nữa” Nhân tằng hắng, mặt ra vẻ nghiêm trọng hẳn. “A lô! A lô! Nghe cho rõ đây! Mình quê Cà Mau, có phải là vùng sông nước không? Còn Duy, ở Pleiku có phải là vùng núi đồi không? Có bản nhạc “ Em Pleiku má đỏ môi hồng”. Hải ở Đà Nẵng có đá non nước. Riêng Sơn, người ta hay bảo, Nha Trang vùng thùy dương, cát trắng. “ Nha trang ngày về mình tôi trên bãi khuya..Đúng chưa? Các bạn có đồng ý với mình, đưa tay biểu quyết đi”. Vậy là cả nhóm buột miệng “ Ồ, có lý đó”. Cười thật lớn, Sơn đưa tay lên miệng ra giấu, cười nhỏ thôi, tránh phiền hà cho phòng bên cạnh.

Sáng hôm sau, Nhân được khao ăn sáng, với ly café đá.

Đối diện phòng trọ của Sơn, có ba bạn nữ cũng trọ học, nhưng không biết học trường nào. Đang chờ thi đại học như bọn Sơn, hay học trung cấp gì đó. Chiều chiều Sơn nhìn trộm sang nhà “ Hàng xóm, có ba cô” . thấy cô bé tóc dài, đặc biệt mặc toàn áo trắng, dáng gầy, cô bé có khuôn mặt buồn buồn làm sao ấy! Sơn tự hỏi chính mình, không biết làm cách nào để làm quen cô bé ấy? Những buổi chiều ngồi nhìn sang, đến tháng tròn, Sơn bị cả ba người bạn phát hiện. Nhân vỗ vai Sơn, và hỏi “ Ông bạn ơi! để ý em nào bên ấy, mà ngồi thần thừ ra vậy?”. Sơn luống cuống, nói không ra lời. “ Đâu có nhìn ai”. Nhân bồi tiếp “ Nhớ nha! Nói không có gì, giấu thì giấu cho kỹ đó!”. Nghe vậy, Sơn mắc cười vô cùng, nhưng cố giấu nhẹm chuyện để ý cô bé, mặc áo trắng. Bởi vì có gì đâu phải nói chứ! Chẳng qua Sơn thấy hơi thích thích dáng cô bé ấy thôi.

Vậy mà Nhân “đánh hơi” được mới tài chứ.

Như thường ngày, Duy là người dậy sớm hơn ba người còn lại. Có lẽ phố núi, mỗi khi gần sáng khí trời lạnh hơn Duy đã quen. Nên khi vào Sài Gòn, Duy chưa thích nghi với thời tiết ở đây. Một khi Duy đã dậy rồi, đố ai ngủ yên với cậu ấy. Lục đục, bên cạnh cái bếp ga mi ni. Loay hoay với chồng sách. Tiếng sột sọat của những cuốn sách, những quyển vở được Duy lấy ra, lấy vào, làm cho Hải bực mình, la toáng lên. Cái giọng Đà Nẵng đặc sệt của miền trung, Hải quát, “ơ hay ông này, đõa dậy sớm, lại còn quại, không choa ai ngủ à?”. Nhân vui tính, đúng với bản chất người miền nam, dễ hòa đồng, hay thông cảm. Nhân lên tiếng.

“ Giờ này gần năm giờ sáng rồi, dậy cũng vừa đó, chứ có sớm gì đâu, dậy sớm cho khỏe, còn soạn bài cho một ngày mới chứ!”. Sơn đã dậy rồi, nhưng vẫn còn nằm trong mùng, nghe mọi người nói với nhau như vậy nên Sơn bật ngồi dậy, cho hai chân ra khỏi mùng rồi bắt đầu vệ sinh cá nhân. Lúc ấy, Sơn liếc nhẹ qua cửa sổ nhà đối diện vẫn còn đóng cửa im ỉm. Sơn tự hỏi “ Áo trắng ơi! đã dậy chưa, hay vẫn còn ngủ  ? “. Tội nghiệp.

Duy hết sức, lom khom, dọn dẹp bàn ghế ngăn nắp gọn gàng, một bình trà pha sẵn, Duy lên tiếng, “Mời mấy ông! xơi nước ạ!”. Cả bọn cười ồ lên. Làm cho không khí buổi sáng trong nhà trọ của Sơn thật là vui.

Trưa nay đi học về, vừa đến đầu đường, tình cờ Sơn gặp cô bé áo trắng cùng về chung trên con đường ấy! Chung đường không có nghĩa cùng song bước, vì cô bé ấy chạy xe máy, còn Sơn đi học bằng xe buýt. Xe dừng lại đầu đường, Sơn lội bộ về nhà hơn hai trăm mét. Mỗi bước đi của Sơn, theo sau đó là những dòng suy nghĩ. Ba, mẹ, tương lai. Và gần đây là hình ảnh cô bé áo trắng nữa. Sơn muốn xua tan những ý nghĩ nhớ nhung ấy để dành tất cả cho kỳ thi đại học. Nếu chẳng may, Sơn không đậu, Sơn sẽ ân hận không ít. Nghĩ đến cảnh ba Sơn, cứ hằng đêm bỏ công, bỏ sức ra, để tìm bắt được những con tôm, con cá về. Sáng má Sơn thức dậy thật sớm, đón ghe vô, má đem ra chợ bán. Ngược lại những hôm, mưa bảo thình lình, má ngồi trước bàn thờ ông bà ngoại, đốt nhang khấn nguyện, cầu xin biển lặng gió yên để ba trở về trong sự an bình.

Suy nghĩ viễn vông một hồi Sơn đến trước cửa phòng trọ lúc nào không hay. Hôm nay Sơn về sớm, ba bạn chưa về nên Sơn nấu cơm. Túi đứa nào cũng sạch nhẵn nên Sơn dùng mì gói làm canh, còn món mặn là trứng vịt chiên.

Cơm vừa nấu chín xong, Hải về tới, hai tay xách hai túi thức ăn, mặt tươi cười hớn hở, miệng tía lia bảo với Sơn, “Mẹ mình gởi cho mình ba triệu, mình vừa đi rút, nay mình sẽ khao các bạn một chầu nhé!” Sơn cười và nói, “ Mình nấu cơm xong rồi, đợi mấy đứa về cùng nhau ăn. Còn lại món bạn mua, chiều mình xử lý”. Cả hai cùng nhau ừ.

Mười lăm phút sau, Duy với Nhân về tới. Vậy là đủ bộ “Tứ quý” rồi. Bốn đứa ngồi ăn cơm với nhau, rất thân, chẳng khác chi anh em ruột vậy. Bỗng Nhân vọt miệng hỏi Sơn “ Mấy hôm nay có khai thác gì thêm không?” Trước sự ngạc nhiên của Hải và Duy, Hải hỏi “ uả khai thác gì vậy, tìm được chỗ nào dạy tốt hơn hả?” Sơn vẫn lặng im, nhưng Sơn ngầm hiểu Nhân đã hiểu Sơn phần nào. Riêng Duy hết nhìn Nhân, lại nhìn Sơn, quay sang nhìn Hải. Thời gian như dừng lại. Bốn người ai cũng theo đuổi những ý nghĩ riêng.

Còn hai hôm nữa đến ngày Sơn thi đại học. Đường phố Sài Gòn trở nên đông nghẹt. Những nhà trọ, không còn phòng trống vì những ông bố, bà mẹ có mặt trên mọi miền đất nước cũng về đây đưa con đi thi. Sơn nhìn Cảnh những bạn bằng tuổi mình, được ba mẹ đi cùng mà tự nhiên nỗi nhớ thương ba mẹ không sao kể xiết lại ùa về. Gía như gia đình Sơn không nghèo thì có lẽ giờ đây, Sơn cũng được không ba thì mẹ đưa đi như các bạn ấy. Chuyến xe buýt hằng ngày vẫn đưa Sơn trở về ở đầu đường. Không hiểu đây là sự trùng hợp chăng? Sơn đang đi về nhà thì thấy “Áo trắng” chạy xe qua mặt Sơn như lần trước. Chẳng hiểu vô tình hay cố ý mà cô bé ấy bóp kèn. Sơn né sát vào lề, chờ xe qua. Sơn tiếp tục bước đi. Đầu óc Sơn như quay cuồng. Một phần vì bụng đói, một phần vì người ấy xuất hiện nên tự nhiên Sơn thấy bủn rủn chân tay, tim đánh thình thịch. Cảm giác gì lạ vậy? Sơn tự hỏi mình như thế. Vềđến trước cửa nhà, Sơn thấy có đôi dép phụ nữ. Sơn không biết của ai.Hóa ra mẹ của Nhân ở Cà Mau lên, chủ ý được đưa con đi thi. Sơn bước vào nhà gật đầu chào “ Dạ cháu chào bác, bác mới lên, bác đi đường có mệt không?”. Bằng giọng nói miền nam, bác ấy trả lời mệt chứ, nhưng bác rất vui, vì gặp Nhân, điều làm cho bác vui hơn, vì Nhân có những người bạn thật tốt, bác rất cảm ơn các cháu”. Sơn trả lời “Không có gì đâu bác, chúng cháu rất hợp nhau, vì cùng cảnh xa nhà, nên chúng cháu rất trân trọng tình cảm ấy”. Cứ xem nhau như anh em một nhà vậy. Mẹ Nhân mang giỏ quà ra. Có nguyên xoong tôm rim, màu gạch tôm nhìn qua thì muốn cho hẳn một con vào miệng ăn cho đã. Các thứ còn lại là sáu con cua, bánh tét, bánh ít, bánh bò. Ôi! Thật nhiều món ăn quá. Hôm nay cả nhà Sơn no đủ rồi.

 

Nhân rất tâm lý và hiểu Sơn nhiều nên chiều hôm ấy Nhân nói nhỏ riêng Sơn “Sơn nè, mẹ mình mang nhiều thức ăn mà Sơn đừng ngại, lấy một ít sang nhà hàng xóm biếu đi, để có cơ hội làm quen.” Nghe qua lời đề nghị của bạn Sơn thật sự xúc động. Nếu Sơn không cố đè nén, có lẽ Sơn sẽ bật thành tiếng khóc mất thôi. Sanh ra Sơn là cha mẹ, hiểu Sơn chỉ có Nhân. Sơn gật gật đầu, miệng lí nhí được rồi Nhân”. Nhân cho ít quà vào túi xốp. Đợi bắt đầu trời tối.Nhân đi cùng Sơn đến trước cửa nhà “Áo trắng”. Nhân đứng ở ngoài, Sơn lấy hết bình tĩnh gõ nhẹ cửa,Sơn vừa gõ vừa gọi Có ai ở nhà không ?.  ” Từ bên trong có tiếng con gái vọng ra dạ có, xin chờ một chút nha! ” – Sau hai phút, người trong mộng của Sơn hiện ra, với bộ đồ trắng. Tóc vẫn còn ướt, chiếc khăn choàng từ sau cổ phủ dài xuống phần eo. Mùi hương của tóc, bay ngào ngạt, làm Sơn như muốn choáng ngộp. Bốn ánh mắt nhìn nhau. Xã giao khi gặp mặt là cái gật đầu chào. Cô bé áo trắng hỏi Sơn Anh tìm ai vậy?” Sơn cười, và bảo. “ Mình đến trọ học ở đây, mấy tháng rồi, thấy bạn ở gần, biết mặt mà không biết tên. Hôm nay có ít quà quê, mình xin tặng bạn, mong bạn nhận giùm, và xin cho biết quý danh. Để tiện việc xưng hô.”. Cô bé cảm ơn Sơn, rồi bảo “ Dạ em tên My, quê ở Sa Đéc, em đang học năm hai của trường Đại học kiến trúc”. Sơn hết hồn, thì ra cô bé này lớn hơn hai tuổi sao? Nhìn mặt My rất non, khó ai nghĩ cô bé bước sang tuổi hai mươi. My rót nước mời Sơn uống, Sơn nhìn thấy rõ hai bàn tay ấy, với mười ngón tay nõn nà, đã run lên bần bật, khi tay của My, chạm vào tay Sơn. Riêng Sơn không thua kém gì My, người Sơn, hồi hộp. Trên trán bắt đầu lấm tấm mồ hôi! Sơn tự hỏi “ Sao kỳ vậy?”.

Có phải đây là cảm xúc của tình yêu?”. Vậy là từ đây Sơn đã bắt đầu sang trang mới. Chào My, Sơn trở về nhà. Tối hôm đó, Sơn thao thức,thao thức mãi, không tài nào chớp mắt được. Từ khi trong Sơn có hình bóng của My, Sơn thấy cuộc đời này, mang lại cho Sơn nhiều ý nghĩa. Sơn siêng ôn bài hơn. Cuối cùng kết quả của kỳ thi đại học. Sơn đã đậu với số điểm hai mươi lăm. Tin về nhà, ba mẹ Sơn vui mừng không sao kể xiết. Quà cho Sơn từ ba, mẹ là những lời động viên, an ủi. Tất cả bốn đứa đều đậu đại học. Ngày biết tin mình đậu đại học, bốn thằng ôm nhau, nhảy múa cứ như trẻ con vậy. Và bốn đứa vẫn tiếp tục học và ở chung nhà trọ với nhau đến khi tốt nghiệp.

           Sau lần ấy, Sơn thường xuyên đến nhà My. Có những chiều Sơn và My đi ăn chè, đi nghe ca nhạc, bằng chiếc xe máy của My. Tình yêu đã đến lúc chín mùi. Bước sang năm thứ ba của Sơn. My ra trường, đã có việc làm. Một lần My rủ Sơn về Sa Đéc quê My, giới thiệu cho ba, mẹ biết mặt Sơn. Ba mẹ My rất quý Sơn ở chỗ hiền lành, ít nói, không ba hoa chích chòe. Sơn có nói với ba mẹ My là sau này sẽ cố gắng học để lo tương lai, xin hai bác cho Sơn được làm bạn với My lâu dài hơn. Ba mẹ My tán thành ý kiến của Sơn.

Bước sang năm cuối, Sơn chuẩn bị ra trường, chính là lúc tình cảm của My từ từ thay đổi. Bớt gọi điện, không trả lời tin nhắn, lại thường xuyên đi chơi tới khuya mới về. Sơn nhiều đêm, nhìn sang nhà trọ của My, chỉ có hai cô bạn còn My thì đi đâu không thấy. Một chiều nọ, trời đang mưa, chính mắt Sơn nhìn thấy My đi với một người con trai, cao to, dáng vẻ lịch lãm, có lẽ cũng có chức, có quyền lắm. Sơn đến tìm gặp My hỏi tại sao lúc này My thay đổi, bằng giọng lạnh lùng My trả lời “Duyên nợ của hai đứa tới đây là chấm hết. Em có cuộc sống của riêng em, còn anh cũng có lý tưởng của riêng anh”. Nghe xong Sơn thấy người lạnh toát. Sơn nói với My mấy câu cuối cùng “Anh luôn mong em thành đạt về mọi mặt. Và đừng quên một điều anh mãi mãi nhớ em, vì em là người con gái đầu tiên, đã mang lại cho anh vị ngọt của tình yêu, và vị đắng của cuộc đời, một lần cuối, chúc em hạnh phúc, và may mắn”.

        Nghèo không phải là có tội. Chính con người mãi chạy theo tiền tài, danh vọng mà đánh mất tất cả, đó mới là người có tội.

Sơn quay về, bằng đôi chân run rẫy nhưng Sơn cố đứng thật vững chính từ đôi chân ấy. Tốt nghiệp đại học, Sơn trở về trên mảnh đất chôn nhau cắt rốn và làm việc tại ngân hàng của huyện. Đây chính là lúc Sơn đền đáp công ơn của cha mẹ đã cho Sơn những bước đi trong cuộc đời. Biển đã lặng, gió đã im. Sơn thả dọc theo bờ biển, tưởng chừng như có tiếng của những cành phi lao gọi “Sơn ơi!”

BÙI  ĐỨC  ÁNH

Để lại lời nhắn

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.