Thơ HUY UYÊN “BẾN-ĐÁ, SÔNG CHIỀU “

MT8

Chiều sông xa nhớ đến não nùng
kể từ hai bờ chia tay mắt đỏ
thuyền đi từ dạo đó
đi mà có nhớ ai không ?
 
Bến xưa khuya buồn thấm lạnh
thôi chắc người chẳng quay về
Bến-Đá sông chiều quạnh vắng
tình chiều ai gọi có nghe ?
 
Qua sông người đi trăm lối
sỏi đá thêm buồn chuyện ngày xưa
ai níu mây trời mà gọi
hỏi người đi để đau nhớ mấy cho vừa ?

115_2615
 
Chiều một mình ngơ ngẫn
bên chiếc cầu tre
người đã đi qua mấy nhịp
chiều rồi e người không về kịp
hỏi có chờ có đợi có nghe ?
 
Bến-Đá sông chiều sương ôm mái khói
khi đi người xót lệ cay
hỏi người có biết chiều nay
tội nghiệp ai hoài bóng dõi ?
 
Nắng sớm mưa chiều người nói
xa nhau tình cháy trong lòng
tháng năm đi hoài đi mãi
nước mắt vây quanh
thôi chẳng về đâu ?
 
Bến-Đá sông chiều còn lại nổi sầu !!!

Huy Uyên

Để lại lời nhắn

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.