Truyện ngắn “NỖI BUỒN ĐAU HẬU VẬN “

NỖI BUỒN ĐAU HẬU VẬN

siêu nhân4

Vũ Ngọc Huyên 31.08.13

Từ ngày về hưu ông Đoàn hầu như cắt đứt mọi quan hệ với thế giới bên ngoài. Ông cũng bỏ luôn cả đảng…Suốt ngày ông ngồi lì trong nhà, hết xem ti vi ông lại ngồi bày cờ tướng chơi một mình…đánh cờ một mình đâu có gì là thú vị thắng thua có nghĩa lý gì đâu? Quân xanh quân đỏ bên nào thắng cũng thuộc về ông. Biết thế nhưng tìm đâu ra đối thủ trong cái nhà này.Ngoài  bà vợ già và  con chó Béc, đâu còn ai! Mụ vợ ông ngày hai bữa lo chợ búa cơm nước giặt giũ quét dọn xong là mệt đứt hơi rồi. Chả còn hơi đâu mà tâm sự chuyện trò với ông. Mà bà làm gì biết đánh cờ?

Ông về hưu mới đó mà đã 5 năm. Ông nhớ lại một thời oanh liệt đã qua. Đó là quảng đời cán bộ công chức nhà nước của ông…So với người khác thì ông cực kỳ may mắn. Nhờ cái lý lịch 3 đời nhà ông là bần cố nông vì vậy mà con đường công danh sự nghiệp luôn luôn hanh thông thăng tiến. Cái thời trai trẻ người ta ra chiến trường đánh giặc, riêng ông được đi học ở nước ngoài (Một nước trong phe XHCN) chuyên ngành chăn nuôi thú y…Hết 5 năm học ông về nhận công tác tại sở Nông nghiệp của tỉnh…Đường công danh của ông thuận lợi, chẳng mấy chốc ông trở thành giám đốc  rồi lên phó Chủ tịch UBND tỉnh…Rồi Chủ tịch tỉnh kiêm P. Bí thư Tỉnh ủy….

Năm năm là Phó chủ tịch và 10 năm (2 nhiệm kỳ) làm Chủ tịch…Ông nếm đủ mùi đời …Chẳng còn thiếu thứ gì mà ông chưa từng được thưởng thức. Sơn hào hải vị…Đặc sản trên rừng dưới biển chẳng còn thứ gì là chưa được nếm. Ông đã từng đi khắp Bắc-Nam,  trong nước ngoài nước ăn góp thiên hạ…. Đủ mốt đủ mùi vì vậy mà ông đâu còn thèm khát món gì. Các dám cưới đám hỏi, ma chay giỗ chạp bây giờ ai mời ông đều từ chối. Không phải là ông khinh người ta, bởi lẽ ông rất ngại phải đến nơi đông người, họ nhìn ông bằng ánh mắt soi mói, liếc xéo, nói xấu sau lưng ông đủ chuyện…Vả lại ông đang mắc căn bệnh tiểu đường, phải ăn kiêng và uống thuốc định kỳ hàng tháng, vì vậy được mời đi ăn là cực hình đối với ông!!! Biết vậy nên người ta cũng “thông cảm” cho ông , gần đây, các buổi hiếu hỷ chẳng ai mời ông nữa…

Ông nhớ cái ngày còn tại vị. Cả tỉnh này chẳng ai địch nổi ông về môn cờ tướng…Có lẽ là cấp dưới họ không giám thắng ông vì họ nhường ông chứ thực lực đâu phải không ai thắng nổi ông, còn đám dân đen thì không có dịp được hầu cờ ông vì chả có thì giờ đâu mà ông  đánh cờ với họ…

Ông thầm so sánh đánh cờ với làm lãnh đạo. Ở cái tỉnh lẻ này ông là người đứng trên triệu người. Chủ tịch tỉnh kiêm P. Bí thư Tỉnh ủy…Ông nắm trong tay mọi quyền sinh quyền sát. Danh chính ngôn thuận ông đứng sau vị Bí thư tỉnh ủy. Nhưng Bí thư quá hiền lành chất phác như một lão nông chi điền văn hóa mới hết lớp 4 trường làng, vì vậy mà ông phải làm thay cả công việc bí thư. Tất cả việc điều binh khiển tướng, cất nhắc đề bạt cán bộ, chỉ đạo làm ăn…Đối nội dối ngoại, đều do một mình ông lo liệu quyết định. Khác chi đánh cờ tướng 1 mình…Tuy vất vả một chút vì việc lớn việc nhỏ đều đến tay ông. Bù lại ông được tự tung tự tác chẳng có ai giám sát được ông…

Ông ban hành chính sách…Ông phê duyêt dự án, ông chỉ đạo triển khai  thiết kế thi công công trình. Tất cả các công đoạn đều phải qua ông.

Mỗi dự án giải phóng mặt bằng…Cấp đưới đều ưu tiên cho ông một thửa đẹp nhất. Ông cũng không quên dặn dò đám thuộc hạ sống nên biết điều một chút, ăn chia phải sòng phẳng…Chia đất phải giành riêng cho các vị Giám đốc, P, Giám đốc đầu ngành…Đặc biệt các ban ngành thuộc khối Nội Chính…Mỗi vị một xuất, Vì vậy mà cấp dưới của ông phải kính nể vì ông chịu chơi…chơi đẹp, biết đối nhân xử thế…

Đời ông có hai cái đau có lẽ đến chết ông cũng không quên.

Cái đau thứ nhất là thằng con trai đầu (đích tôn của dòng họ Phạm.) nó đã bỏ vợ chồng ông ra đi mãi mãi ở cái tuổi 22… Mà cũng tại ông, nếu như ông không quá cưng chiều mua cho nó chiếc SUZUKI Spost 125 cm3 thì đâu đến nỗi nó phải chết vì tai nạn giao thông…

Cái đau thứ 2 là bị cấp dưới lừa…Ông nhớ mãi không bao giờ quên, Thằng Thoại phó chủ tịch là thuộc hạ thân tín nhất, ông đã cưu mang dìu dắt nó vừa rồi nó được ông nhường ngôi chủ tịch, thế mà nó đem lòng phản ông…Lúc còn tại vị con chó của ông ốm nó là người đi lai thăm nom thường xuyên, rồi cũng nó đi tìm bác sỹ  thú ý giỏi về chữa bệnh cho con chó béc lai Đức của ông … Thế mà cái đợt mùa hè vừa qua ông ốm thập tử nhất sinh, phải đi bệnh viện Hà Nội 3 tháng trời chẳng thấy mặt mũi nó đâu. Người khác chẳng nói làm gì! Riêng thằng Thoại thật đáng giận. Ông nhớ mãi cái đám đất đầu ve (hai mặt phố) rộng 200 mét vuông – hướng Nam nhìn ra trung tâm thi đấu thể thao, hướng Tây giáp phố Vườn Hoa nằm ở trung tâm TP ví trí đắc địa. Thằng Thoại là người thiết kế cấp đất ở cho ông trước khi ông nghỉ hưu, ông chưa xây nhà vội vì sợ mang tiếng có nhiều nhà đất. Ông dự định khi về hưu sẽ xây căn hộ 3 tầng làm nơi nghỉ dưỡng cuối đời…Thế rồi chính hắn đã đến găp xin “cảm thông” ông trả lại để cấp cho một gia đình chính sách khác nằm trong diện đền bù giải phóng mặt bằng khu tượng đài gần Bưu điện tỉnh, để gia đình này chấp nhận di rời ra khỏi khu giải tỏa …Thằng Thoại hứa ngon hứa ngọt với ông rằng “em sẽ bố trí cho anh đám khác đẹp hơn”. Thế rồi xong việc của hắn. Ông về nghỉ hưu, hắn quên ông luôn…

Đời thật là khốn nạn, ông thầm nghĩ…Bây giờ đã đến tuổi thất thập cổ lai hy, gần đất xa trời, ông  chẳng thiết gì nữa. Ông chợt nghĩ đến thằng con trai duy nhất giờ này nó đang hú hí với vợ con ở tận trời Âu chả biết nó có còn nhớ đến hai cái thân già ở quê nhà nữa không. ..?

Căn biệt thự ba tầng ông đang rao bán chẳng giữ làm gì để vợ ông khỏi vất vả lau nhà. Ông có ý nhờ chú em họ ở quê tậu cho 10 mét vuông đất ở nghĩa địa xã nhà đề phòng khi vợ chồng ông quá cố được nằm gần ông bà tổ tiên… Còn tấm thẻ tiết kiệm bốn trăm triệu đồng dự kiến tết nay về quê ông sang tên cho quỹ bảo thọ của làng để họ lo hậu sự cho vợ chồng  ông.

Hôm nay như thường lệ ngồi trước máy thu hình ông thấy truyền hình đưa tin Tòa án nhân dân mở phiên sơ thẩm xét xử công khai vụ án tham nhũng đất đai. 23 bị cáo phải ra hầu tòa có cả Phó chủ tịch UBND Thành phố, P. Giám đốc sở Tài nguyên môi trường. Trong đó có nhiều người đã nghỉ hưu cũng bị lôi ra xét sử. Ông rùng mình, cảm thấy ghê sợ, không biết lúc nào đến lượt ông?.

Ông điên tiết chửi đổng ,,,Mẹ cha chúng mày đúng là một lũ ngu lâu dốt dai, lại tham lam ăn bẩn, làm mất uy tín cán bộ, làm mất danh dự của đảng. Sao không bắt chước  ông mà làm, không bố trí cho mấy tay giám đốc & phó giám đốc Công an, Tòa án …mỗi người một xuất có phải êm không? Cứ làm như ông đấy, thu hồi đất đai giải phóng mặt bằng xong chia lô bán rẻ cho CB thuộc đối tượng cần ngoại giao, còn lại ai có tiền lót tay “lại quả” duyệt bán, thì mọi việc có phải êm đẹp hơn không?

Rồi ông tự an ủi! hừ số phận cả mà, người phải vào tù đáng lẽ là ông, như vậy là ông bà ông vải nhà mình khôn thiêng đã vuốt ve che chở cho ông tai qua nạn khỏi . Ông hạ cánh an toàn…Tuy ông chửi lũ kế cận là ngu lâu dốt dai, nhưng chính ông đang ôm khối sầu nặng trĩu trong lòng nỗi buồn lâu, đau dai. Ôi, một nỗi buồn đau hậu vận. Nó cứ dằn vặt mãi. Tòa án của nhà nước không xử, nhưng tòa án lương tâm vô hình hầu như  đêm nào cũng dựng ông dậy để lục vấn, căn vặn phát đau đầu. Biết đâu, về quê sống với bà con chòm xóm và chăm hương khói ông bà lại thanh thản hơn là ở căn nhà lầu cô lẻ, buồn tênh giữa phố phường. Ông dự định đầu năm mới  sẽ về quê phá căn nhà của cha mẹ để lại đang đóng cửa bỏ hoang xây lại khang trang sạch đẹp rồi dọn về ở để hương khói cho tổ tiên, trả ơn các vị tiền bối đã phù hộ, độ trì cho ông gần trọn cuộc đời.

31/8/2013

V.N.H

Để lại lời nhắn

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

Trang web này sử dụng Akismet để lọc thư rác. Tìm hiểu cách xử lý bình luận của bạn.